Hôm nay,  

Mê Say Bóng Đá

17/06/201600:00:00(Xem: 4407)

Bốn tỉnh Miền Trung VN cá chết trắng bờ. Nước biển nhiễm độc tràn lan. Đại sứ Mỹ ở VNCS tiết lộ, Mỹ ngỏ ý giúp VN tìm hiểu nguyên do, giúp giải quyết vụ cá chết, Đảng Nhà Nước CSVN từ chối. Mấy tháng rồi Đảng Nhà Nước vẫn bưng bít. TT Obama của Mỹ qua VN tuyên bố xả cấm vận vũ khi sát thương cho VN. Mặc kệ... Giải túc cầu hay đá banh Euro 2016 theo cách nói của dân Miền Nam, và “bóng đá” theo kiểu dân Miền Bắc -- là cả cơn sốt từ bắc chí nam. Nhứt là thanh niên sinh viên, dân ở đô tỉnh thị. Say mê “ngất ngây bóng đá”. Mê mẩn tinh thần vì đá banh. Cá độ rầm rộ tá lả bùng binh. Tán gia bại sản chực chờ. Đánh lộn, đánh lạo tùm lum tá la.

Ở Sài Gòn rộ lên phong trào chạy vay tiền “chợ đen” để cá độ nhân mùa tranh giải vô địch túc cầu Âu châu, Euro 2016. Hàng trăm mẫu quảng cáo khắp đường, khắp chợ, dán kín các cột điện, bờ tường, cho vay trả góp, vay không cần thế chấp, tiền lời thấp… 1 triệu đồng vay, 1 ngày vốn cộng lời trả 30 ngàn. Nói nghe dễ, nhưng vướng vào từ chết tới bị thương. Nếu không trả góp nổi mỗi ngày thì lãi mẹ đẻ lãi con thành số tiền quá lớn, bán vợ đợ con cũng trả không nổi. Chủ nợ sẽ yêu cầu người vay ra công chứng ký nhận vay nợ, thế chấp nhà cửa, đất đai, xe cộ. Chủ nợ sẽ tịch biên gia sản. Bằng không chủ nợ cho du côn, du đãng đánh đập dằn mặt còn hơn bị bắt vào cửa tử là đồn công an CS nổi tiếng ác với dân.

Ở VN thời CS, khi các giải bóng đá các câu lạc bộ trên thế giới vừa hạ màn thì dân mê say bóng đá đắm chìm vào làn sóng bóng đá lớn nhất Âu Châu (EURO 2016), tổ chức ở nước Pháp. Bịnh ghiền cờ bạc của người dân Việt nổi lên dưới dạng “cá độ”. “Báo đài” của Đảng Nhà Nước, truyền thông xã hội của dân bùng lên, quảng cáo cá độ, quảng cáo nơi xem tràn lan, làm bịnh ghiền, thói mê say đá banh, đá bóng thành cơn sốt. Tính bằng tiền hàng ngàn tỷ.

Thiếu tướng Hồ Sỹ Tiến, Cục trưởng Cục Cảnh sát Hình sự (C45 Bộ Công an CSVN) cho báo chí biết. Phát giác tại TP Thanh Hóa, một tỉnh thường xin cứu đói giảm nghèo, đường dây cá độ bóng đá ước tính lên đến hơn 1.300 tỷ. Tỉnh Nam Định, đường dây cá độ bóng đá cực "khủng" với số tiền lên đến hàng trăm tỷ đồng.

Tại TP Saigon mà người CS gọi là thành phố mang tên “Bác”, là HCM ở Miền Nam, báo Pháp Luật của VNCS, ngày 11 tháng 6, loan tải “Thành phố Saigon cũ. Những ngày đầu tháng 6, ngoài việc tậu thêm màn hình LCD, máy chiếu cỡ lớn ở những vị trí thuận lợi cho khách hàng, các quán cà phê còn dán pano quảng cáo và lịch thi đấu của các đội bóng. Nhiều chủ quán cà phê ở TP HCM vẫn coi (EURO) là thời điểm thuận lợi để hốt bạc, bởi khá đông dân “nghiện” bóng đá. Bên cạnh đó, đây cũng là dịp tội phạm đánh bạc qua hình thức cá độ có cơ hội hoạt động mạnh… Lúc này đã gần 2 giờ sáng, khi thấy khách ghé quán, thật là lạ chẳng thấy chủ quán hỏi khách uống gì, mà cặp mắt luôn dõi theo màn hình máy vi tính để bấm kèo cho khách ghi độ. Gọi hoài cũng chưa thấy chủ quán làm cà phê trả lời. Theo ghi nhận của phóng viên Pháp luật Plus tại TP HCM ở trong trận khai mạc đầu tiên (EURO 2016) ngoài những cách cá cược bằng tiền mặt, các trang Web trên mạng. Bên cạnh đó, có hàng chục website khác cũng tận tình “cần người hợp tác” ăn chia phần trăm nếu một kéo được người chơi tham gia vào cá cược trên website đó.”


Nhớ xưa, người viết bài này lúc còn ở trung học, thầy Pháp văn có cho một bài luận đề luân lý, bình giảng câu một cầu thủ làm nổi danh đất nước hơn một quốc trưởng. Tội nghiệp người học sinh thực thà biện luận theo suy nghĩ của mình. Dù cú pháp, chấm phết, văn phạm không bị gạch đỏ nhiều nhưng lý luận không đúng ý của Ông thầy mê đá banh, nên chỉ được điểm 6/20 nên phải viết lại.

Thiết nghĩ, đối với cá nhân, cầu thủ chuyên nghiệp sống bằng nghề đá banh nên cửa nên nhà, nên danh nên phận, nên mê say là phải. Còn người thường thích đá banh là chuyện bình thường và điều tốt vì đó là trò giải trí. Con người làm việc phải có giải trí, vui chơi, là lẽ cố nhiên. Nhưng khi cái thích trở thành say mê, đam mê, biến thành cá độ, bỏ dở việc làm, bê tha trong sinh họat là điều xấu. Một cầu thủ, một đội banh hay, giỏi có thể làm cho nước mình nổi tiếng, lợi cho tăm tiếng thể thao, chớ không ích nước lợi dân -- là giá trị cao quí hơn thể thao vốn là một hình thức giải trí cho dân thôi. Huống hồ một cầu thủ hay có thể trở thành siêu quốc gia, đa quốc gia, hay vô quốc gia vì các nước giàu trả tiền mắc để mua cầu thủ ấy cho hội nước mình.

Đối với xã hội, nhà cầm quyền tán trợ đá banh để người dân giải trí, khuyến khích thể dục, thể thao là điều tốt. Nhưng lợi dụng đá banh trong mưu đồ chánh trị, làm say sưa thanh niên, mê hoặc người dân bằng đá banh để quên nỗi khổ, quên thân phận, vận mạng nước non nhà, biến tranh đua tài nghệ thành tranh giành tài nghệ giữa địa phương hay giữa các dân tộc là bá đạo, là điều không tốt.

Thói mê say đá banh cộng với thói mê say cờ bạc là đại nạn của người dân Việt trong thời kỳ khó khổ của quốc gia dân tộc. Nhà cầm quyền thường lợi dụng thói mê say này để hoá giải, chuyển hướng nỗi bất mãn của dân đối với chế độ. Lịch sử cận đại VN đã chứng kiến. Những fan trẻ sinh viên, thanh niên, học sinh ở VN đang ngất ngây “bóng đá” như đã thấy ở trên đâu có khác gì một số ông bà của lớp trẻ ấy bị Thực dân Pháp làm say sưa, ngây ngất trong thời thực dân Pháp suy yếu ở Đông Dương. Lúc bấy giờ Đông Dương thuộc Pháp mất hậu thuẫn vì “mẫu quốc” Pháp quá yếu trước đe dọa xâm chiếm của Đức. Toàn Quyền Ducouroy sợ người Việt nổi dậy giành độc lập, chủ quyền, nên làm mê say thanh niên VN bằng các trận “đá banh sanh tử”, với quan tài để sẵn ở cầu môn (goals) để người xem quên đi thân phận nô lệ của người dân Việt và vận mạng đen tối của đất nước VN.

Bây giờ CSVN là một loại “tự thực dân” độc tài toàn diện còn độc hại hơn Thực dân Pháp nhiều, cũng áp dụng lại cái trò gạt dân ấy: thả cửa cho dân mê đá banh, mê nhậu nhẹt, mê cờ bạc, mê số đầu số đuôi để quên thân phận cá nhân bị tước đoạt nhân quyền, quốc gia dân tộc nằm trong gọng kềm CS, lệ thuộc quân Tàu Cộng./.(Vi Anh)

Ý kiến bạn đọc
17/06/201618:36:13
Khách
Nhận xét rất chính xác!
CS đã thành công trong mục tiêu biến dân Việt thành nô lệ - đó là CON NGƯỜI MỚI XHCN. Một chút sơ sót là chúng ta và ngàn đời con cháu chỉ có Sài Gòn chứ không bao giờ có cái HCM trong tâm trí.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
3 người đàn ông bị tù gần 36 năm đã được trả tự do khi nghi án giết 1 vị thành niên được xét lại - các nghi can bị tuyên án chung thân năm 1984 là Al-fred Chestnut, Ranson Watkins và Andrew Stewart.
H: Tôi tiếp tục nghe thấy thông tin là tôi cần phải có ID mới để có thể đi máy bay vào năm tới. REAL ID là gì mà tôi liên tục được nghe thấy vậy? Đ: REAL ID là thế hệ nhận dạng tiếp theo được công nhận trên toàn hạt. Kể từ ngày 1 tháng 10 năm 2020, bạn sẽ cần phải có ID REAL để lên các chuyến bay nội địa
Đã có những thông tin về việc Intel lên kế hoạch tích hợp 5G vào nền tảng chip xử lý máy tính của hãng.
Khoảng cuối tháng 11/2019, tiểu bang Texas của Mỹ đã đạt được thỏa thuận với nhà mạng T-Mobile và đồng ý rút đơn ngăn cản việc sáp nhập của 2 nhà mạng T-Mobile và Sprint.
do chương trình ACUS-TV tổ chức và Hội đồng Huynh trưởng Nghĩa Sinh bảo trợ: -- tại hội trường Khách sạn Sheraton Chicago O’Hare ngày 17/11/2019
Hồng Kông bầu cử vừa xong, các ứng cử viên khuynh hướng dân chủ thắng lớn, trong khi phe thân Bắc Kinh thua thê thảm. Bầu cử này còn được xem như trưng cầu dân ý để xem đa số người dân đứng về phía những người biểu tình đòi dân chủ trong nửa năm qua hay không.
GENEVA - Tổ chức khí tượng thế giới WMO báo tin: hiệu ứng nhà kính năm 2018 gây biến đổi khí hậu ghi kỷ lục mới, với mức tăng trung bình hàng năm vượt trội trong 10 năm, và làm tăng tốc thiệt hại môi trường.
LONDON - Cựu Thủ Tướng Tony Blair nhận xét hôm 25/11: trong tình hình xáo trộn hơn 3 năm sau trưng cầu dân ý Brexit, đảng Lao Động của ông và đảng Bảo Thủ của Thủ Tướng Boris Johnson không xứng đáng thắng tổng tuyển cử ngày 12-12.
KHÁM ĐƯỜNG BELMARSH - Tin từ Anh: tài xế Maurice Robinson 25 tuổi đã nhận tội tiếp tay di dân xâm nhập vương quốc Anh từ đầu Tháng 5-2018 đến ngày 24-10-2019.
BERLIN - Ngoại trưởng Đức hô hào chính quyền Trung Cộng cho phép thanh tra nhân quyền LHQ quan sát trại tập trung dân thiểu số Uighur tại tỉnh Xinjiang.



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.