Hôm nay,  

Thực Dân Siêu Mới

31/12/200400:00:00(Xem: 6457)
Mề đai nào cũng có hai mặt. Thuốc thường có phản ứng phụ. Giữa lúc xu thế kinh tế toàn cầu thịnh hành, cuộc họp quốc tế nào của Tổ chức Thương Mại Quốc tế, cũng có hàng ngàn biểu tình chống đối. Trong khi chế độ CS Hà nội đang ráo riết vận dụng mọi phương cách để kêu gọi các nước rót vốn vào đầu tư ở VN, mời mọc các công ty siêu quốc gia, các công ty đa quốc vào làm ăn ở VN, và gia nhập vào Tổ chức Thương Mại Quốc tế (WTO) -- thì Tổ chức Lao Động Quốc tế họp ở Nhựt mới đây phổ biến một hình thức bóc lột của các công ty người ngoại quốc đối với người lao động ngay trên quê hương của người lấy mồ hôi làm cho các công ty ngoại quốc để đổi lấy miếng ăn.

Theo bản tường trình của Quốc tế Lao Động, bất cứ giờ phút nào trên thế giới, tại các nước nghèo cũng có không dưới 42 triệu người lao động bị các công ty ngoại quốc bóc lột ngay trên quê hương của những người lao động đáng thương ấy. Chánh quyền của những nước nghèo đó thèm khát số tiền đầu tư của ngoại quốc đem vào nên thường có thái độ chống lại quyền lợi của người dân lao động nghèo của mình. Chẳng những nhà cầm quyền sở tại làm lơ với nạn bóc lột, mà còn tiếp tay với các chủ nhân của các công ty ngoại quốc không cho công nhân thành lập nghiệp đoàn độc lập để bảo vệ quyền lợi người làm việc đối với các công ty ngoại quốc.

Cũng theo Quốc tế Lao động, từ khi xu thế kinh tê toàn cầu thịnh hành, thập niên 1970 đến giờ có khoảng 3.000 trung tâm cung ứng xuất cảng được thành lập trên thế giới; hai phần ba số này nằm ở TC, nơi nhân công rẻ nhứt thế giới. Nhưng theo nghiên cứu của tổ chức quốc tế này, số đầu tư của nước ngoài đến một thời gian rồi lại đi, không để lại vốn liếng, kỹ thuật hay chuyên môn nghề nghiệp gì cho nước họ đến, sau khi khai thác cạn kiệt tài nguyên và lao động giá rẻ ở địa phương.

Điều thương tâm và bất công nhứt là, trong khi các chủ nhân ông nước ngoài và một số viên chức chánh quyền ăn theo hưởng lợi lộc rất cao, thì nhân công bị bóc lột còn hơn thời kỳ đầu của cuộc cách mạng cơ khí và kỹ nghệ dẫn đến thời kỳ Thực dân cũ vào thế kỷ 18. Một vài minh hoạ cho thảm cảnh ấy do Quốc tế Lao Động nêu ra một cách tiêu biểu và được AFP loan truyền khắp thế giới.
Ở Phi Châu, tại nước Madagascar, một công nhân 32 tuổi làm cho một công ty Bỉ chỉ lãnh mỗi tháng ít hơn 30 Đô la, mà quản đốc nhiều khi bảo phải ở làm việc mãi đến 10 giờ đêm mới được về mà không trả tiền phụ trội. Thiếu thốn đến đổi người công nhân này ít khi có thịt để ăn và cơm thì thướng thiếu đói, và phải đi bộ để đi làm vì không đủ tiền đi xe buýt.

Ở Trung Mỹ châu, tại nước Mexico, một phụ nữ Mễ 26 tuổi xin làm cho hàng Hewlett Packard Mỹ trong việc lắp ráp bị hai người tự xưng là y tá bắt cởi hết quần áo, kể cả đố lót, dùng tay sờ vào những chỗ kín và bén nhậy nhứt của người phụ nữ.

Ở Á châu, tại Trung Cộng và Việt Công nơi nghiệp đoàn tư hoàn toàn bị cấm thành lập, chỉ có công đoàn của Đảng và Nhà Nước CS thôi, nên các công ty đầu tư nước ngoài rất thích vì nhà cầm quyền đã triệt tiêu mọi đòi hỏi, đấu tranh của công nhân. Nên nhiều công ty làm dĩa CD của ngoại quốc tự ý giữ lại 10% số tiền lương để giữ công nhân khỏi trốn bỏ việc.

Và một trăm lần công nhân Trung Quốc và VN làm cho các liên doanh với ngoại quốc, đấu tranh đòi hỏi quyền lợi lao động , là 100 lần bị nhà cầm quyền dùng cách này hay cách khác dập tắt và trù dập sau.
Tại nước Phi luật tân, Bangladesh, tại các những khu chế xuất hàng để xuất cảng, nhiều công ty trả lương cho nhân công chưa tới 4,5 Đô la mỗi ngày. Và tại VN tình cảnh công nhân làm cho các công ty ngoại quốc cũng không khá hơn, nhưng so với lương tiền của các công nhân làm cho quốc doanh vẫn còn là một may mắn nên phải giả dại qua ải.

Tài nguyên của các nước nhận vốn đầu tư của nước ngoài ngày cành cạn kiệt. Lúc đó các công ty ngoại quốc chào những nước này băng chân, rút vốn, không chuyểûn nhượng lại kỹ thuật, không để lại cho công nhân kiến thức kinh nghiệm có thể tự sản xuất được. Vì lẽ các công ty ngoại quốc thường mướn công nhân bản xứ làm những việc tầm thường và thấp. Đứng đầu dây chuyềøn sản xuất, chế biến vẫn là người ngoại quốc. Các nước nhận đầu tư sản xuất hàng hoá cung ứng ưu tiên cho nước chủ đầu tư. Nước chủ đầu tư thường qui định giá cả hàng hoá và hối suất theo ý họ. Nước nhận đầu tư làm ra hàng hoá đem ngoại quốc bán, mang về một bó ngoại tệ. Lâu lâu nước có chỉ tệ mạnh định giá lại hối suất, nước nhận đầu tư coi như làm không công cho nước bỏ vốn đầu tư. Đó là chưa nói nước bỏ vốn đầu tư lâu lâu phạt tội phá giá thị trường, cắt giảm hạn ngạch làm nước nhận đầu tư sống dở chết dở như trường hợp Mỹ tăng thuế cá ba sa, tôm và cắt giảm hạn ngạch hàng dệt may của CS Hà nội.
CS Hà nội xưa nói Mỹ đến Miền Nam VN là làm một cuộc thực dân mới để đối chiếu với Pháp đã đánh chiếm và cai trị VN như thuộc điạ cũ. Bây giờ Tây Phương nói chung trong đó có các công ty Pháp và Mỹ dùng vốn đầu tư ở VN để trục lợi trên sự thiệt thòi của đất nước và nhân dân lao động VN. Nhưng CS Hà nội trải thảm đỏ đón Mỹ và tiếp tay cho các công ty ngoại quốc đè ép nhân dân. Không biết những người đang ngồi trong Bộ Chánh trị của CS Hà nội có cảm thấy ở mức độ nào đó, đó là một hình thái thực dân siêu mới, nhân danh kinh tế toàn cầu.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Lần đầu tiên một festival chuyên về hoa lan với chủ đề ‘Sắc màu nhiệt đới’ đã được tổ chức tại Sài Gòn, diễn ra từ ngày 27/4/2019 đến hết ngày 1/5/2019 tại công viên văn hóa Tao Đàn
Trước dư luận xôn xao về hoá đơn tiền điện tháng 4-2019 tăng cao một cách bất thường, Tập Đoàn Điện Lực Việt Nam (EVN) đã có lý giải về sự việc này
“Nhiều lần em đã được hỏi: Nữa lớn lên con muốn làm nghề gì?” “Dạ, con có hai mong ước. Một là làm bác sĩ trẻ em. Hai là trở thành một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp. Muốn giúp cho các em vui vẻ, khỏa mạnh nhưng ý muốn làm một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp đã thôi thúc em nhiều hơn. Bảo Trân đã chơi môn bóng đá được 4 năm rồi. Bắt đầu 6 tuổi Bảo Trân đã gia nhập hội bóng đá của FC Premier và Slammer FC. Muốn làm một người cầu thủ giỏi thì phải tập luyện rất nhiều giờ.
Bài của cô giáo Võ Minh Nguyệt, giáo viên lớp 4 Trường Việt Ngữ Trung Tâm Văn Hóa Hồng Bàng. Và đây là những câu ca dao, lục bát viết ở thể thơ 6/8 mộc mạc, chân chất, lột tả mọi sinh hoạt thường ngày là thể loại rất phổ biến trong dân gian.
Cụ Ngô Đức Kế là một nhà hoạt động nổi tiếng thời chống Pháp, có giao tình với cả hai cụ Phạn -- Phan Chủ Trinh và Phan Bội Châu. Một con đường ngay trung tâm thành phố Sài Gòn từ trước 1975 được đặt tên là đường Ngô Đức Kế
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em mồ côi mẹ, sống với cha và mụ dì ghẻ độc ác. Chịu không nổi roi đòn, hai anh em bỏ trốn khỏi nhà và bị mụ phù thủy đi theo ám hại. Khi chịu khát không nổi, uống nước ở con suối thứ ba, người anh biến thành một con Mang. Cô em gái tìm được một căn nhà nhỏ trong rừng, lo chăm sóc và nuôi anh. Đang sống yên ổn thì một hôm vua và đoàn đi săn đến làm náo loạn cả khu rừng. Người anh, lúc đó là một con Mang muốn tham dự cuộc săn, em gái khuyên răn thế nào cũng không được, sau cùng, em gái phải chìu anh...
Khôi An định cư ở Bắc California. Cô là một kỹ sư từng làm việc ở hãng Intel hơn hai mươi năm. Sau đó, Khôi An trở lại trường lấy bằng Master về Ngôn Ngữ Học rồi đi dạy tiếng Việt ở các trường đại học vùng Vịnh San Francisco. Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2008, cô đã nhận giải Chung Kết 2013. Sang năm 2015, thêm giải Việt Bút Trùng Quang, dành cho những nỗ lực phát huy văn hóa Việt trên đất Mỹ. Từ 2016, cô là thành viên Ban Tuyển Chọn Giải Thưởng Việt Báo. Bài đăng 2 kỳ.
“Ăn để mà sống! Chớ sống không phải để mà ăn!” Người viết xin cực kỳ phản đối cái ý kiến kham khổ, khắc kỷ nầy. Nói như vậy mấy cái nhà hàng nó dẹp tiệm hết hay sao?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.