Hôm nay,  

Chiến Lược Võ Mồm

10/09/200000:00:00(Xem: 6041)
Các màn cãi vã công khai thường có những cái “hố”, ta gọi là vạ miệng. Các cuộc tranh cử cũng không ngoại lệ, bởi vậy những vị hay lỡ mồm “nói nhịu” thường phải tìm cách né tránh các vụ tranh luận công khai kéo dài có quá nhiều người xem và nghe, nếu cực chẳng đã thì cũng phải làm thế nào hạn chế bớt khán thính giả cho an tâm.

Trong cuộc tranh cử Tổng Thống Mỹ, Gore là nạn nhân đầu tiên dù người ta cho rằng về mặt cuộc tranh luận công khai, ông Gore sẽ ăn đứt ông Bush. Trong một dịp trước đây Gore hồ hởi chấp Bush đấu võ công khai “bất cứ ở đâu, bất cứ lúc nào”. Gore đã dại mồm. Vì Bush tuần này nắm lấy chỗ hớ hênh đó để đưa ra đề nghị tranh luận tay đôi có lợi cho ông. Bush chỉ chấp nhận 1 lần trong 3 cuộc tranh luận của Ủy hội Tranh luận Tổng Thống, một ủy hội không đảng phái bất vụ lợi đã hoạt động từ 12 năm nay. Còn hai lần của Ủy hội, Bush đổi thành một trên đài NBC, và một trên đài CNN. Cuộc tranh luận của Ủy Hội được phổ biến rộng rãi nhất, có tất cả các đài TV truyền đi trên khắp nước Mỹ và thế giới, còn hai đài NBC và CNN tuy lớn nhưng cũng chỉ có một số khán giả hữu hạn. Đòn của ông Bush là làm số người xem càng ít càng tốt.

Quái chiêu của Bush làm cho Gore đau điếng, dãy nảy lên bác bỏ. Gore nói trước đây ông đã chấp nhận các cuộc đấu trên đài TV với điều kiện Bush phải chấp nhận 3 cuộc tranh luận chính của Ủy Hội. Thế nhưng ông đã hố vì câu nói “bất cứ ở đâu, bất cứ chỗ nào”, Bush bèn thọc vào chỗ hở đó mà ngoắy, gây thế kẹt cho Gore để chiếm lợi thế, tị nạn được 2 vụ tranh luận có quá đông người xem. Gore giận tràn hông vì lối bắt bí này, đã phản công nói “Điều cần thiết là phải tôn trọng quyền của người dân Mỹ được xem tranh luận trên mọi đài TV vào những giờ nhiều người xem nhất. Vấn đề không phải là lợi nhất cho ông Bush hay ông Gore mà là lợi nhất cho người dân Mỹ”.

Bush muốn ép buộc Gore phải lên tỉ thí trên đài NBC, duới sự điều khiển của ký giả Tim Russert, chủ chương trình “Gập Báo chí”, vào ngày 13-9, coi như cuộc đấu thứ nhất trong 3 cuộc đấu Bush mong muốn. Nhưng các đài khác đã cho biết họ không loan lại cuộc tranh luận này, dù ông Gore có chấp thuận mà đến. Điều này cũng dễ hiểu vì các đài cạnh tranh với nhau, không lẽ đi theo đuôi địch thủ. Nếu là tranh luận do Ủy hội chính thức tổ chức, các đài đều được bình đẳng và họ sẽ hoan hỉ loan một luợt. Mỹ có 4 hãng truyền hình lớn là NBC, CNN, CBS và ABC, với sức mạnh và uy thế tương đương. Được đài ABC phỏng vấn, Gore nói “sẽ chấp thuận tranh luận bất cứ ở đâu bất cứ nơi nào, và chấp nhận cả những talk show trên đài hay bất cứ hình thức nào, miễn là không được thay thế 3 cuộc tranh luận chính của Ủy hội đề ra. Đây là điều nhỏ nhoi nhất để tôn trọng nền dân chủ của chúng ta”.

Khi được hỏi ông có chấp thuận để ông Bush lên đài NBC tuần tới trong khi ông không đến, ghế của ông bị bỏ trống không, Gore đáp: “Chắc chắn như vậy. Nhất định thế... Nó được ít người xem, tôi nhắc lại tôi vẫn muốn dự nhưng không được thay thế 3 cuộc tranh luận chính thức của Ủy hội”. Ông Bush tố lại chính ông Gore mới là người né tránh tranh luận. Ông nói: “Đối thủ của tôi đã thách thức tôi một loạt những cuộc tranh luận, kể cả một vụ trên đài NBC với ông Tim Russert và một vụ trên đài CNN với ông Larry King. Tôi nhận lời”. Vậy mà bây giờ ông Gore chối. Cuộc khẩu chiến vì khẩu chiến vẫn tiếp tục mấy ngày qua, nhưng tôi nghĩ chắc chắn hai bên sẽ đi đến một giải pháp dung hòa, vì không lẽ ông Bush lên đài NBC để tranh luận... một mình.

Vậy ông nào né tránh tranh luận" Dư luận đã có nhiều phản ứng. Nhưng ngay cả những người trong đảng Cộng Hòa của ông Bush cũng tin là Bush đã tự gây thiệt hại cho mình khi tỏ thái độ không sẵn sàng tranh luận với Gore trong các diễn đàn do Ủy hội tổ chức. Ủy hội này đã tổ chức tranh luận từ cuộc bầu cử năm 1988, 1992 có cả phụ thân ông W. Bush là ông George Bush tham dự và cả năm 1996 có ông Bob Dole ứng cử viên Cộng Hòa tham dự. Thế nhưng lần này ông W. Bush có lợi thế vì nắm được sự hớ hênh của ông Gore. Và ông đã ra một chiêu thách thức Gore rất ngoạn mục khi nói với dân Mỹ “đã đến lúc phải bầu cho người nào nói mà thực sự nghĩ như thế”. Và một chủ đề chính của cuộc vận động tranh cử của ông Bush là “ông sẽ đem lại tư cách con người đàng hoàng, tác phong đứng đắn (dignity) vào Phòng Bầu dục ở Bạch Cung”. Đây là câu mắng xéo cặp Clinton-Gore đã không có tư cách đó. Ông Gore đã bị “hố” lớn rồi. Nhưng cũng nên xét xem ai kẹt hố đây"

Chỉ vài giờ sau khi đã đưa ra quái chiêu dồn Gore vào thế kẹt, Bush đã lỡ mồm... chửi thề. Trong một cuộc mít-tinh lớn tập hợp đông đảo dân chúng để vận động tranh phiếu ở Illinois ngày 4-9, ông Bush đã chửi ký giả Adam Clymer của báo New York Times là đồ “asshole”. Cố nhiên ông không dám nói lớn vào mặt người ta như vậy, ông chỉ nói nhỏ với ông Phó ứng Dick Cheney trên khán đài, trước những micro thâu thanh ở trước mặt hai ông. Nhưng ông tưởng là micro chưa mở, không ngờ nó đã được khuếch đại tối đa từ trước, nó vang lên ồm ồm cả quảng trường khiến mọi người đều sửng sờ. Chữ “asshole” làm sao chấn động “sông hồ” võ lâm tranh cử đến như vậy" Ass chỉ có nghĩa là con lừa, còn “hole” là cái lỗ. Cái lỗ của con lừa thì có gì ghê gớm mà làm người Mỹ coi là chữ tục tĩu khó nghe" Nó không chỉ cái lỗ ở phía trên mà chỉ cái lỗ khó coi ở phía dưới giữa bàn tọa. Tài thật, tập quán văng tục mỗi nơi một khác, chả bù với Việt Nam.

Nhưng mắc lỗ chớ có mắc hố đâu mà sợ kẹt" Chắc dân Mỹ cho rằng kẹt lỗ nhỏ còn khó gỡ hơn kẹt hố lớn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ông Rudy Giuliani, luật sư riêng của TT Trump, được biết tiếng là thị trưởng New York khi al-Qaeda tấn công 2 tháp đôi ngày 11-9-2001 và được TT Trump mô tả là nhân vật huyền thoại, nay là đối tượng của nhiều cuộc điều tra.
hà làm phim tài liệu và bảo vệ môi trường Michael Moore xác nhận: không thường tán đồng các quan điểm của TT Trump, nhưng có thể đồng ý 1 điểm, là tố cáo lạm dụng chính trị có hệ thống.
tàu Ý đi ngang qua vớt thuyền nhân VN trong đó có Ái Liên. Lúc này cô bị sốt mê man và được đưa về nước Ý sau cả tháng hải trình. Khi bình phục thì Ái Liên được Đức Giáo Hoàng John Paul 2 tiếp kiến và có chụp bức hình kỷ niệm
Có thể cuộc bầu cử 2020 sẽ thành trận thư hùng giữa 2 tay đại tài phiệt của thành phố New York tức Donald Trump (Cộng Hòa) trong ngành địa ốc và Michael Bloomberg (Dân Chủ) trong lãnh vực tài chánh?
Mùa Lễ Tạ Ơn Hoa Kỳ 2019- Xin tạ ơn, xin bày tỏ lòng biết ơn, xin cám ơn những người Tây phương tốt bụng, những hội đoàn, những quốc gia đã mở rộng vòng tay cứu giúp thuyền nhân trong đó có người viết bài này
gần đây nhất theo yêu cầu của một số thính giả ở xa nên đài đã có quyết định mở thêm hai chi nhánh của đài đó là: một tại San Jose trên băng tần 16.10 và tại Houston TX trên băng tần 27.4, chương trình sẽ được bắt đầu phát hình 24/24 kể từ ngày 1 tháng 12 năm 2019 với 3 hệ thống cùng một lúc
Lãnh đạo của đặc khu Carrie Lam đã nhận biết qua kết quả bầu cử nghị viên cấp quận hôm 24/11: cư dân bất mãn vì cách hành xử quyền lực của hành pháp.
Nai hoang dã chết trong lâm viên quốc gia tại miền bắc Thái Lan với 7 kilogram rác trong bao tử. giới chức địa phương cho biết số rác này gồm bao nhựa plastic, bao cà-phê và cả quần áo lót phụ nữ.
Vào ngày 27/11, 8 người bị truy tố trong vụ tấn công Holey Artisan cafe năm 2016 tại thủ đô Bangladesh, khiến 22 người chết, đa số là ngoại kiều.
Ít nhất 6 người chết và 15 người bị thượng trong 3 vụ nổ khác nhau trong ngày Thứ Ba 26/11 tại thủ đô Iraq.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.