Hôm nay,  

Diễn Đàn Độc Giả

03/10/200500:00:00(Xem: 6565)
Chuyện dài Văn Hóa Vận

Trần Long -NSW

Từ sau đêm biểu tình chống văn công CSVN (9-9-2005) tại trung tâm thành phố Sydney. Dư luận đồng hương bàn tán khá xôn xao về việc hai ca sĩ hải ngoại Diễm Liên và Nguyên Khang từ chối bước lên sân khấu khi có cán bộ CS hiện diện. Nhân đây, tôi cũng xin được có vài lời bàn theo gót Mao Tôn Cương. Theo lời Diễm Liên và Nguyên Khang, họ sẽ không bao giờ hát chung với ca sĩ trong nước khi có sự hiện diện của can bộ CSVN đi kèm. Như vậy, nếu ca sĩ trong nước ra nước ngoài hát, cán bộ CSVN sẽ không đi kèm nữa , mà chỉ ở Toà Đại Sứ, Lãnh sự, hoặc khách sạn để kiểm soát, giật dây và ra chỉ thị, thì thử hỏi những ca sĩ tại hải ngoại có nên hát chung không""" Và Cộng Đồng chúng ta có còn biểu tình chống những đoàn văn công cộng sản "không có cán bộ CS đi kèm" nữa không " Hay chúng ta ủng hộ các buổi trình diễn văn công theo kiểu "giao lưu văn hóa" này" Chúng ta nên nhớ, lưu manh, lừa đảo là sở trường của CSVN. Chúng xuất hiện công khai để chúng ta chống đối mạnh mẽ và rồi chúng sẽ rút êm vào bóng tối giật dây, khiến chúng ta chỉ vì "không thấy bóng dáng CS" nên tưởng là không có CS, rồi vô tình lơ là mắc bẫy, quay ra ủng hộ chúng.
Như vậy, những buổi trình diễn của văn công CS, dù có hay không có cán bộ CS xuất hiện cũng không phải là vấn đề đáng để chúng ta quan tâm. Mà điều đáng ghi nhớ là dù chỉ một vài ca sĩ từ VN ra hát chung với ca sĩ hải ngoại đều do chủ trương lũng loạn CĐ người Việt Hải Ngoại của CSVN trong chính sách văn hoá vận, dưới mọi hình thức như vui chơi, thương mại, hay từ thiện,v,v, như những lời tuyên bố của Bác sĩ Nguyễn Mạnh Tiến (Chủ Tịch CĐNVTD Liên bang Úc Châu) trong các cuộc biểu tình chống văn công CSVN và kêu gọi đồng hương trên đài phát thanh trước đây mà tôi còn nhớ nguyên văn: "Hiện tượng ca sĩ trong nước ra trình diễn tại hải ngoại sẽ không có chuyện nghệ thuật thuần tuý, hay cải thiện kinh tế cá nhân, mà tất cả đều nằm trong chính sách xâm nhập tuyên truyền, làm rối loạn CĐ người Việt Hải Ngoại của CSVN".
Nhân việc này, vô tình chúng tôi đọc lại Đặc San Gươm Thiêng năm 2004 thấy có bài viết của Bs Nguyễn Mạnh Tiến, nhậïn định rất sáng suốt về các ca sĩ trong nước ra trình diễn tại hải ngoại như sau: "Nghị Quyết 36 nhắc lại chủ trương đưa nghệ sĩ từ trong nước ra ngoài trình diễn nhằm nhập nhằm xóa mờ lằn ranh trong và ngoài nước, cũng như gây chia rẽ nội bộ CĐ người Việt Hải Ngoại. Cần nhắc lại, rằng Quyết định 114 năm 2001 đã chỉ thị rõ ràng cho các bộ sở phải tài trợ đối với cước phí vận chuyển Phim ảnh, sách báo, văn hóa phẩm, giá vé máy bay cho các nghệ sĩ tới mức 50%... Như vậy, rõ ràng những buổi trình diễn ca nhạc sĩ từ VN sang là nằm trong sách lược Văn Hóa vận cuả CSVN, chứ không thuần túy nghệ thuật hoặc thương mại như những nhóm đứng ra tổ chức thường kêu rêu...." Tiếp sau đó có đoạn Bs Tiến kêu gọi đồng hương "Rất mong bà con giữ được tinh thần cảnh giác và khí thế đấu tranh này, để đối phó và đập tan những đợt tấn công văn hóa tới đây của CSVN, chắc chắn sẽ còn xẩy ra dài dài"....
Tóm lại, tất cả ca sĩ trong nước ra trình diễn văn nghệ tại hải ngoại, đều là do chủ trương của nhà nước CSVN, họ chính là công cụ tuyên truyền để lũng loạn đời sống của CĐ người Việt Hải ngoại. Do đó, dù chỉ một vài ca sĩ ra hát chung với ca sĩ hải ngoại hay cả đoàn, dù có cán bộ đi kèm hay không, chúng ta vẫn không thể chấp nhận. Ngược lại, chúng ta phải cương quyết chống lại những âm mưu bịp bợm này bằng tất cả mọi phương tiện khả thi như đã từng thực hiện, như tẩy chay không quảng cáo, không tham dự và CĐNVTD cần phải tích cực và chủ động duy trì truyền thống tổ chức biểu tình thật đông đảo. Theo lời kêu gọi của Cộng Đồng NVTD/NSW, tháng 11 tới đây, CSVN lại tổ chức một buổi văn nghệ nữa tại Bankstown. Như vậy, mong rằng đồng hương chúng ta nên tích cực hơn nữa, tham dự thật đông đảo để bày tỏ lập trường dứt khoát không chấp nhận CSVN hiện diện tại hải ngoại dưới bất cứ hình thức nào.

*

Thật cay đắng khi CS dâng Ải Nam Quan, Bản Giốc cho Tàu

Trần T.A. - Yagoona NSW

Từ tuổi ấu thơ cho đến gần đây, tôi luôn luôn có cảm giác: trong cuộc sống của tôi, hình như thiếu vắng một cái gì mà tôi khó mường tượng để hình dung ra là cái gì! Là một người Việt Nam, từ bé tôi cũng từng được học lịch sử, địa lý về đất nước và con người Việt Nam. Cũng từng biết các triều vua cai trị đất nước: từ Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê, Nguyễn. Các nữ anh hùng như Bà Trưng, Bà Triệu, hoàng hậu Dương Vân Nga, Huệ hậu Trần Thị Dung, Hoàng đế Chiêu Hoàng, Huyền Trân công chúa... những người phụ nữ có công lớn với đất nước, góp công giữ nước, xây dựng và mở mang bờ cõi. Các bậc anh hùng dân tộc như Lý Thường Kiệt, Tô Hiến Thành, Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn, Tây Sơn Hoàng Đế Nguyễn Huệ... cùng những anh tài của đất nước! Tôi cũng được nghe nước ta có gần 5000 năm văn hiến để hãnh diện và tự hào là dân tộc có một nền văn hóa, một lịch sử lẫy lừng, từng phen chiến thắng một nước khổng lồ kế cận luôn luôn có tham vọng lấn chiếm lãnh thổ và lãnh hải. Vậy mà gần đây, khi có dịp đặt chân đến biên giới Lạng Sơn, tôi không khỏi cay đắng và buồn tủi khi đứng trước cọc cây số 0 mà không phải là ải Nam Quan như đã được học từ thuở ấu thơ! Nam Quan bây giờ đã khuất sau rặng núi. Giờ đây phía Trung Quốc đang xây 2 miệng hầm! Vì không được phép vượt qua ranh giới nên tôi đành bước qua cọc mốc vài thước và làm hành động “vũ quá Bắc Hải”. Hành động này được anh công an biên phòng cảnh cáo là “thiếu văn hóa”! Khi tới Bản Giốc, cùng một cảm giác đau buồn đến với tôi. Bản Giốc nay đang trong vòng tranh chấp: Trung Quốc 2/3 Việt Nam 1/3. Phía Trung Quốc thác rất đẹp, họ tổ chức du lịch ỳ xèo. Họ xây khách sạn và các tiện nghi cho kỹ nghệ du lịch! Còn phía Việt Nam chẳng có gì! Cảnh vắng hoe ngoài một căn nhà sàn nhỏ dành cho mấy người lính biên phòng, có nhiệm vụ giữ không cho du khách Trung Quốc lên bờ phía Việt Nam.
Về tới thị trấn Đồng Đăng, người hướng dẫn địa phương cho biết: Phía ta chỉ ở dưới thung lũng! Các cao điểm trên núi bao quanh hiện nay Trung Quốc đều có chốt kiểm soát. Đêm đêm các tiền đồn này rọi radar và chiếu đèn. Tới Bản Giốc, tôi tìm hỏi dân địa phương về tình hình, họ cho biết: “Trước kia cọc mốc ở phía bên kia đỉnh núi, có một vài người lính tinh nghịch khênh cọc mốc bỏ xuống lòng suối, nên bây giờ phải lấy lòng suối làm ranh!” Câu chuyện tưởng như đùa mà có thật! Và cuối cùng họ kết luận: “Trong chiến tranh, mình nợ Trung Quốc quá nhiều, nay họ đòi phải trả nợ, nếu không trả họ đánh”! Sự giải thích của một số người sống gần biên giới thật đơn giản! Tôi chỉ biết ghi nhận. Việc Trung Quốc lấn chiếm lãnh thổ hầu như ai cũng biết, nhưng tất cả đều lý luận giống nhau.
Tôi cũng có dịp thăm sông Bạch Đằng nơi Cha Ông từng mấy phen thắng giặc Nam Hán và Nguyên Mông. Đến Trúc Lâm Yên Tử nơi Thượng Hoàng Trần Thái Tôn tu tập để trở thành Tổ sư của phái thiền Trúc Lâm. Địa thế của Trúc Lâm có thể kiểm soát toàn vùng Vịnh Hạ Long. Thượng Hoàng vừa tu vừa có thể làm tiền đồn quan sát gác giặc! Các lăng miếu qua các triều đại đều có nét chung: trước mặt có sông hồ, sau lưng có núi mà nhiều người gọi là “tiềm long hổ phục”. Phong cảnh núi rừng miền đông và tây bắc Bắc Việt rất ư là kỳ tú! Cảnh đã đẹp đẽ, địa thế lại hiểm trở: đường độc đạo, một bên là vách núi cheo leo, một bên là vực thẳm. Ngày xưa Liễu Thăng bị giết chết tại ải Chi Lăng tiếp theo quân nhà Nguyên. Binh đoàn cơ động Pháp tại Thất Khê và tương lai lịch sử sẽ còn lập lại bao lần nữa đây!

Truyền thống Cha Ông giữ cõi bờ
Giữ gìn tấc đất của Ông, Cha!
Bao đời giữ vững non sông Việt,
Không để ngoại bang lấn cõi bờ!

Ngày xưa cha ông ta hào hùng vậy. Ngày nay, đất nước dưới sự chiếm đóng của CS, cả một bè lũ lãnh đạo từ trên xuống dưới đều hèn nhát, tham nhũng hối lộ, sẵn sàng qúy gối trước Tàu cộng. Như vậy, chỉ đến khi nào CS bị quét sạch khỏi bờ cõi VN, khi đó, dân tộc Việt mới có thể oai hùng ngẩng cao đầu như cha ông ngày xưa.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hoa Kỳ đã trừng phạt 3 nhóm quốc doanh Bắc Hàn được cho là chịu trách nhiệm đối với việc xâm nhập hệ thống nhắn tin liên ngân hàng Swift
Trung Quốc sẽ gỡ bỏ thuế quan trừng phạt đối với đậu nành và thịt heo Mỹ trong cuộc chiến thương mại với Hoa Kỳ, theo một cơ quan thông tin quốc doanh cho biết hôm Thứ Sáu
Trung Quốc thường đánh cắp kỹ thuật quân sự ngoại quốc nhưng có nhiều nguy hiểm để làm thế. Nên nhớ rằng phản lực cơ dựa trên tàu sân bay Nga mà Trung Quốc ăn cắp có được cho phép?
Felicity Huffman đã đưa ra một tuyên bố, mà Yahoo Entertainment có được, tức thì sau đó bản án nói rằng bà chấp nhận quyết định của tòa án “không hạn chế.”
Bình thường những chiến đấu cơ có người lái trên tàu sân bay không có tầm bắn đủ dài, nhưng những chiếc máy bay không người lái thì có.
Một người đàn ông bị các công tố truy tố trong tuần này, bị cáo buộc lấy hơn 42 triệu dặm bay của hãng hàng không Delta nhờ gian lận.
Tình trạng gần như có thể suy thoái của Mỹ trước cuộc bầu cử năm 2020 đã gia tăng, dựa trên các thay đổi trong đường cong lãi suất Bộ Tài Chánh
Tin Newsmax ngày 13-09: Cựu phó tổng thống Joe Biden vẫn tiếp tục dẫn đầu cuộc đua dành vị trí ứng cử viên tổng thống của đảng Dân Chủ vào năm 2020, cho đến sau cuộc tranh luận vào tối Thứ Năm 12/09.
Tin Newsmax 13/09: theo một cuộc thăm dò của CNBC cho thấy: hơn 2/3 giám đốc tài chính (CFO) của khu vực Bắc Mỹ cho rằng tổng thống Trump sẽ tái đắc cử vào năm 2020.
Tin Newsmax: vào ngày Thứ Sáu 13/09, những nhà làm luật của Hạ Viện đang điều tra về vấn đề độc quyền của Google, Amazon, Facebook, Apple đã yêu cầu những công ty này cung cấp một số lượng hồ sơ lớn để phục vụ điều tra.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.