Hôm nay,  

Trang Thơ - Phần Ii

09/09/200000:00:00(Xem: 4867)
Lòng thương mấy cho vừa

Thèm một lần ngồi lại quán xưa
Chờ em dáng nhỏ về ban trưa
Cho anh sống lại thời đi học
Hoa niên đánh mất tự hôm nào.

Ly cà phê nhỏ anh đợi chờ
Vòng tay khói thuốc anh làm thơ
Bước vội trao em lòng hồi hộp
Một chút tình anh thuở học trò.

Em mang chân sáo vào lớp học
Anh, con sẻ nhỏ nỗi mong chờ
Ngóng trông guốc mộc thềm tam cấp
Trao nhỏ tay chuyền gói ô mai.

Xe đạp đèo nhau ra ngoài phố
Anh đây thôi cũng đánh nước liều
Cúp cua thầy Bỉnh hai giờ địa
Ghé quán dì Ba để tâm tình.

Trao nhỏ tình anh màu phấn bảng
Hè về tan vỡ mộng ban đầu
Từ biệt nhau đi mùa phượng nở
Em buồn ở lại với ve sầu.

Bao năm lưu lạc đời xa xứ
Em ở quê nhà nỗi buồn xưa
Cho anh tạ lỗi, em tình cũ
Nhớ nhau, lòng thương mấy cho vừa...

Vĩnh Hòa Hiệp

*

"CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAMĐỘC LẬP-TỰ DO-HẠNH PHÚC" (*)

- Độc Lập:

Độc lập: - Bịp chi lũ cộng nô!
Xưa thời Trung Cộng với Liên Xô,
Hỏi nay sao lại ôm chân Mỹ"
- Đô!

- Tự do:

Độc lập, tự do: - Có thiệt không"
Những gì Việt Cộng nói: - Đừng trông,
Dân vừa mở miệng bàn dân chủ:
- Còng!

- Hạnh phúc:

Độc lập, tự do, hạnh phúc: - Đâu"
Dân tình khổ sở, đói meo râu,
Mỗi khi nghĩ đến tiền, cơm, áo:
- Rầu!

Cô Gia

* Ở trang Tin Việt Nam của Saigon Times số 177 ngày 1.9.00 cùng trong bản tin
"CSVN trả xác bà Nguyễn Thị Hiệp" cũng có tin Việt Cộng dự trù trả tự do cho
khoảng 10 ngàn người vào ngày 2 tháng 9 năm 2000. Đọc thấy ngày 2.9 Cô Gia sực
nhớ ngày 2.9.1945 "chú Hồ nó" đã ghép những tiếng "Dân chủ Cộng Hòa" với tên
nước Việt Nam để thành "Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa" và sau đó đàn em của y đổi
lại thành "Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam" mà cả hai tên nước như vậy đều
được tô điểm thêm bằng những "đồ giả" là "độc lập, tự do, hạnh phúc". Do những
tiếng đó mà bài thơ này có cái tựa tếu như trên.

*

Tới luôn bác tài

(Họa vận bài "Chúa bợm dấy phong trào" 4 của Cô Gia trong mục Thơ Thẩn Mà Chơi
ở Saigon Times số 177 ngày 1.9.00

Rốt cuộc, ông không một cắc nào"
"Xừ" Thành "ẵm" hết" Phải đòi mau!
Đầu y cứng hả" - Thì ông.... "đụt",
Mặt hắn chai ư" - cứ bác...."bào"!!
Bác phải "chơi" cho y đo ván,
Ông nên "nện" đến hắn "nốc ao".
Hừm, coi hết cái tờ "thông báo"....
"Máu sản hậu" em nó cứ trào.

Nam Man

*

Kính gửi Cô Gia, Thơ Thẩn Mà Chơi

Có những hiện tượng đã xảy ra ở hải ngoại. Mỗi hiện tượng mang một vỏ bọc khác nhau từ thấp đến cao. Như hiện tượng Trần Trường ấu trĩ và lộ liễu nên hầu hết đồng bào nhìn ra và phản ứng kịp thời. Trái lại có hiện tượng dưới vỏ bọc tinh vi khó thấy hơn, cụ thể cũng hô hào "chống cộng", cũng phô trương nhãn hiệu "Tù nhân chính trị"! Cũng nhà khoa bảng bằng cấp đầy mình nhận định nọ kia... Nên đã khai thác được dễ dàng thành phần hiếu động cá nhân dễ cảm xúc hời hợt nhất thời. Hậu quả những gì đã xảy ra, giờ này đã thấy và có thể thấy được một phần. Để góp phần chung với các vị "Thơ Thẩn đại gia", Thị Hiện có cảm tác bài thơ xin gửi vào "Thơ Thẩn Mà Chơi" của Cô Gia:

Hiện tượng

Hiện tượng phát ra do từng vỏ bọc...
Phân chia định lượng từ thấp đến cao:
Kiều vận, trí vận.... nhắm khối "kiều bào",
Thực lực đâu cao, ưu tiên đánh trước,
Văn hóa giao lưu!... tuyên truyền từng bước,
Hỏa mù xáo trộn, chia rẽ gia tăng,
Tê liệt niềm tin, sức kháng giảm dần,


Thực hiện cài người, tranh thủ quốc tế!
Hiện tượng bước đến mục tiêu là thế.

Thị Hiện-Victoria

*

Lỡm bác Phiêu

Năm rồi bác nói nghe xôm tụ
Bây giờ làm lại thấy trớt que
Không đội trời chung cùng giặc Mỹ
Chỉ khoái tiền đô của chú Sam

Như vậy là sao hở bác Phiêu
Hết nước rồi sao" Chơi nước liều
Bao giờ cuốn gói chuồn qua Mỹ
Nhớ báo em cho chút tiền tiêu.

Tư Râu

*

Phó thường dân "bốc thơm" Việt Cộng

Tui đây "đảm bảo" các ông mà,
Việt Cộng bây giờ "gút" lắm đa.
Mắng họ lôi thôi không đặng đấy,
Chê y lượm thượm... chẳng nên nha.
Coi như tư bản bì đâu kịp,
Thấy rõ thực dân sánh khó qua.
Chế độ nghe đồn "thơm" dữ lắm,
Thơm như cục c... mới lòi ra.

Phó Thường Dân-Cabramatta

*

Cán bộ Việt Cộng bị "nốc ao"

(Tin Saigon Times: Saigon Times số 176 đã đưa tin là Liên Đoàn Võ Thuật Việt Cộng gửi đoàn nữ võ sĩ tham dự thi đấu ở Hoa Kỳ từ ngày 6 đến ngày 8.7.2000. Khi đấu xong và đã lãnh huy chương thì 3 nữ võ sĩ trong đoàn này đã tìm cách xin tỵ nạn tại Mỹ và thành công. Đọc tin xong, đứa Nam Man khoái quá nên viết bài này.)

"Võ thuật" ba cô thiệt chẳng vừa,
Chèn ơi! Biết... "té nước theo mưa".
Liên đoàn, lãnh trọn nguyên "đòn gạt",
Cán bộ, ăn ngay cả "cú lừa".
Kẻ "đánh" miếng này không đón đỡ,
Người "chơi" chiêu nọ hết ngăn ngừa.
Mừng ba cô đã thành công nhé,
Tỵ nạn như vầy, thấy khỏe chưa"

Riêng hai tên trưởng, phó mần sao"(*)
Lúc bị ba cô "để" nốc ao!"
Chịu cú "thi quyền"... thừa mạng chết,(**)
Ôm đòn "đối kháng"... quá trời đau.(**)
Thằng thì bưng mặt ngồi than vãn,
Đứa cứ chỏng mông đứng khóc rào.
Tội lũ đầu trâu mặt ngựa quá,
Đâu còn dám hất mặt vêu vao!

Đây là lần xuất ngoại đầu tiên,
Bọn vẹm không may đã gặp phiền.
Mới dạy ba cô đòn "đối kháng",
Liền ăn một trận đấm "thi quyền".
Ê mình ê mẩy đau gần chết,
Mất ngủ mất nghê dám muốn điên.
Cũng tại thằng "Liên đoàn võ thuật",
Xưa rày cứ ngậm miệng ăn tiền(***)

(*) Phái đoàn VC gồm 11 người, trong đó có 6 nữ võ sĩ mà 3 nữ võ sĩ đã xin tỵ nạn tại Mỹ, đó là các cô: Võ thị Thu Lành, Đặng thị Mỹ Liên, và Khúc Liễu Châu. Số người còn lại trong đó có một trưởng đoàn, một phó đoàn và một trọng tài.

(**) "Thi quyền, đối kháng": là tên môn võ mà cô Thu Lành và Mỹ Linh đã đoạt huy chương bạc và đồng.

(***)Các võ sĩ đều phải tự túc về mọi chi phí, kể cả phải tự mua vé máy bay thế mà VC bắt buộc các võ sĩ "khai tại tòa lãnh sự Hoa Kỳ tại Sài gòn là tất cả chi phí đều do Liên Đoàn Võ Thuật Việt Nam đài thọ".

*

Lời kêu gọi

(Đứa Nam Man viết bài này để kêu gọi vận động viên trong phái đoàn Việt Cộng tham dự Thế Vận Hội Olympic 2000 tại Sydney nên noi gương những nữ võ sĩ Việt
Nam đã xin tỵ nạn thành công ở Mỹ.)

Em tin "Thế Vận Hội" kỳ này,
Sẽ có người tỵ nạn nữa đây.
Bởi được cộng đồng ta cổ võ
Mà nhờ quyến thuộc họ, ra tay.
Phe ta đà chuẩn bị tuần trước,
Bọn tớ vẫn lo toan hổm rày
Bất cứ bà con nào tỵ nạn...
Em đều tưởng thưởng cái mề đay.

*

Đứa trở cờ

(Một lần đi sinh hoạt Cộng Đồng, đứa Nam Man có chuyện với một tay "ba phải", sau đó làm bài thơ này.)

Khứa đó, em đây biết quá "mờ",
Đâu còn lầm lẫn thế nào cơ.
Xưa nay hắn vẫn chuyên lừa lộc,
Sớm muộn y đâu thể lập lờ.
Tại bác thơ ngây... nên cứ tưởng,
Vì ông ấu trĩ... mới không ngờ.
Em thì thấy rõ ràng chân tướng...
Hắn đúng là tay đã trở cờ.

Nam Man

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày xưa có một người đàn bà góa sống với hai người con gái trong một túp lều tranh và một khoảng vườn nhỏ. Vườn trước có hai cây hoa hồng, một cây ra hoa đỏ và một cây ra hoa trắng nên bà đặt cho hai cô gái xinh đẹp, tươi như hoa, một cô là Bạch Tuyết, một cô là Hồng Hoa.
Tác giả qua Mỹ trong một gia đình H.O. từ tháng Sáu năm 1994, vừa làm vừa học và tốt nghiệp kỹ sư điện tử. Là cư dân Garden Grove, California, lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2018, ông đã nhận giải đặc biệt về Huế Tết Mậu Thân với bài viết về một gia đình bên cầu Bạch HổHuế, có người cha toàn thân bị cộng sản chôn sống. Bài viết mới nhất của ông viết về tình nghĩa gia tộc, họ hàng nam bắc thời hậu chiến sau 1975, và trong ngoài nước hiện nay.
câu thơ viết xuống từ thời tóc xanh, và khi tóc bạc rồi mới kết thúc bài thơ. Những người biết tính Hoàng Xuân Sơn sẽ không ngạc nhiên. Hoàng kỹ lưỡng tới từng chữ
Trung Cộng và một số Việt Gian tay sai cho CS đang làm thủ tục mua đất tại một làng bên Pháp, để làm ‘ Nước Kinh, tộc Kinh’, trương cờ, tôn vinh Công Chúa Kinh để gán ghép xoá bỏ quốc gia dân tộc Việt Nam.
tại Chicago ngày 22/11/2018 trong ngày Thanksgiving tại Hoa Kỳ - Thánh lễ Tạ Ơn tại Giáo xứ Saint Henry Chicago
tại đất nước tôi, tuy không chiến tranh như Sudan nhưng cũng dẫy đầy tai họa cho những người có lòng. Một bác sĩ trẻ, anh Nguyễn Đình Thành, vừa lãnh một bản án lên đến 7 năm tù vì dám in tờ rơi vận động đồng bào anh chống lại Luật Đặc Khu
đoàn người hàng ngàn người di dân từ các nước Trung Mỹ như Honduras, Nicaragua, v.v. đang đi xuyên qua nước láng giềng Mễ Tây Cơ để mong được đặt chân đến miền đất hứa là Hoa Kỳ.
Tôi đã nghe như tiếng nhạc từ trời... Không phải những âm thanh cõi trần gian này. Cảm ơn anh, một người bạn vong niên, một người đàn anh Chu Văn An... Thế đó, nhạc sĩ Nguyễn Ngọc Phúc làm nhạc như thế. Tôi nghe, và như đang trôi vào cõi khác.
Có người Mỹ quá lạc quan nói TT Trump chưa đình Chiến tranh thương mại chống TC vì Chủ Tịch Tập cận Bình chưa cúi đầu đủ thấp. Cũng có người nói TC đã hụt hơi như CS Bắc Việt cứng đầu ăn miếng trả miếng trong hoà đàm Paris bị Mỹ dùng B 52 trải thảm Hà nội nên phải hạ cờ Đỏ, giơ cờ trắng đủ cao cho Mỹ thấy, mong hai bên hoà đàm. Thử cùng nhau phân tích xem sao. Thử xem cuộc hoà đàm hai bên có đi đến hoà giải xung khắc để đình chiến hay hoà bình cho cuộc Chiến tranh Thương mại Mỹ Trung hay không? Khó tin sẽ có một giải pháp tích cực, xây dựng xảy ra vì TC cũng như CS bản tánh là nói khác, làm khác.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.