Hôm nay,  

Văn Hóa Gì Vậy

06/12/201500:00:00(Xem: 8724)
Việt Nam là đất nước có nhiều văn hóa nhất? Đó là theo định nghĩa của nhà nước.

Tại sao các nước khác không đặt vấn đề phong danh hiệu văn hóa cho nhau? Tại sao chỉ tại Việt Nam thôi? Nghĩa là, bạn đi xóm nào, cũng thấy có bảng hiệu “văn hóa”...

Báo Tuổi Trẻ cho biết người Việt được danh hiệu này nhiều tới mệt nghỉ.

Bản tin nói, có “hơn 85% gia đình VN hiện nay là gia đình văn hóa. Song Phó thủ tướng Vũ Đức Đam cho rằng đời sống văn hóa còn rất nhiều vấn đề, đạo đức xã hội, nếp sống văn minh còn nhiều chuyện nhức nhối... “

Ông Đam lấy quyền gì chỉ trích dân Việt Nam kém văn hóa? Và nếu đúng thế, có phải ông Đam nói rằng tiêu chuẩn văn hóa VN cấp ra thấp tới mức bi thảm, trong khi cả nước đang tiến lên thiên đường xã hội chủ nghĩa không cần kinh qua chủ nghĩa tư bản?

Bản tin báo TT ghi lời một tổ trưởng tổ dân phố ở TP.SG cho biết tổ dân phố của mình có 100% gia đình văn hóa. Tuy nhiên vị tổ trưởng này cũng công nhận có một vài gia đình không phù hợp nhưng vẫn được xét là gia đình văn hóa bởi các tiêu chí quá chung chung.

Bản tin khác của báo Tuổi Trẻ ngày 3-12-2015 ghi rằng “Gia đình văn hóa càng nhiều, văn hóa... càng xuống cấp?”

Bản tin Tuổi Trẻ viết:

“Năm 2015, cả nước có gần 19 triệu gia đình trong tổng số hơn 22 triệu gia đình đạt chuẩn danh hiệu gia đình văn hóa, trong khi đó, tình trạng bạo lực gia đình và các tệ nạn xã hội ngày càng gia tăng, xuống cấp về đạo đức gia đình, xã hội và các giá trị văn hóa gia đình truyền thống có nguy cơ mai một…

...Bạn Toàn (Gò Vấp) cũng tán thành: “Tất cả chỉ là hình thức và giờ đọc lên nghe "quê" lắm. Gia đình tôi không có danh hiệu "gia đình văn hóa" nhưng là trí thức, trình độ thấp nhất là thạc sĩ, cao nhất là tiến sĩ; luôn chấp hành tốt pháp luật, không tệ nạn hay điều tiếng gì với hàng xóm.

Cách nhà tôi một căn là gia đình đạt chuẩn văn hóa. Chủ hộ học chưa hết cấp hai. Hai vợ chồng có tật xấu là hay trộm cắp vặt trong xóm ai cũng biết và họ hay chửi thề miết.

Bởi vậy nói thật, có xét duyệt danh hiệu gia đình văn hóa cho gia đình tôi thì tôi xin miễn, không dám nhận đâu. Có thực mới vực được đạo. Người ta chỉ cần nhìn vào năng lực, tư cách, đạo đức là đủ hiểu văn hóa hay không rồi”....”(ngưng trích)

Tại sao bỗng dưng cả nước bàn về văn hóa?

Có phải trước 1975 không có gia đình nào mang danh hiệu văn hóa thì phải...

Mây hôm trước, thắc mắc về văn hóa bùng khởi là khi các cánh đồng hoa bỗng dưng bị các thanh niên, thiếu nữ, “sản phẩm cháu ngoan Bác Hồ” nhào ra đồng hoa đê chụp hình, giẫm đạp tưng bừng.

Bản tin VnExpress ghi bản tin “Hoa tam giác mạch gẫy nát vì bị giẫm đạp” nguyên do:

“Nhiều bạn trẻ muốn tạo dáng chụp ảnh với hoa tam giác mạch đã giẫm đạp lên hoa, làm gẫy nát mất đi vẻ tự nhiên của luống hoa, ảnh hưởng đến mùa màng địa phương...

...Ngày 12/11 mới khai mạc lễ hội Hoa tam giác mạch lần đầu tiên ở Hà Giang, nhưng ngay từ cuối tháng 10, du khách đã đến đây rất đông. Rất nhiều luống hoa đã bị giẫm đạp, nhiều diện tích trồng hoa được trồng theo các hình khác nhau để phục vụ lễ hội cũng bị tàn phá dưới bàn chân của con người. Khách du lịch nhảy, giẫm nát, lăn lộn trên những ruộng hoa để tạo dáng chụp ảnh....”

Sao nỡ vùi hoa dập liễu như thế? Các chuyện này nghe như dường chỉ xảy ra ở miền Bắc thôi, và hình như chưa nghe chuyện tương tự ở Sài Gòn? Hay chỉ phần nào ở Sài Gòn thôi?

Bài viết của tác giả Nguyễn Quang Thân, tựa đề “Người Việt đang thể hiện cái văn hóa gì vậy?” đăng ở báo Một Thế Giới đặt vấn đề:

“...Nhưng chúng ta hãy nghiêm chỉnh nhìn lại mình ngày hôm nay. Thứ văn hóa phản văn hóa giẫm lên hoa chỉ giúp chúng ta dễ nhìn bản thân mình, dễ so sánh mình với các dân tộc khác trong gia đình nhân loại mà thôi.

Nam thanh nữ tú của chúng ta, ngay ở Hà Nội hay Sài Gòn đã cư xử như thế nào trong nhà, ngoài đường phố? Hàng ngàn người đã đổ dồn về một đường phố hẹp, chen chúc giẫm đạp nhau để mong nhận một cái bánh sushi miễn phí. Sau hàng chục năm sống trong cảnh bao cấp, thiếu thốn, mãi đến nay người ta vẫn chưa học được thói quen xếp hàng. Người ta chen lấn khắp nơi, thậm chí lúc chỉ có hai ba người. Hình như nỗi ám ảnh “mất phần” vẫn dai dẳng sống trong tâm trí nhiều người, hễ có chút danh lợi là nghĩ ngay đến “cướp”!”...

Cướp? Ai dạy cho dân mình văn hóa cướp như thế?

Có phải chính Đảng CSVN sử dụng chữ “cướp chính quyền” trong mục từ Cách mạng tháng Tám trên Wikipedia tiếng Việt:

“Sau khi Việt Minh cướp chính quyền tại Hà Nội và nhiều nơi khác, Thủ tướng Đế quốc Việt Nam Trần Trọng Kim ở Huế nộp đơn xin từ chức...”

Không chỉ đơn giản thế đâu. Hãỹ nhớ xem chuyện mấy lần đổi tiến, mấy đợt đánh tư sản... có phải là cướp hay không?

Và nhiêu nữa... Đó cũng là văn hóa xã hội chủ nghĩa vậy.

Ý kiến bạn đọc
07/12/201504:22:40
Khách
Có nhiều sự nhầm lẫn cố tình hay vô ý rất đáng tiếc đang diễn ra ở VN.

Sự "nhầm lẫn" giữa khẩu hiệu rổng tuếch và phẩm chất thực là điều khôi hài nhất. Đeo tấm bảng " Người có văn hoá" trước ngực ưỡn ra hay treo bảng "Làng Vũ Đại có văn hoá" to đùng trước cổng làng mà hành động như Chí Phèo và Bá Kiến đỏ thời đại búa liềm đập móc Hồ Chí Minh thì cũng chỉ là một màn bi hài kịch. Các bác búa liềm cứ giữ văn hóa đập móc làm của hồi môn cho con cháu trong nhà, đừng xuất khẩu ra ngoài nhé kẻo UNICEF lại thương hại mà "tặng" cho tấm biển trinh tiết "Việt Nam là nơi có văn hóa" thì có nước mà ngã ngửa cả đám.
06/12/201519:09:27
Khách
Chúng nó, từ HCM cho tới bây giờ là năm 2015, có những thành tích về "Văn Hóa" thật đáng kể như sau:

Văn Hóa Ăn Cướp - tuần lễ vàng, đổi tiền, đánh tư sản mại bản

Văn Hóa Sát Nhân - đấu tố đồng bào miền Bắc, pháo kích vào nhà của đồng bào và trường học miền Nam, chôn sống đồng bào miền Trung năm Mậu Thân

Văn Hóa Cải Tạo - bao nhiêu là nhân chứng và tài liệu về vấn đề này rồi khỏi cần kê ra

Văn Hóa Vượt Biên - bao nhiêu đồng bào đã hy sinh mạng sống, nhân phẩm để đến được bờ Tự Do

Văn Hóa Tham Nhũng - con cái, họ hàng chúng nó nắm giữ hết những chức vụ quan trọng để đục khoét quỹ công và ăn chận cơm chim của đồng bào

Văn Hóa Con Người - mặt mũi thằng nào, thằng nấy từ HCM cho đến Nguyễn Tấn Dũng trông giống như Văn Hóa Cầu Ông Lãnh vậy. Đã vậy, con gái nó là Nguyễn thanh Phượng, Giám Đốc Ngân Hàng Tham Nhũng gì gì đó, viết bài đề cao thành tích những cơn đau mà bố nó phải chịu khi bị Quân Đội VNCH đuổi bắn và bị thương vì pháo kích vào nhà dân và trường học. Còn thằng con rể Henry Nguyễn, cặp mắt láo liên, đục khoét quỹ công lấy tiền mở 5 chi nhánh McDonald ở VN. Hãnh diện cười toe lúc được TV Mỹ phỏng vấn

Đây là những thành tích "VH" của chúng nó đấy. Chúng nó sở dĩ ăn cướp được miền Nam là vì chúng nó Dã Man với đồng loại được. Trong khi VNCH vì tình máu mủ đồng bào làm không được nên thua.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Garden Grove (Bình Sa)- - Thư Viện Việt Nam, Biệt Đội Văn Nghệ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, Nhà thơ Lính Trạch Gầm sẽ tổ chức buổi ra mắt tác phẩm “Chôn Lầm Huyệt Nhớ” của nhà thơ Lính Trạch Gầm được tổ chức vào lúc 11 giờ sáng Chủ Nhật ngày 5 tháng 1 năm 2019 tại hội trường Thư Viện Việt Nam số 10872 Westminster Blvd Suite# 214-215 Garden Grove, CA 92843 (góc Euclid và Westminster).
Các bạn thân mến, Giáng Sinh đã gần kề, các anh chị Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam Miền Nam California vẫn không quên lo cho ngày Xuân, vì năm nay Tết đến sớm, vào ngày 5 tháng 2 năm 2019. Tổng Hội đã loan báo Hội Tết lần thứ 38 vẫn được tổ chức tại O C Fair& Event Center 88 Fair Drive, Costa Mesa, CA 92626
Cả hai tuần lễ nay, nhạc từ cây thông hát mãi những bài hát về Giáng Sinh, làm lòng em vô cùng tươi vui và rộn rã! Rồi mong mãi, Giáng Sinh cũng đã tới gầng (gần) rồi!
Ôi, tiếng nhạc thật vui Reo bên tai với tiếng chuông Báo mừng mùa Giáng Sinh Đã rộn rã đến. Mùa đông thật lạnh lẽo Nhưng trong nhà ấm nhiều Nhờ lò sưởi đốt lửa Với gia đình thương yêu
Có một ca khúc trong mùa Lễ Giáng Sinh gần như ai cũng biết, kể cả người ngoài Thiên Chúa Giáo: bản nhạc Đêm Thánh Vô Cùng.
Tóm tắt: Ngày xưa có một người đàn bà góa sống với hai cô con gái. Vì trước nhà có hai cây hồng một ra hoa trắng, một ra hoa đỏ nên hai cô tên là Bạch Tuyết và Hồng Hoa. Hai cô thường vào rừng hái trái nên là bạn của muông thú. Vào một buổi tối mùa đông, có con gấu gõ cửa xin vào sưởi ấm, và từ đó gấu là bạn của hai cô. Nhưng khi mùa Xuân tới thì gấu từ giã để ra đi với lý do, mùa Xuân tuyết tan, bọn người lùn chui dưới tuyết chui lên và sẽ đi lấy trộm của cải của gấu. Gấu hẹn mùa đông sẽ trở lại. Khi gấu đi rồi, một hôm, bà mẹ sai hai con vào rừng kiếm củi. Hai cô suýt vấp phải một thân cây lớn ai đã đốn ngã xuống cỏ, và phát giác ra có một tên lùn đang bị vướng bộ râu vào keo cây. Tên lùn hét lớn, bảo hai cô gỡ râu hắn ra...
Tác giả tên thật Tô Văn Cấp, sinh năm 1941, khoá 19 Võ Bị, 50 năm lính với Chiến Thương Bội Tinh. Mậu Thân 1968, ông là một Đại Đội Trưởng Thuỷ Quân Lục Chiến tại trận địa Phú Lâm, Chợ Lớn. Tháng Tư 1975, ở với đồng đội ven đô cho tới giờ phút cuối, sau đó là 10 năm tù công sản. Định cư tại Hoa Kỳ theo diện HO1, dự Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu, với nhiều bài viết giá trị, ông đã nhận giải á khôi năm 2014.
Đoạn nầy tả được mối tình sâu đậm của Kiều với Kim Trọng, xứng đáng cho sự thương nhớ của Trọng với Kiều sau nầy trong bao nhiêu năm cách biệt. Trước mối tình đẹp tha thiết của đôi thiếu niên tài sắc
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.