Hôm nay,  

Luật Pháp Phổ Thông

07/02/200500:00:00(Xem: 5406)
Hỏi (Ông Trần Quốc Ngàn): Tôi theo ba mẹ vượt biên và được định cư tại Úc vào năm 1985. Vào năm 1994 sau khi tốt nghiệp Đại Học ngành cơ khí, tôi được tuyển chọn để làm kỹ sư cho một cơ xưởng tại Sydney.
Vào năm 1995, tôi mua một căn appartment gần sở và dọn ra sống riêng.
Sau đó vào năm 1996 mẹ tôi bị bạo bệnh và qua đời, tôi bèn trở về sống chung với ba tôi vì thấy ba tôi quá cô đơn, và quyết định cho mướn lại căn appartment này.
Vào năm 1997, khi được 27 tuổi, tôi đã theo ba tôi trở về thăm lại Việt Nam. Trong chuyến về thăm quê này, Bác tôi đã bàn định với ba tôi và sau đó đã giới thiệu để cho tôi quen biết với một người bạn gái vốn là con của một người phụ tá cho cơ sở kinh doanh của Bác tôi.
Thực ra cô này trông cũng hiền lành, nên tôi đem lòng cảm mến. Khi về đến Úc tôi có thư từ qua lại. Đến năm 2000, chúng tôi kết hôn. Sau đó tôi đã nộp hồ sơ bảo lãnh và cô ta đã đến Úc vào năm 2001.
Vào năm 2002, vợ tôi mang thai và hạ sanh được 1 bé trai.
Vào đầu năm 2004, sau khi thay gan hầu chữa trị chứng ung thư gan, ba tôi đã qua đời 2 tháng sau đó. Tất cả của cải của ba tôi, theo di chúc, đã chuyển lại cho tôi.
Tài sản theo di chúc gồm một căn nhà, tiền tiết kiệm trong ngân hàng và tiền hưu trí. Tổng cộng chừng $950,000.
Cuối năm 2004, vì bất đồng với quan điểm sống, tôi và vợ tôi quyết định chia tay. Hiện luật sư của vợ tôi đã nộp đơn xin tòa phân chia tài sản.
Trong đơn xin chia tài sản, phía luật sư của vợ tôi đã yêu cầu tòa cho vợ tôi 70% tổng số tài sản. Tôi thấy điều này thật phi lý, vì tất cả tài sản là do ba mẹ tôi và tôi làm ra. Từ ngày qua Úc vọ tôi chưa hề phụ giúp gì cho gia đình chúng tôi về phương diện tài chánh cả, mà ngược lại tôi còn phải giúp cho gia đình của vợ tôi tại Việt Nam.
Xin LS cho biết ý kiến là việc đòi chia tài sản như vừa nêu có đúng với sự quy định của luật pháp hay không" Nếu tính luôn căn appartment thì tổng bộ tài sản hiện giờ của tôi là $1,400,000.

*

Trả lời: Điều 75(20(2)(o) Đạo luật Gia Đình 1975 quy định về “các vấn đề cần phải được cứu xét liên hệ đến tiền cấp dưỡng cho người phối ngẫu. (2) Các vấn đề cần phải được lưu ý đó là: (o) bất cứ các sự kiện hoặc tình huống nào mà tình huống hoặc sự kiện đó, theo ý kiến của tòa, sự công bằng của vụ tranh tụng đòi hỏi là cần phải được cứu xét.” [Matters to be taken into consideration in relation to spousal maintenance. (2) The matters to be taken into account are: (o) any fact or circumstance which, in the opinion of the court, the justice of the case requires to be taken into account.]
Trong vụ Figgins v Figgins [2002] Fam CA 688. Trong vụ đó, người vợ kháng án chống lại quyết định của Thẩm Phán Carter khi Bà đưa ra phán quyết rằng người chồng phải trả cho người vợ số tiền tổng cộng là $1,100,000 dựa theo đơn xin chia tài sản và Bà đã bác bỏ đơn xin cấp dưỡng cho người vợ.
Trong vụ đó, các bên đương sự đã sống chung với nhau trong thời gian vài tháng vào năm 1987 và 1988, và sống chung với nhau khoảng 1 năm từ năm 1990-1991 và từ tháng 2 năm 1993 đến lúc chia tay vào tháng năm 1997. Họ kết hôn vào năm 1994 và ly dị vào năm 2000.
Vào lúc xét xử, họ có với nhau một đứa bé trai 5 tuổi. Người chồng đã “tục huyền” (remarried) và “người vợ thì vẫn chưa tìm được bạn đời” (the wife has not repartnered).
Vào lúc quen biết nhau, cả hai bên không có tài sản gì đáng kể, nhưng cả hai đều làm việc với đồng lương khá cao. Vào lúc kết hôn cả hai bên đương sự chỉ đầu tư về tài sản chừng $4,000 - $5,000.


Vào 31 tháng 5 năm 1994, chỉ hai tuần sau ngày kết hôn, cha của người chồng cùng người gì ghẻ đã qua đời trong một tai nạn trực thăng. Người chồng và em gái của đương sự đã thừa hưởng một di sản là $28,000,000. Tài sản này bao gồm cơ xưởng đóng giày và hơn 100 cửa hàng bán lẽ. Vì người chồng cũng như người em gái của đương sự thiếu kinh nghiệm thương mãi, nên đã chỉ định một Hội đồng Quản trị. Sau đó người chồng đã mua luôn cổ phần của người em gái bằng cách mượn ngân hàng thêm $4,600,000. Hội đồng Quản Trị tiếp tục công việc cho đến năm 1997, sau đó người chồng đã có đủ kinh nghiệm để tự điều hành lấy thương nghiệp.
Sau cái chết của người cha, lợi tức của người chồng đã lên cao và ông ta đã mua căn nhà nghỉ mát, mặc dầu vợ con vẫn còn ở trong căn nhà mướn. Vào ngày xét xử, toàn bộ tài sản của người chồng là $22,500,000. Trong lúc đó người vợ chỉ có $38,200 cùng với số tiền trong quỹ hưu trí là $6,229. Ngoài ra bà ta còn thiếu nợ người cha của bà một số tiền là $63,000 vì làm thua lỗ trong việc kinh doanh.
Bà thẩm phán đã quyết định cho người vợ được hưởng $600,000 như là phần của đương sự đóng góp trong thời gian chung sống, đồng thời Bà Thẩm Phán tọa xử cũng đã quyết định cho người vợ thêm $500,000 như là phần tiền dựa trên yếu tố bất ngờ do tình huống. Trong lúc đó người vợ đang phải chăm sóc đứa bé và đang thất vọng nảo nề về sự đổ vỡ của gia đình. Tuy thế, Bà Thẩm Phán đã bác đơn xin cấp dưỡng của người vợ và chỉ xét việc phân chia tài sản và người vợ chỉ được hưởng $1,100,000.
Vào lúc kháng án lên “toàn tòa” luật sư của người vợ đòi $2,500,000 về việc phân chia tài sản cũng như việc cấp dưỡng.
[Ghi Chú: full court (toàn tòa): Phiên tòa gồm hơn một vị thẩm phán [hoặc không được ít hơn số thẩm phán quy định] nhằm mục đích quyết định đơn xin được phép kháng án, kháng án, hoặc liên hệ đến vấn đề pháp lý. Thuật từ cũng còn được dùng để chỉ phiên tòa với tất cả các thẩm phán hiện diện. (A sitting of a court consisting of more than one judge [or not less than a prescribed quorum of judges] for the purpose of determining applications for leave to appeal, appeals, or references on a question of law. The term also used to denote a sitting of a court with all the judges present)]. Toàn tòa đã cho rằng việc thừa hưởng gia sản cần phải được cứu xét trong vấn đề đóng góp, tuy nhiên vị thẩm phán tọa xử đã quá coi trọng về sự thừa hưởng di sản này và đã xem nhẹ sự đóng góp của người vợ trong thời gian sống chung. Cuối cùng Tòa đã đồng ý cho phép người vợ được hưởng số tiền là $2,500,000 thay vì $1,100,000.
Dựa vào pháp luật cũng như phán quyết vừa trưng dẫn ông có thể thấy được rằng việc phân chia tài sản luôn dựa vào nhiều tình huống và yếu tố khác biệt nhau. Các yếu tố này bao gồm việc đóng góp của mỗi bên phối ngẫu trong thời gian sống chung, tiền bạc của các của các bên phối ngẫu vào lúc khởi đầu của sự sống chung đó. Trong trường hợp của ông, việc thừa hưởng di sản của gia đình cũng như việc ông đã có sẵn tài sản vào lúc khởi đầu của sự sống chung là những yếu tố quan trọng mà tòa cần phải cứu xét khi quyết định đơn xin phân chia tài sản.
Việc phân chia tài sản còn tùy thuộc vào tổng số tài sản sẽ được phân chia. Trong trường hợp của ông, việc Luật Sư của người vợ đòi 70% trên toàn bộ tài sản là một đòi hỏi tuyệt đối không thể chấp nhận được. Nếu còn thắc mắc xin điện thoại cho chúng tôi để được giải đáp thêm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Westminster (Bình Sa)- - Tại hội trường Việt Báo vào chiều Chủ Nhật ngày 3 tháng 11 năm 2019 vừa qua, Dân Biểu Liên Bang Alan Lowenthal, đã tổ chức cuộc triển lãm pho tượng Thương Tiếc, nhân dịp nầy ông Nguyễn Đạc Thành, Chủ Tịch Hội VAF cũng có mặt để tường trình một số tin tức chi tiết về việc trùng tu nghĩa trang Biên Hòa.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Sự phát triển của kỹ thuật điện toán và công nghệ thông tin đã và đang làm thay đổi một cách sâu sắc mọi mặt của xã hội hôm nay, đạo pháp cũng không nằm ngoại lệ.
Lãnh đạo Đảng và Nhà nước CSVN biết sợ Tầu là nhục, nhưng còn hơn nghe dân để mất Đảng. Tư duy này đã rõ như ban ngày trong cách hành xử ngoại giao và bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, cả trên đất liền và biển đảo, trước áp lực của Trung Cộng, của các thế hệ lãnh đạo Việt Nam từ sau 1975.
Tại sao phải đợi đến 3 tiếng đồng hồ và phải có thỏa thuận bằng giấy tờ chứ không được nói miệng thì các cơ quan truyền thông mạng mới được đăng lại tin của báo giấy?
Xưa kia, việc đi ăn ở ngoài phạm vi gia đình là chuyện ít khi xảy ra. Món ăn được nấu nướng ở nhà với bàn tay khéo léo của người đàn bà quán xuyến. Lâu lâu, khi có việc gì đáng ghi nhớ như kỷ niệm ngày cưới, hoặc có chuyện vui muốn ăn mừng, thết đãi khách quý, đi chơi xa... thì gia đình mới rủ nhau đi ăn nhà hàng một lần để cùng chung vui.
Đã trở lại do sự yêu cầu của nhiều người, lễ hội 2019 sẽ lớn hơn và nhiều ánh sáng hơn
Tôi nhặt được cụm từ “Kho Trời đã khoá” trong truyện ngắn (Chân Dung Một Cô Gái Việt Nam) của Tâm Thanh. Người kể chuyện tên Diễm, sinh ra tại Na Uy, và làm việc như một thông dịch viên (on call) cho sở cảnh sát di trú tại thủ đô Oslo. Nhân vật chính tên Vân, bị bắt giữ về tội ăn cắp và nhập cư bấ́t hợp pháp.
Ngôi chùa đầu tiên mình thăm hôm Thứ Năm có tên là Takayama Betsuin Temple Trasure House.
Cách nay đúng 30 năm, Bức Tường Berlin "sụp đỗ" vào ngày thứ năm mùng 9 tháng 11 năm 1989. Biến cố này đã được nhiều nhân vật lãnh đạo Tây Phương - chẳng hạn như Cố Thủ Tướng Đức Kohl, Cựu Tổng Thống Ba Lan Walesa, Cựu Ngoại Trưởng Mỹ Clinton .... - đánh giá xem như biến cố quan trọng nhứt trong thế kỷ 20.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.