Hôm nay,  

Bức Tường Thiên An

09/11/199900:00:00(Xem: 7232)
Vừa đúng 10 năm trước đây, ngày 10-11-1989, bức tường Bá Linh sụp đổ, đưa đến sự tan rã của Liên Sô và khối cộng sản quốc tế. Người dân Bá Linh và toàn thể dân Đức, Đông cũng như Tây đã làm một cuộc lễ thật huy hoàng để kỷ niệm ngày này, trong khi cả thế giới nhìn về Bá Linh để nhớ lại những hình ảnh làm con tim quốc tế như muốn đứng lại khi dân Đông Bá Linh dưới chế độ Cộng sản xông lên dùng đao búa và tay không phá tan từng mảng bức tường khủng khiếp đã ngăn cách hai thế giới cộng sản và tự do.
Và kỳ diệu thay, đúng ngày kỷ niệm 10 năm này, dư luận quốc tế cũng đang chú ý đến một bức tường khác. Bức tường mầu đỏ của Thiên an môn, trái tim chính trị của Trung Quốc nằm giữa Bắc Kinh bao quanh cấm thành gọi là Trung Nam Hải. Có dấu hiệu gì lạ ở đây" Nó đang rạn nứt. Đây là sự tưởng tượng của một cái nhìn thiên lệch chăng" Hãy nhìn cho kỹ những phản ứng của chế độ cộng sản Bắc Kinh đối với phong trào Pháp luân công.
Nhân dân Nhật báo, cái loa phát ngôn chính thức của đảng Cộng sản Trung Quốc, cuối tuần qua đã đăng một bài xã thuyết với tựa đề kéo dài trên trang nhất như làm khẩu hiệu: “Dốc toàn lực diệt tà, quyết tâm tận diệt đến cùng”. Mặc dù viết rằng chế độ đã “dứt khoát chiến thắng” khi nhà nước ra lệnh cấm Pháp luân công, bài xã luận lại nói chống Pháp luân công là một cuộc “đấu tranh trường kỳ gian khổ”. Chúng tôi nghĩ đến cuộc Vạn lý trường chinh năm xưa. Nó cũng cho thấy một điều đã được các nhà quan sát quốc tế nhìn nhận: hàng trăm ngàn đệ tử Pháp luân công đã tỏ dấu hiệu bất khuất, hàng triệu người đã chìm vào trong bóng tối âm thầm đề kháng. Pháp luân công không thể nào chết.
Báo đảng hô hào: “Chúng ta phải dốc toàn lực sẵn sàng với những biện pháp thật mạnh cho cuộc đấu tranh đắng cay và phức tạp để chống lại thế lực tà độc này”. Từ khi chế độ được thành lập 50 năm nay, chưa bao giờ Bắc Kinh lại hốt hoảng kêu cứu trước một mối nguy hăm dọa đến chính bản thân chế độ. Pháp luân công là cái gì mà ghê gớm như vây" Một phong trào bất bạo động, không chống đối chế độ, chỉ nhằm khơi lại những truyền thống của dân tộc Trung Hoa về tôn giáo, đạo đức cổ truyền, tập luyện cho cơ thể cường tráng, trí tuệ sáng suốt để làm một người dân tốt mà bị coi là tà độc hay sao" Hãy đọc tiếp một đoạn nữa của bài báo đảng: “Đây là một vấn đề chính trị liên quan đến tương lai đất nước. tương lai của nhân dân ta, tương lai của công cuộc vĩ đại cải cách, mở cửa và hiện đại hóa xã hội chủ nghĩa”.

Té ra là như vậy. Hàng trăm câu đầy hùng biện vì nước vì dân, rút cuộc cũng chỉ đưa đến một đề tài nóng bỏng không thể nào che đậy được: đó là nhu cầu đổi mới, mở cửa, nhu cầu hiện đại hóa cái gọi là “xã hội chủ nghĩa”. Sở dĩ có nhu cầu này không phải vì Pháp luân công thúc bách, thực ra cái mầm của nó xuất phát từ những khối óc đang sống lạc hậu với kỷ nguyên kỹ thuật học hiện đại, những người còn cầm đầu dăm ba cái chế độ cộng sản rơi rớt cho đến ngày nay trên thế giới. Tại sao chủ nghĩa xã hội lại cần phải “hiện đại hóa”" Cái chủ nghĩa cộng sản đó thật ra là cái gì"
Mikhail Gorbachev, cựu Tổng Thống Liên Sô là người bị lịch sử coi như có trách nhiệm để mặc cho bức tường Bá Linh sụp đổ, bởi vì Liên Sô lúc đó còn nguyên vẹn với sức mạnh quân sự khổng lồ và các kho vũ khí nguyên tử có thể tiêu diệt cả thế giới. Tại sao Gorbachev không ra lệnh cho Hồng quân ở Đức bắn bỏ những người phá bức tường Bá Linh. Có nhiều lý do, nhưng lý do quan trọng nhất đã được chính Gorbachev kể lại trong cuốn sách của ông mới xuất bản ngày 11-11-99, cuốn sách có tựa đề “Về đất nước tôi và Thế giới”. Gorbachev giải thích tại sao ông không dùng vũ lực đán áp: “Chiến đấu cho cái gì nữa đây" Chủ nghĩa cộng sản - như những người phát minh ra nó đã tưởng tượng - đã không hề có ở bất cứ nơi nào trên thế giới: nó không có ở Đông Âu, không có ở Liên Sô. Chỉ có một thứ xã hội chủ nghĩa kiểu Sít-ta-lin-nít mà thôi. Chế độ kiểu này đã kiệt lực hết thời, số phận không thể tránh được của nó là biến mất trên trái đất này”.
Tôi đã dịch nguyên văn, ở đây tôi chỉ xin phụ đề một câu ngắn gọn: Chính cái quái thai sít-ta-lin-nít đó đã được Mao Trạch Đông và Hồ Chí Minh đem về áp dụng trong nước họ và vẫn còn tồn tại đến ngày nay. Bức tường Bá Linh đã sụp đổ và bây giờ bức tường Thiên an môn và bức tường đá hoa cương ở Ba Đình đang rạn nứt, và rồi có những bàn tay của người dân đến phá chăng" Tôi không hề có óc tưởng tượng phong phú như vậy, chỉ biết rằng lịch sử không tái diễn y chang, nhưng con đường lịch sử chỉ có một. Những bước ngoặt của nó có thể mang những dạng khác nhau, nhưng trước sau nó vẫn làm một.
Và dự kiến thời cuộc trước mắt là nếu chế độ cộng sản ở Trung Quốc sụp đổ, chắc chắn nó sẽ kéo luôn chế độ cộng sản ở Việt Nam và các anh cộng sản tép riu khác, có nghĩa là cái quái thai cộng sản hoàn toàn vĩnh viễn biến mất trên hành tinh này. Bao giờ vậy"
Không lâu đâu, vì trong những ngày cuối của thế kỷ chúng ta đang sống, toàn bộ thế giới đã bị chụp chặt trong một cái lưới khủng khiếp có tên là Internet. Chưa ai biết sức mạnh của mạng luới toàn cầu này đến đâu và nó tác động đến đời sống con người như thế nào. Bắc Kinh và Hà Nội đang có chung một vấn đề: bắt buộc phải hiện đại hóa nhưng làm thế nào vẫn giữ được chỗ ngồi. Họ sẽ bảo nhau. Chỉ sợ ma đưa lối quỷ dẫn đường, chỉ tìm những bước đoạn trường mà đi.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
tác giả Đinh Xuân Quân sinh trong một gia tộc Miền Bắc theo Công Giáo từ vài thế kỷ, qua các thời kỳ Quốc-Cộng đảng tranh, Hoàng Đế Bảo Đại, TT Ngô Đình Diệm, Đệ Nhị Cộng Hòa, du học, về VN làm việc, vào tù cải tạo sau 1975, vượt biên, làm một số dự án LHQ giúp các nước nghèo (kể cả tại VN)
Một chiếc máy bay rớt tại South Dakota hôm Thứ Bảy làm thiệt mạng ít nhất 9 người, gồm phi công và 2 trẻ em.
Cảnh sát lập hồ sơ khởi tố Nguyen về tội bạo lực gia đình, say, và 2 tội gây nguy hiểm cho trẻ em. Nguyen được tạm rời nhà tù quận Polk County Jail vào sáng Thứ Sáu 29/11/2019.
Mười người đã bị bắn tại Khu Phố Pháp ở thành phố New Orleans vào sáng Chủ Nhật, 1 tháng 12, theo cảnh sát cho biết.
Diễn cẩn thận từng bước, hết sức chậm rãi đi xuống đồi do bờ triền dốc đứng. Hân đi sau tay phải ôm chặt tay trái Diễn và nửa thân xô nghiêng ép vào người anh.
Như chúng ta biết, đảng SPD (Đảng Dân chủ Xã hội Đức) đã tìm kiếm lãnh đạo mới từ sáu tháng nay. Vào mùa hè 2019, nhà lãnh đạo đảng trước đó Nahles đã từ chức sau các cuộc tranh giành quyền lực nội bộ. Có nhiều ứng cử viên nhưng sau cuộc bầu cử sơ bộ chỉ còn hai cặp vào chung kết.
Hàng triệu người nghèo có thể bị mất phiếu thực phẩm (food stamps) quan trọng theo những thay đổi luật lệ được đề nghị bởi chính phủ Trump.
Con sông Hoàng Hạ chảy xuyên qua trấn Hoàng Hoa quanh năm xanh biếc, nước từ miền tuyết lãnh tan ra nên tinh khiết vô cùng.
Lý do để viết bài này là vì bản thân người viết có sai lầm cần bày tỏ. Tuy rằng sai lầm đã hiệu đính, nhưng cũng cần nói ra, vì Đức Phật đã dạy rằng hễ sai thì nên tự mình bày tỏ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.