Hôm nay,  

Keeping The Faith (m)

18/06/200000:00:00(Xem: 6707)
Đạo diễn: Edward Norton

Diễn viên: Ben Stiller, Edward Norton, Jenna Elfman và Anne Bancroft

Người ta từng biết đến nam diễn viên Edward Norton như một khuôn mặt tài hoa
trong các cuốn phim Primal Fear và American History X. Anh đã từng được đề cử
tranh giải Oscar với các phim này. Tuy nhiên lần này khán giả sẽ được tái ngộ
Edward Norton trong một cuốn phim hài hước mới có tên là Keeping The Faith.
Trong phim này anh vừa là một diễn viên và cũng là một đạo diễn.

Jake Schram (Ben Stiller) và Brian Kilkenny Finn (Edward Norton) là hai đứa
bạn thân nối khố từ thời còn đi học trường tiểu học. Tuy nhiên cuối cùng vì
Jake quyết định trở thành một thầy tu Do thái giáo trong khi Brian quyết định
trở thành một tu sĩ Thiên chúa giáo. Tình bạn của họ không vì thế mà phai tàn
ngược lại cả hai đã chứng kiến một tình bạn keo sơn gắn bó vẫn phát triển bất
chấp sự khác biệt về niềm tin tôn giáo.

Cả hai cùng tham gia những trò chơi vui nhộn với đám trẻ con trong cộng đồng,
rồi lại cùng nhau tổ chức một câu lạc bộ hát karaoke cho cả hai cộng đồng Do
thái giáo và Thiên chúa giáo. Mục đích chính của hai vị tu sĩ là tạo ra một sự
cảm thông, một gạch nối liên đới giữa những con người khắp nơi trên thế giới
có những niềm tin khác biệt khi thiên niên kỷ mới đã bắt đầu với nhân loại.

Mọi việc dường như đều được tiến hành suông sẽ với hai vị thầy tu và cả hai
đều tỏ ra sung sướng được chứng kiến thành quả công việc của mình. Cho đến một


hôm tai họa ụp xuống với sự xuất hiện của một giai nhân. Người đẹp một hôm
xuất hiện trong thị trấn đó chính là người bạn gái cả hai vị thầy tu từng đem
lòng thầm yêu trộm nhớ khi còn học chung với nhau một lớp. Tên của nàng là
Anna Reilly (Jenna Elfman) và nàng đã tỏ ra là một cô gái chỉ quen hưởng hương
vị của sự thành đạt và đã làm cho cuộc đời bình yên tu hành của hai vị thầy tu
biến thành địa ngục.

Cả Jake và Brian đều bị sắc đẹp ngoại hình và tâm hồn của người đẹp Anne quyến
rũ đến tâm thần điên đảo và cả hai cùng nghỉ đến việc quên việc phụng sự
Thượng đế để phụng sự giai nhân trước hết. Theo nhà viết kịch bản phim Keeping
The Faith là Stuart Blumberg thì ông đã cố gắng tìm về những vỡ hài kịch của
thập niên 1930 và 1940 để tìm cảm hứng. Những vỡ kịch như The Philadelphia
Story được xem là nguồn cảm hứng chính để tác giả viết lên kịch bản Keeping
The Faith vì thế trong phim khán giả sẽ nghe được những đoạn đối thoại hết sức
sắc sảo mà các nhân vật từng nói trong vỡ kịch The Philadelphia Story.

Đặc biệt những khán giả từng yêu thích nữ diễn viên Jenna Elfman với loạt phim
Dharma And Greg nay sẽ vui thích hơn khi được tái ngộ nàng trong phim Keeping
The Faith. Nét hài hước duyên dáng tự nhiên của Jenna chắc sẽ mang lại cho quý
vị những tràng cười thoải mái. Cần nhắc là khi đi xem phim Keeping The Faith
quý vị không nên mua bắp rang vào rạp ăn vì vừa nhai bắp rang vừa cười với
Jenna Elfman dễ làm quý vị sặc đến nổi có khi phải vào bệnh viện.

Minh Lê

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm 2016 ông Trump bị bà Clinton dẫn trước 3 triệu phiếu dân bầu nhưng rồi đắc cử Tổng Thống, lý do vì Hoa Kỳ chọn Tổng Thống theo cử tri đoàn (electoral votes) thay vì lá phiếu phổ thông (popular votes).
Nếu gọi văn hoá là tất cả những gì thể hiện sự hiện hữu của con người trên trái đất nầy thì tình huynh đệ chi binh cũng là một đặc điểm của nền văn hoá Việt Nam nói chung và của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà uy dũng nói riêng.
Kể từ khi HD 8 bắt đầu xâm nhập vào thềm lục địa Việt nam, Đảng Cộng Sản Việt nam không có một động thái gì để bảo vệ lãnh hải, ngoại trừ mãi tới 15 ngày sau (ngày 18 tháng 7) mới có lời tuyên bố của phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao lên tiếng việc TC xâm nhập khu Đặc Quyền Kinh Tế và Thềm Lục địa VN, và phải mãi tới ngày 15 tháng 10, Phó Thủ Tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại Giao VC, Phạm đình Minh tuyên bố tại Hội Nghị ASEAN tổ chức tại Đà lạt tố cáo hành vi đơn phương của TC xâm phạm chủ quyền của Việt nam.
Tôi nhận được tập thơ “Ngôn Ngữ Xanh” của nữ thi sĩ Nguyễn Thị Khánh Minh tặng vào những ngày lập thu đầu tháng mười. Khi nhìn tên tập thơ, tôi nghĩ ngay đến nỗi niềm hoài vọng của tác giả.
Chiều Thứ Sáu ngày 8 tháng 11/2019, mình hành hương chùa Kim Các Tự, ngôi chùa quen thuộc với người học văn ở Sài Gòn thời xa xưa.
Dân chủ phải là thể chế chánh trị. Nhưng Dân chủ nào ? Hai chế độ không giống ai, Cộng Hòa Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam, và Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa của Việt Cộng Hà nội, đều (cả hai) rêu rao tuyên bố có chế độ Dân Chủ. Thế nhưng trong thực tế, sau 70 năm cầm quyền Miền Bắc, và trên 40 năm cầm quyền cả nước Việt Nam, ai ai cũng biết chế độ quản trị Việt Nam của độc đảng Cộng Sản là một chế độ Độc Tài.
So với Vạn Lý Trường Thành thì Bức Tường Bá Linh chỉ như một thứ mô hình để trưng bầy, coi chơi cho vui mắt thôi. Tuy thế, số nạn nhân của Berlin Wall (cũng như lực lượng phòng thủ hùng hậu của nó) cũng đã để lại một những dấu ấn khó phai trong lịch sử cận đại.
Tai buổi lễ khai mạc kỳ họp Quốc Hội hôm 21-10-2019, với nhận định tình hình Biển Đông đang diễn biến phức tạp và bất lợi, ông Nguyễn Xuân Phúc,Thủ tướng VNCS phát biểu: Viêt Nam sẽ không bao giờ nhân nhượng về Độc lập và Chủ quyền.
Năm nay ngày Cựu Chiến Binh Mỹ nhằm Thứ Hai ngày 11 tháng 11, năm 2019.
Những chuyên viên chất nổ (EOD) thuộc binh chủng bộ binh phàn nàn: nhân sự giảm, trong khi nhiệm vụ bảo vệ tổng thống Trump và những viên chức chính phủ khác tăng, khiến họ cảm thấy bị quá tải, và không được huấn luyện đúng mức cho công việc nguy hiểm này.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.