Hôm nay,  

Thơ Thẩn Mà Chơi

18/06/200000:00:00(Xem: 6220)
Cô Gia Phụ Trách

*

Đôi Lời Tâm Sự Với Anh Tư Râu

(Đọc bài "Con lạy các cha" của anh Tư Râu trong mục "Thơ Thẩn Mà Chơi" của
Saigon Times số 165 ngày 9.6.2000, Cô Gia cảm thông nỗi khổ tâm của anh Tư Râu
trong việc thấy sự bất ổn, xáo trộn trong Cộng Đồng người Việt tự do ở NSW. Từ
sự cảm thông đó, Cô Gia có "Đôi Lời Tâm Sự với anh Tư Râu".

1.

Anh Tư, có việc anh không dè,
Chớ tụi tôi đây biết rõ nè.
Biết kẻ quậy chuồng mà xảo trá,
Rõ người phá đám lại ma le.
Chuyện đời lắm nỗi sao ngang trái,
Việc thế nhiều trò quá tréo ngoe!
"Kẻ cướp lại hô mình bị cướp",
Anh Tư, có việc anh không dè!...

Cô Gia

*

Nhắn Mẹ Con Cáo

Chỉ tưởng mình khứa lão Hơi Đần(*),
Ngây thơ khờ dại giống cù lần
Chẳng biết lòng Vẹm nên trúng kế,
Dè đâu lại có thêm mê đần.
Thấy em cờ bạc chẳng có duyên,
Dính vô, ôi! Đủ thứ muộn phiền,
Thôi em, cùng mẹ khai nhà thổ,
Ung dung, nhàn hạ kiếm khối tiền.

(*)Hayden: cựu ngoại trưởng Úc thòi lòi.

*

Tiền Mãi Lộ

Chỉ một cây cầu xây không xong,
Thậm thụt van xin với nước ngoài.
Xong việc, toàn là công của đảng,
Lớn tiếng này kia nghe chói tai.
Chẳng phải con người, đâu thấy thẹn.
Cướp cạn làm những chuyện ê chề.
Cầu mới xây xong, đòi mãi lộ,(*)
Đéo mẹ chúng bây, con bác Hồ.

(*)Tin báo TV Victoria số trong tháng 5, loan tin Vịt Cộng sẽ thâu tiền mãi lộ cầu
Mỹ Thuận vào đầu tháng 6, chẳng biết có thi hành chưa.

*

Dưới Ngọn Cờ Quốc Gia

Mỗi người Việt Nam một ông quan
Thằng Tây nó nói đúng y chang
Ấy thế dân mình muôn đời khổ
Cha nào cũng muốn ngủ long sàng
Đánh thằng Vịt Cộng lại không lo


Cự nự nhau chi chúng nó cười
Huynh đệ, chi binh ta cùng: sát
Xin đứng cùng nhau dưới ngọn cờ.

Tư Râu

* Báo Saigon Times đăng bài "Tâm Sự Người Lính Già". Xin mấy ông cụ chiến binh
nên nghĩ lại tư cách của mình chút xíu. Cả đất nước giữ còn không được, xá gì
một cái ghế chủ tịch cỏn con. Chẳng lẽ liêm sỉ tối thiểu của một con người
cũng đành đánh mất. Nếu tự hào và hãnh diện là người lính Cộng Hòa của miền
Nam, thì nên tự xử.

*

Một Thuở Son Vàng

Kính gửi Cô Gia, nhân buổi ra mắt tập thơ mới của văn, Thi, Họa sĩ Nguyễn Tư,
được chứng kiến hai nhân vật nói về thân phận cây viết hơi nhiều. Tự dưng tức
cảnh sinh tình, có mấy vần thơ thẩn xin gửi đến các bạn thích thơ thẩn đọc cho
vui.

Thân em thon thả, dáng dịu dàng,
Đi đứng khẽ khàng, thật bé ngoan,
Đại lộ trắng trong, đôi gót nhỏ,
Ngay hàng, thẳng lối bước nhẹ nhàng.

Em nhớ khi xưa, thuở son vàng,
Môi hồng mắt biếc, dáng kiêu sang,
Nâng niu gượng nhẹ, lời tha thiết:
Em gái Paker, mãi yêu nàng.

Giòng họ nhà em thật rỡ ràng,
Nho phong lễ giáo, chớm xuân sang,
Bên nghiên mực, giấy hoa tiên đỏ,
Phượng múa rồng bay nét nhịp nhàng.

Lũ em ngạo nghễ lẫn ngang tàng,
Đầu như hạt bụi giữa thế gian,
Lăn tròn, xoay chuyển viên bi nhỏ,
Nhả ngọc phun châu quá dễ dàng.

Thế hệ cháu, con mới rộn ràng,
Tay ngà nhấn phím nhịp vang vang,
Phượng múa rồng bay đà vắng bóng,
Gotique, Roman đã sẵn sàng.

Ngẫm lại đời em lắm ngỡ ngàng,
Vong tình bội nghĩa: chuyện thế gian,
Bên đèn ai nhớ trăng năm cũ,
Mơ ước thủy chung, chỉ phũ phàng.

Kim Châu (Nhân buổi ra mắt tập thơ Nguyễn Tư)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bà Margarete Bause, dân biểu Quốc hội Liên Bang Đức, đã cho loan báo trên Facebook chính thức nhận bảo trợ cho ông Hoàng đức Bình, một nhà hoạt động bảo vệ nhân quyền và môi sinh Việt Nam
sau vài tuần, niềm vui của ông vơi dần, thay vào đó là nỗi nhớ nhà rất da diết – dù ông chẳng còn nhà; vì “nhà nước” đã chiếm đất để xây đường “cao tốc” hay bán cho Trung cộng ông cũng chả rõ
Bài báo nói trên là một minh chứng rõ ràng phản lại những lời vu cáo thiếu đứng đắn, vô trách nhiệm nhằm vào tổ chức VOICE cùng một số thiện nguyện viên có lòng, nhưng cũng là nỗi buồn phiền cho các nhà bảo trợ
Lịch sử cho thấy Liên Bang Sô Viết với một đế quốc CS lớn, nhiều nước thống thuộc hơn TC mà lại chết yểu, mới có 75 tuổi so với các đế quốc trên thế giới niên đại thường tính bằng thế kỷ.
BRUSSELS - Liên Âu và vương quốc UK đồng ý tăng tốc thương lượng Brexit, sau cuộc tiếp xúc giữa bộ trưởng Brexit Steve Barclay của UK và trưởng đoàn Michel Barbier của Liên Âu vào ngày 11 tháng 10.
LONDON - Vào ngày 11 tháng 10, khoảng 5, 6 người bị thương trong 1 vụ đâm chém tại thương xá Arndale tại trung tâm thành phố Manchester, Anh Quốc.
JEDDAH - Tin BBC ngày 11 tháng 10: Tàu dầu Sabiti thuộc chủ quyền công ty quốc doanh Iran NIOC đã bị tấn công tại vùng biển cách cảng Jeddah của Saudi Arabia 60 dặm.
IDLIB - Tin chiến sự ghi: lực lượng Thổ Nhĩ Kỳ loan báo tổn thất nhân mạng đầu tiên, trong lúc bắt đầu vây đánh dân quân Kurd tại Ras al-Ain và Tal Abyad ven biên giới.
NEW DEHLI - Lãnh tụ Trung Cộng đến nước lớn Nam Á ngày Thứ Sáu 11 tháng 10, để họp thượng đỉnh không chính thức thứ nhì với Thủ Tướng Natrenra Modi.
KABUL - Taleban phản ứng dè dặt với các phát biểu của TT Trump, ngay cả sau tuyên bố của ông trong tháng qua “cơ may hòa đàm đã chết”.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.