Hôm nay,  

Mỹ-CSVN: Dứt Đường Tơ

26/02/201720:25:00(Xem: 8942)

Sau khi TT Trump đắc cử, Chủ Tịch Tập cận Bình đã bảo Tổng bí thư Đảng CSVN sang chầu, nhận chiếu chỉ định hướng CSVN phải “Thoát Mỹ”, cắt đứt dây CSVN đu về phía Mỹ. Trên phương diện xã giao, Thủ Tướng Nguyễn xuân Phúc có điện đàm chúc mừng TT Trump đắc cử nhưng rất trễ, người thứ 19. Và Phó Thủ Tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao có gặp tân Ngoại Trương Mỹ Tillerson nhưng bên lề hội nghị G 20. Cả hai cuộc gặp từ xa qua điện thoại và gặp mặt ngoài hội nghị, nội dung nói chuyện cũng chỉ chung chung, chớ không thể có gì sâu sắc được.

Thủ Tướng CSVN Nguyễn xuân Phúc thì không nói nhiều được, một là qua điện thoại, hai phải qua thông dịch viên, mất thì giờ. Trình độ Anh văn của Ông Phúc nói “made in VN” mà Ông phát âm tiếng Anh theo kiểu đánh vần tiếng Việt là “ma - de VN” thì TT Trump nhứt định phải nhờ thông ngôn rồi. Thời lượng cuộc điện đàm báo trong nước nói khoảng 15 phút thôi, nếu chia ba, người nói, người dịch, người nghe thì mỗi người chỉ có tối đa 5 phút.

Còn Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh là con trai của Bộ Trưởng Ngoại giao Nguyễn cơ Thạch người đóng vai trò rất hữu hiệu khi CSVN mở bang giao với Mỹ. Nhưng Ông cứng rắn với TC trong hội nghị Thành đô nên TC áp lực loại Ông và Tổng bí Thư CSVN nặc lịnh cho Ông từ dịch. Ông Minh là người từng du học ngoại quốc, không bị rào cản ngôn ngữ, được cử làm bộ trưởng ngoại giao nhưng rất lâu mới được Thủ Tướng Nguyễn tấn Dũng đề cử mới được vào Bộ Chánh trị. Ông Minh là một trong rất ít người còn lại trong nội các sau khi Tổng bí Thư Nguyễn phú Trọng loại TT Dũng, độc diễn làm tổng bí thư thêm một nhiệm kỳ. Ô. Minh không đủ tư thế nâng Nhà Nước lên và qui tụ lại thành phần đổi mới xích lại gần Mỹ như Thủ Tướng Nguyễn tấn Dũng. Nợ nước, thù nhà tuy phải dồn nén, ẩn ức trong thâm tâm nhưng nhiều khi bất giác phát tiết ra ngoài khi phải chụp hình gần những giới chức TC, mắt Ông thường nhíu mày ngó xuống hay ngó phía khác, môi thường mím, không cười.

Từ khi TT Trump đắc cử và chấp chánh, Ngoại Trưởng Phạm bình Minh là người đầu của CSVN “tranh thủ” gặp tân Ngoại trưởng Mỹ Rex Tillerson bên lề Hội nghị Bộ trưởng Ngoại giao Nhóm G20 tại Bonn (Đức). Ông Minh khen quan hệ đối tác toàn diện Việt Nam – Mỹ đã có những bước tiến tích cực, thực chất trên tất cả các lĩnh vực. Ông Minh cũng bày tỏ Việt Nam coi trọng và mong muốn tăng cường quan hệ hữu nghị, hợp tác, đối tác toàn diện với Mỹ trên cơ sở tôn trọng thể chế chính trị của nhau, đáp ứng lợi ích của nhân dân hai nước. Và Ông Minh nhắc lại việc lãnh đạo cao cấp Việt Nam đã mời Tổng thống Donald Trump dự Hội nghị cao cấp APEC tại Đà Nẵng tháng 11/2017. Phần Ông Minh mời Ngoại trưởng Tillerson sớm thăm Việt Nam. Đáp lại Ngoại trưởng Rex Tillerson mời Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh thăm Mỹ.

Như vậy đã có cuộc gặp mặt đầu tiên giữa hai ngoại trưởng Việt và Mỹ, dù chỉ bên lề hội nghị, và chỉ những lời nói xã giao, chung chung không có gì đi vào thực chất như trong một hội nghị chánh thức. Nhưng có còn hơn không.

Bên cạnh đó cũng có tin hôm 15/02/2017 Ấn độ hiện đang đàm phán với một số nước trong đó có VNCS về hợp đồng bán các giàn hoả tiễn địa đối không Akash bên lề cuộc triển lãm Aero India 2017. Tin cũng cho rằng hiện giờ Hà Nội đang cố xây dựng một lực lượng đủ mạnh để bảo vệ vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý trong bối cảnh Trung Quốc ngày càng có nhiều hành động áp đặt chủ quyền ở Biển Đông.

Người dân Việt sống trong gọng kềm CS có máu, nước, mắt mồ hôi, tù đày nhiều kinh nghiệm CS thấy CS lấy tiền thuế của dân VN, tiền bán tài nguyên của đất nước đã mua nhiều vũ khí Nga, Tàu, Tây. Nhưng trong 20 năm qua TC chiếm biển đảo VN, CSVN không nổ một tiếng súng nào đâu. Ngư dân bị TC đâm tàu chìm, bắn chết người, tịch thu tàu đòi tiền chuộc mà có thấy hải quân, cảnh sát biển, dân quân nào ra chống lại và cứu dân đâu. CSVN nể TC đến mức không dám gọi tàu của TC, của TQ mà gọi là tàu lạ.

Phía Nhà Nước CSVN có cố gắng chứng tỏ muốn duy trì tương quan với Mỹ. Nhưng vô ích. Đảng quyền CSVN đã dính cứng với TC rồi. Ngay khi TT Nguyễn tấn Dũng đương quyền nắm toàn bộ Nhà Nước mà còn bị thua bên Đảng CSVN lệ thuộc quá sâu, quá nhiều TC rồi. Tiêu biểu, như hôm 12/7/2016 Toà Trọng Tài Thường Trực [PCA] về Luật Biển vô cùng có lợi cho quốc gia dân tộc VN. Phán quyết này coi như vô hiệu hoá sự xâm chiếm của TC đối với toàn bộ quần đảo Hoàng sa và phần lớn quần đảo Trường sa của VN. Nhưng CSVN không hề đút đơn kiện để hưởng án lịnh, án lệ này.

Nhưng lịnh của TC thì CSVN tức tốc thi hành. Bộ trưởng Quốc phòng CSVN Ngô Xuân Lịch khăn gói sang TQ diện kiến Bộ Trưởng Trung Quốc Thường Vạn Toàn trong 3 này từ 28 tới ngày 31/8/2016 để “hợp tác quốc phòng” với TC. Còn Chủ Tịch Nước CSVN Trần đại Quang bay sang Singapore ngày 30 tháng 8, cảnh báo rằng sẽ không có ai thắng cuộc nếu xảy ra xung đột vũ trang vì tranh chấp chủ quyền trên biển Đông. Coi như Ông đe dọa dùm cho TC, nếu các nước hành động tái chiếm biển đảo mà TC đã chiếm cứ, thì sẽ chết chùm, cả đám!

Còn Tổng bí Thư Đảng CSVN mới đây 15/01/2017 sang Tàu chầu Tập cận Bình, ký một hơi 16 văn kiện, nhận chiếu chỉ “dứt đường tơ” với Mỹ. Tổng Trọng cam kết cùng tuần tra chung, cùng chia sẻ Vịnh Bắc Việt với TC.

Đối với Mỹ, Mỹ thời TT Obama lôi kéo CSVN không phải để giúp CS tồn tại, mà để lôi kéo CSVN ra khỏi TC như TT Nixon lôi kéo TC tách xa Liên sô. Và để tự do, dân chủ, nhân quyền diễn biến hoà bình trong dân chúng VN, thành thế lực chống độc tài, tạo một chánh quyền dân làm chủ.

Với tình hình lệ thuộc TC như vậy, hỏi làm sao Mỹ có hợp tác quân sự, sâu sát với CSVN được. Mỹ làm sao chia xẻ tình báo, sơ đồ hành quân, phòng thủ Biển Đông, chẳng lẽ gián tiếp giao trứng cho ác TC./. (Vi Anh)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Câu Lạc Bộ Nhiếp Ảnh Việt Nam/VN Photography Club sẽ tổ chức một cuộc triển lãm ảnh nghệ thuật "Ánh sáng và sắc màu" tại Little Saigon, Nam Cali. Buổi triển lãm sẽ diễn ra hai ngày, Thứ Bảy và Chủ Nhật, 7 và 8 tháng 12 năm 2019 từ 10 giờ sáng đến 5 giờ chiều, tại Hội trường nhật báo Người Việt
Bộ trưởng quốc phòng Nam Han, Jeong Kyeong-doo và đồng nhiệm Trung Quốc, Ngụy Phượng Hòa đã đồng ý thiết lập thêm những đường dây nóng quân sự giữa hai nước và chuẩn bị cho chuyến công du của bộ trưởng Jeong đến Trung Quốc vào năm 2020.
Ánh nắng chiều đã tắt nhưng tôi vẫn như cảm nhận được cái nóng hừng hực qua cung cách vén ống tay áo để lau mồ hôi trán của người tưới cỏ.
Công Ty Disneyland sẽ chính thức tham dự cuộc Diễn Hành Tết tại Westminster với sự góp mặt của nhiều nhân vật trong đó có Mickey và Mini Mouse.
Thương vụ bán hàng trên mạng tại Hoa Kỳ Ngày Lễ Tạ Ơn đã tăng vọt 17$ tới 4.1 tỉ đôla, theo Salesforce cho biết. Doanh thu bán hàng mạng trên toàn cầu đã tăng còn nhanh hơn.
2 du khách của chiếc du thuyền Carnival Cruise Line đã chdết trong một xe buýt trong thời gian một tua độc lập tại Belize hôm Thứ Tư.
Thủ Tướng Iraq Adel Abdul-Mahdi cho biết hôm Thứ Sáu rằng ông sẽ từ chức theo sau nhiều tuần lễ biểu tình bạo động và lời kêu gọi ông ra đi bởi nhà lãnh đạo tôn giáo hàng đầu quốc gia của phái Hồi Giáo Shia.
2 phi đạn được Bắc Hàn phóng đi hôm Thứ Năm “được cho là bắn từ một bệ phóng phi đạn nòng siêu lớn,” theo các viên chức quân sự Nam Hàn cho biết.
Cảnh sát Anh đã bắn chết một người tấn công khủng bố hôm Thứ Sáu tại Cầu London -- một sự kiện đau lòng đã khiến ít nhất một người vô tội thiệt mạng và một số người khác bị thương xung quanh con đường trọng yếu là nơi xảy ra vụ tấn công Hồi Giáo chết người chỉ hơn hai năm trước.
Trấn Cảnh Đồng nằm bên bờ sông Liễu Hạ, xinh đẹp như cảnh thiên thai ở chốn trần gian. Khách thương hồ đến đi mua bán quanh năm. Khách du thanh tú lịch lãm cũng dập dìu trẩy hội…



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.