Hôm nay,  

Diễn Đàn Độc Giả

03/10/200500:00:00(Xem: 7999)
Chuyện dài Văn Hóa Vận

Trần Long -NSW

Từ sau đêm biểu tình chống văn công CSVN (9-9-2005) tại trung tâm thành phố Sydney. Dư luận đồng hương bàn tán khá xôn xao về việc hai ca sĩ hải ngoại Diễm Liên và Nguyên Khang từ chối bước lên sân khấu khi có cán bộ CS hiện diện. Nhân đây, tôi cũng xin được có vài lời bàn theo gót Mao Tôn Cương. Theo lời Diễm Liên và Nguyên Khang, họ sẽ không bao giờ hát chung với ca sĩ trong nước khi có sự hiện diện của can bộ CSVN đi kèm. Như vậy, nếu ca sĩ trong nước ra nước ngoài hát, cán bộ CSVN sẽ không đi kèm nữa , mà chỉ ở Toà Đại Sứ, Lãnh sự, hoặc khách sạn để kiểm soát, giật dây và ra chỉ thị, thì thử hỏi những ca sĩ tại hải ngoại có nên hát chung không""" Và Cộng Đồng chúng ta có còn biểu tình chống những đoàn văn công cộng sản "không có cán bộ CS đi kèm" nữa không " Hay chúng ta ủng hộ các buổi trình diễn văn công theo kiểu "giao lưu văn hóa" này" Chúng ta nên nhớ, lưu manh, lừa đảo là sở trường của CSVN. Chúng xuất hiện công khai để chúng ta chống đối mạnh mẽ và rồi chúng sẽ rút êm vào bóng tối giật dây, khiến chúng ta chỉ vì "không thấy bóng dáng CS" nên tưởng là không có CS, rồi vô tình lơ là mắc bẫy, quay ra ủng hộ chúng.
Như vậy, những buổi trình diễn của văn công CS, dù có hay không có cán bộ CS xuất hiện cũng không phải là vấn đề đáng để chúng ta quan tâm. Mà điều đáng ghi nhớ là dù chỉ một vài ca sĩ từ VN ra hát chung với ca sĩ hải ngoại đều do chủ trương lũng loạn CĐ người Việt Hải Ngoại của CSVN trong chính sách văn hoá vận, dưới mọi hình thức như vui chơi, thương mại, hay từ thiện,v,v, như những lời tuyên bố của Bác sĩ Nguyễn Mạnh Tiến (Chủ Tịch CĐNVTD Liên bang Úc Châu) trong các cuộc biểu tình chống văn công CSVN và kêu gọi đồng hương trên đài phát thanh trước đây mà tôi còn nhớ nguyên văn: "Hiện tượng ca sĩ trong nước ra trình diễn tại hải ngoại sẽ không có chuyện nghệ thuật thuần tuý, hay cải thiện kinh tế cá nhân, mà tất cả đều nằm trong chính sách xâm nhập tuyên truyền, làm rối loạn CĐ người Việt Hải Ngoại của CSVN".
Nhân việc này, vô tình chúng tôi đọc lại Đặc San Gươm Thiêng năm 2004 thấy có bài viết của Bs Nguyễn Mạnh Tiến, nhậïn định rất sáng suốt về các ca sĩ trong nước ra trình diễn tại hải ngoại như sau: "Nghị Quyết 36 nhắc lại chủ trương đưa nghệ sĩ từ trong nước ra ngoài trình diễn nhằm nhập nhằm xóa mờ lằn ranh trong và ngoài nước, cũng như gây chia rẽ nội bộ CĐ người Việt Hải Ngoại. Cần nhắc lại, rằng Quyết định 114 năm 2001 đã chỉ thị rõ ràng cho các bộ sở phải tài trợ đối với cước phí vận chuyển Phim ảnh, sách báo, văn hóa phẩm, giá vé máy bay cho các nghệ sĩ tới mức 50%... Như vậy, rõ ràng những buổi trình diễn ca nhạc sĩ từ VN sang là nằm trong sách lược Văn Hóa vận cuả CSVN, chứ không thuần túy nghệ thuật hoặc thương mại như những nhóm đứng ra tổ chức thường kêu rêu...." Tiếp sau đó có đoạn Bs Tiến kêu gọi đồng hương "Rất mong bà con giữ được tinh thần cảnh giác và khí thế đấu tranh này, để đối phó và đập tan những đợt tấn công văn hóa tới đây của CSVN, chắc chắn sẽ còn xẩy ra dài dài"....
Tóm lại, tất cả ca sĩ trong nước ra trình diễn văn nghệ tại hải ngoại, đều là do chủ trương của nhà nước CSVN, họ chính là công cụ tuyên truyền để lũng loạn đời sống của CĐ người Việt Hải ngoại. Do đó, dù chỉ một vài ca sĩ ra hát chung với ca sĩ hải ngoại hay cả đoàn, dù có cán bộ đi kèm hay không, chúng ta vẫn không thể chấp nhận. Ngược lại, chúng ta phải cương quyết chống lại những âm mưu bịp bợm này bằng tất cả mọi phương tiện khả thi như đã từng thực hiện, như tẩy chay không quảng cáo, không tham dự và CĐNVTD cần phải tích cực và chủ động duy trì truyền thống tổ chức biểu tình thật đông đảo. Theo lời kêu gọi của Cộng Đồng NVTD/NSW, tháng 11 tới đây, CSVN lại tổ chức một buổi văn nghệ nữa tại Bankstown. Như vậy, mong rằng đồng hương chúng ta nên tích cực hơn nữa, tham dự thật đông đảo để bày tỏ lập trường dứt khoát không chấp nhận CSVN hiện diện tại hải ngoại dưới bất cứ hình thức nào.

*

Thật cay đắng khi CS dâng Ải Nam Quan, Bản Giốc cho Tàu

Trần T.A. - Yagoona NSW

Từ tuổi ấu thơ cho đến gần đây, tôi luôn luôn có cảm giác: trong cuộc sống của tôi, hình như thiếu vắng một cái gì mà tôi khó mường tượng để hình dung ra là cái gì! Là một người Việt Nam, từ bé tôi cũng từng được học lịch sử, địa lý về đất nước và con người Việt Nam. Cũng từng biết các triều vua cai trị đất nước: từ Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê, Nguyễn. Các nữ anh hùng như Bà Trưng, Bà Triệu, hoàng hậu Dương Vân Nga, Huệ hậu Trần Thị Dung, Hoàng đế Chiêu Hoàng, Huyền Trân công chúa... những người phụ nữ có công lớn với đất nước, góp công giữ nước, xây dựng và mở mang bờ cõi. Các bậc anh hùng dân tộc như Lý Thường Kiệt, Tô Hiến Thành, Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn, Tây Sơn Hoàng Đế Nguyễn Huệ... cùng những anh tài của đất nước! Tôi cũng được nghe nước ta có gần 5000 năm văn hiến để hãnh diện và tự hào là dân tộc có một nền văn hóa, một lịch sử lẫy lừng, từng phen chiến thắng một nước khổng lồ kế cận luôn luôn có tham vọng lấn chiếm lãnh thổ và lãnh hải. Vậy mà gần đây, khi có dịp đặt chân đến biên giới Lạng Sơn, tôi không khỏi cay đắng và buồn tủi khi đứng trước cọc cây số 0 mà không phải là ải Nam Quan như đã được học từ thuở ấu thơ! Nam Quan bây giờ đã khuất sau rặng núi. Giờ đây phía Trung Quốc đang xây 2 miệng hầm! Vì không được phép vượt qua ranh giới nên tôi đành bước qua cọc mốc vài thước và làm hành động “vũ quá Bắc Hải”. Hành động này được anh công an biên phòng cảnh cáo là “thiếu văn hóa”! Khi tới Bản Giốc, cùng một cảm giác đau buồn đến với tôi. Bản Giốc nay đang trong vòng tranh chấp: Trung Quốc 2/3 Việt Nam 1/3. Phía Trung Quốc thác rất đẹp, họ tổ chức du lịch ỳ xèo. Họ xây khách sạn và các tiện nghi cho kỹ nghệ du lịch! Còn phía Việt Nam chẳng có gì! Cảnh vắng hoe ngoài một căn nhà sàn nhỏ dành cho mấy người lính biên phòng, có nhiệm vụ giữ không cho du khách Trung Quốc lên bờ phía Việt Nam.
Về tới thị trấn Đồng Đăng, người hướng dẫn địa phương cho biết: Phía ta chỉ ở dưới thung lũng! Các cao điểm trên núi bao quanh hiện nay Trung Quốc đều có chốt kiểm soát. Đêm đêm các tiền đồn này rọi radar và chiếu đèn. Tới Bản Giốc, tôi tìm hỏi dân địa phương về tình hình, họ cho biết: “Trước kia cọc mốc ở phía bên kia đỉnh núi, có một vài người lính tinh nghịch khênh cọc mốc bỏ xuống lòng suối, nên bây giờ phải lấy lòng suối làm ranh!” Câu chuyện tưởng như đùa mà có thật! Và cuối cùng họ kết luận: “Trong chiến tranh, mình nợ Trung Quốc quá nhiều, nay họ đòi phải trả nợ, nếu không trả họ đánh”! Sự giải thích của một số người sống gần biên giới thật đơn giản! Tôi chỉ biết ghi nhận. Việc Trung Quốc lấn chiếm lãnh thổ hầu như ai cũng biết, nhưng tất cả đều lý luận giống nhau.
Tôi cũng có dịp thăm sông Bạch Đằng nơi Cha Ông từng mấy phen thắng giặc Nam Hán và Nguyên Mông. Đến Trúc Lâm Yên Tử nơi Thượng Hoàng Trần Thái Tôn tu tập để trở thành Tổ sư của phái thiền Trúc Lâm. Địa thế của Trúc Lâm có thể kiểm soát toàn vùng Vịnh Hạ Long. Thượng Hoàng vừa tu vừa có thể làm tiền đồn quan sát gác giặc! Các lăng miếu qua các triều đại đều có nét chung: trước mặt có sông hồ, sau lưng có núi mà nhiều người gọi là “tiềm long hổ phục”. Phong cảnh núi rừng miền đông và tây bắc Bắc Việt rất ư là kỳ tú! Cảnh đã đẹp đẽ, địa thế lại hiểm trở: đường độc đạo, một bên là vách núi cheo leo, một bên là vực thẳm. Ngày xưa Liễu Thăng bị giết chết tại ải Chi Lăng tiếp theo quân nhà Nguyên. Binh đoàn cơ động Pháp tại Thất Khê và tương lai lịch sử sẽ còn lập lại bao lần nữa đây!

Truyền thống Cha Ông giữ cõi bờ
Giữ gìn tấc đất của Ông, Cha!
Bao đời giữ vững non sông Việt,
Không để ngoại bang lấn cõi bờ!

Ngày xưa cha ông ta hào hùng vậy. Ngày nay, đất nước dưới sự chiếm đóng của CS, cả một bè lũ lãnh đạo từ trên xuống dưới đều hèn nhát, tham nhũng hối lộ, sẵn sàng qúy gối trước Tàu cộng. Như vậy, chỉ đến khi nào CS bị quét sạch khỏi bờ cõi VN, khi đó, dân tộc Việt mới có thể oai hùng ngẩng cao đầu như cha ông ngày xưa.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trước dư luận xôn xao về hoá đơn tiền điện tháng 4-2019 tăng cao một cách bất thường, Tập Đoàn Điện Lực Việt Nam (EVN) đã có lý giải về sự việc này
“Nhiều lần em đã được hỏi: Nữa lớn lên con muốn làm nghề gì?” “Dạ, con có hai mong ước. Một là làm bác sĩ trẻ em. Hai là trở thành một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp. Muốn giúp cho các em vui vẻ, khỏa mạnh nhưng ý muốn làm một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp đã thôi thúc em nhiều hơn. Bảo Trân đã chơi môn bóng đá được 4 năm rồi. Bắt đầu 6 tuổi Bảo Trân đã gia nhập hội bóng đá của FC Premier và Slammer FC. Muốn làm một người cầu thủ giỏi thì phải tập luyện rất nhiều giờ.
Bài của cô giáo Võ Minh Nguyệt, giáo viên lớp 4 Trường Việt Ngữ Trung Tâm Văn Hóa Hồng Bàng. Và đây là những câu ca dao, lục bát viết ở thể thơ 6/8 mộc mạc, chân chất, lột tả mọi sinh hoạt thường ngày là thể loại rất phổ biến trong dân gian.
Cụ Ngô Đức Kế là một nhà hoạt động nổi tiếng thời chống Pháp, có giao tình với cả hai cụ Phạn -- Phan Chủ Trinh và Phan Bội Châu. Một con đường ngay trung tâm thành phố Sài Gòn từ trước 1975 được đặt tên là đường Ngô Đức Kế
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em mồ côi mẹ, sống với cha và mụ dì ghẻ độc ác. Chịu không nổi roi đòn, hai anh em bỏ trốn khỏi nhà và bị mụ phù thủy đi theo ám hại. Khi chịu khát không nổi, uống nước ở con suối thứ ba, người anh biến thành một con Mang. Cô em gái tìm được một căn nhà nhỏ trong rừng, lo chăm sóc và nuôi anh. Đang sống yên ổn thì một hôm vua và đoàn đi săn đến làm náo loạn cả khu rừng. Người anh, lúc đó là một con Mang muốn tham dự cuộc săn, em gái khuyên răn thế nào cũng không được, sau cùng, em gái phải chìu anh...
Khôi An định cư ở Bắc California. Cô là một kỹ sư từng làm việc ở hãng Intel hơn hai mươi năm. Sau đó, Khôi An trở lại trường lấy bằng Master về Ngôn Ngữ Học rồi đi dạy tiếng Việt ở các trường đại học vùng Vịnh San Francisco. Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2008, cô đã nhận giải Chung Kết 2013. Sang năm 2015, thêm giải Việt Bút Trùng Quang, dành cho những nỗ lực phát huy văn hóa Việt trên đất Mỹ. Từ 2016, cô là thành viên Ban Tuyển Chọn Giải Thưởng Việt Báo. Bài đăng 2 kỳ.
“Ăn để mà sống! Chớ sống không phải để mà ăn!” Người viết xin cực kỳ phản đối cái ý kiến kham khổ, khắc kỷ nầy. Nói như vậy mấy cái nhà hàng nó dẹp tiệm hết hay sao?
Niên trưởng thực sự đi rồi. Đại thọ 99 tuổi. 44 năm trước vào dịp 30 tháng tư, thiên hạ ra đi thì ông ở lại. Tù cộng sản 13 năm. Tháng tư năm nay anh em ở lại dự trù tổ chức cho người thượng thọ 100 năm. Nhưng niên trưởng lặng lẽ từ chối. Thôi đành ngàn thu vĩnh biệt.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.