Hôm nay,  

Diễn Đàn Độc Giả

04/04/200600:00:00(Xem: 19217)
Hãy chinh phục du sinh VN bằng chính tấm lòng yêu nước tha thiết và lập trường chống CS minh bạch!

Từ Hải - Melbourne VIC

Tôi đọc hai số báo vừa rồi, tôi thấy bài góp ý và phân tích của một "Du Sinh VN" đã cho tôi thấy nhiều vấn đề mà trước đây chính tôi cũng suy tư rất nhiều nhưng ngại ngùng, sợ không đúng lập trường với quý báo SGT thì không được đăng, hoặc có khi còn bị chụp mũ,v,v,... Nhưng nay qua ý kiến của "Du Sinh VN" nên tôi không còn ngại ngùng gì xin được đóng góp những ý kiến của tôi. Trước hết, tôi đồng ý với việc phân loại du sinh VN của bạn X (xin gọi tác giả "Du Sinh VN" là X cho gọn). Nghĩa là phần đông du sinh VN thuộc loại con ông cháu cha, đội lốt du học để ăn chơi, rửa tiền cho cha mẹ. Loại thứ hai là con gia đình giầu có, khá giả. Loại 3 là những em học giỏi được cấp học bổng. Đó là cách phân loại thứ nhất. Cách phân loại thứ hai là dựa vào bản chất của du học sinh thì cũng có 4 loại khác nhau.

Loại 1 giống như cha mẹ là cán bộ CS cao cấp, con cái cũng sẽ trung thành với "đảng bác CS". Loại 2 là trung thành với tiền bạc, ăn chơi, yêu vội sống cuồng. Loại 3 là trung thành với kiến thức và sự nghiệp, coi hai thứ này là cứu cánh của cuộc đời. Loại 4 (rất ít) là những du sinh yêu nước, có tinh thần yêu tự do dân chủ. Nhưng dù phân loại như thế nào và ở loại nào đi nữa thì tôi dám quả quyết rằng, du sinh đều không muốn dính líu gì đến cộng đồng người Việt hải ngoại (ngoại trừ những du sinh có sứ mạng được CS giao phó như bạn du sinh X đã viết và SGT đã đăng trong 2 số báo vừa qua). Tại sao tôi dám quả quyết như vậy" Xin thưa như quý vị ai ai cũng biết, cộng đồng người Việt hải ngoại chúng ta là cộng đồng tỵ nạn CS. Vì chống CS nên chúng ta phải đi tỵ nạn. Rồi suốt thời gian gần 31 năm qua, chúng ta vẫn liên tục chống CS làm cho chúng mất ăn mất ngủ, và quê một cục khi ra hải ngoại trong tư cách là quốc khách mà chuyên môn phải chui cổng hậu, đi hội họp cái gì, ở đâu, câu hỏi đầu tiên của cán bộ CS là nơi đó có cổng hậu hay không""" Chúng phải nhục nhã như vậy là vì cộng đồng chúng ta. Như vậy CS nó có căm giận chúng ta hay không" Chắc chắn 100% là có. Vậy khi cho du sinh VN ra ngoại quốc du học, CS chúng có biện pháp để ngăn cấm, theo dõi và trả thù những du sinh dám "làm quen" với cộng đồng người Việt hải ngoại chúng ta hay không" Chắc chắn 100% là có. Điều này tôi khỏi phải đi sâu vì quý đồng hương ai ai cũng dư biết, những biện pháp ngăn cấm, theo dõi và trả thù của CS nó quy mô thâm độc và hiệu quả đến thế nào. Bây giờ tôi xin hỏi quý vị, vậy du học sinh VN và gia đình của họ có biết rõ những biện pháp ngăn cấm, theo dõi và trả thù đó của CS hay không" Câu trả lời ở đây cũng rõ ràng là có! Rồi, bây giờ câu hỏi tiếp theo là, với những biện pháp ngăn cấm, theo dõi, trả thù thâm độc của CS, và tất cả mọi du sinh VN đều biết rõ những biện pháp đó, thì liệu có du sinh nào trong số những thành phần trên, dám tiếp xúc với cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản chúng ta một cách CÔNG KHAI hay không""" (Câu hỏi này có nghĩa là du sinh nào dám CÔNG KHAI nhận tiền học bổng của chúng ta, dám đến trọ học tại nhà của chúng ta, dám để cho chúng ta giúp đỡ dậy bảo tiếng Anh, chỉ cách đi đứng, phong tục, tập quán và tuyên truyền tư tưởng tự do dân chủ,v,,v,,, như lời kêu gọi của một số vị trong cộng đồng người Việt tại Úc mà tôi nhớ là báo Sàigòn Times trước đây đã từng loan tải"""). Câu trả lời chắc chắn là NGÀN LẦN KHÔNG! Ngấm ngầm tiếp xúc với cộng đồng mình thì tôi nghĩ có thể có, nhưng CÔNG KHAI thì chắc chắn là KHÔNG! Vậy thì câu hỏi VÔ CÙNG QUAN TRỌNG xin được nêu ra ở đây: Tại sao trong cộng đồng chúng ta vẫn có những người [... ...] CÔNG KHAI hô hào ầm ĩ việc TIẾP XÚC GIÚP ĐỠ DU SINH VN" Tại sao vẫn có những người tìm đủ mọi cách LÔI KÉO CÔNG KHAI DU SINH VN vào các sinh hoạt đấu tranh chống CS gây nguy hiểm cho họ" Tại sao chúng ta không làm những chuyện này một cách ngấm ngầm và bí mật" Và tại sao vẫn có những du sinh VN chấp nhận học bổng, hoặc chấp nhận tham gia đấu tranh chống CS với cộng đồng chúng ta" Trong những số báo trước, ông bạn X đã trả lời phần nào câu hỏi này. Theo ông X thì sứ mạng của những người này là tạo cho việc giúp đỡ du sinh của đồng bào hải ngoại có ý nghĩa để rồi qua một số du sinh có sứ mạng, giả vờ hồi chánh, giả vờ chống CS, họ sẽ tạo cho chúng ta có ảo tưởng hễ dùng học bổng và giúp đỡ du sinh là có thể thu phục du sinh đấu tranh chống CS cùng với chúng ta. Một khi chúng ta có ảo tưởng đó, nhà nước cộng sản sẽ dễ dàng bòn rút tiền của từ hầu bao của chúng ta.


Nhưng bên cạnh việc bòn rút tiền của như ông X trình bầy, tôi nghĩ CS còn có một mục tiêu quan trọng khác đó là, bằng biện pháp cho du sinh giả vờ hồi chánh, CS sẽ cài người của chúng vào cộng đồng của chúng ta. Nếu bình thường, một du sinh VN tìm đến với cộng đồng chúng ta, đòi đấu tranh chống CS, chúng ta sẽ dễ nghi ngờ, lo ngại. Đằng này, chính chúng ta CÔNG KHAI hô hào, kêu gọi, giúp đỡ, tuyên truyền,v,v,,, cho du sinh rồi mới có du sinh hồi chánh, thì chúng ta sẽ dễ tin tưởng du sinh đó hơn. Dĩ nhiên, một khi đã thâm nhập vô cộng đồng chúng ta, đã tích cực đấu tranh chống CS, du sinh đó có thể ở lại Úc hoạt động, hoặc cũng có thể về VN hoạt động cho chúng ta bề ngoài, nhưng thực sự thì họ hoạt động cho CS.
Qua bài viết rất thành thực của ông X là một Du Sinh VN, tôi nghĩ cộng đồng chúng ta không nên CÔNG KHAI VÀ ẦM Ĩ hô hào tiếp xúc du sinh, giúp đỡ du sinh, để lôi kéo họ vào cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ tại VN. Vì nếu chúng ta càng công khai và ầm ĩ hô hào, ầm ĩ tiệc tùng gây qũy giúp đỡ du sinh VN bao nhiêu, thì những du sinh VN thực tâm yêu nước, càng tìm cách tránh xa chúng ta bấy nhiêu, trong khi đó, thành phần "hồi chánh giả" càng có cơ hội tiếp cận thâm nhập chúng ta bấy nhiêu.
Nguy hại thứ hai là nếu chúng ta cứ CÔNG KHAI VÀ ẦM Ĩ hô hào đòi tiếp xúc tuyên truyền du sinh VN, thì CS càng được thể hù doạ du sinh VN. Khi chúng tôi thảo luận với một số bằng hữu về vấn đề này, họ đều ngạc nhiên không hiểu tại sao chúng ta lại cứ CÔNG KHAI VÀ ẦM Ĩ hô hào đòi tiếp xúc, tuyên truyền du sinh VN" Làm như vậy có phải vô tình chúng ta đã đẩy những du sinh có lòng yêu nước và có tinh thần yêu tự do tránh xa chúng ta hay không" Thay vì âm thầm và bí mật làm, để bảo vệ những du sinh yêu nước, tại sao chúng ta lại làm một cách lộ liễu và nguy hiểm cho họ như vậy" Như vậy, có phải chúng ta đã bật sáng những ngọn điện 5 triệu watts dưới ngọn cờ tự do dân chủ, nên du sinh yêu nước không dám tới gần" Vì tới gần là lộ diện, là bị CS trả thù. Như vậy, phải chăng bằng cách hô hào ầm ĩ việc tiếp xúc du sinh, vô hình chung, chúng ta đã làm cho du sinh có lòng đâm sợ tránh xa chúng ta, và đó là điều CSVN mong muốn: Tách rời du sinh VN khỏi cộng đồng người Việt hải ngoại!
Để chấm dứt tình trạng nguy hiểm trên, tôi xin đưa ra đề nghị, chúng ta "hãy âm thầm chinh phục du sinh bằng tấm lòng yêu nước, và thái độ chống CS một cách tích cực và minh bạch" qua 3 bước. Bước một, chấm dứt mọi hoạt động công khai, mọi lời hô hào ầm ĩ đòi tiếp xúc, tuyên truyền, thu phục du sinh VN. Bước hai, tích cực đấu tranh chống CS qua các cuộc biểu tình chống văn công CS hay chống các cuộc viếng thăm xin tiền của các lãnh tụ CS. Bước ba, tích cực và đoàn kết xây dựng cộng đồng người Việt hải ngoại thành một cộng đồng vững mạnh, có uy tín với chính giới và dân chúng bản xứ. Một khi chúng ta thực hiện được ba bước này, cộng đồng chúng ta sẽ trở thành một cộng đồng cao thượng, yêu tự do, có lập trường chống CS vững vàng, xứng đáng cho du sinh VN âm thầm ngưỡng mộ, noi gương và tùy theo hoàn cảnh của mỗi người, họ sẽ sẵn sàng tình nguyện đi theo con đường đấu tranh chống CS của chúng ta. Hãy chinh phục du sinh bằng chính nghĩa chống CS, bằng tấm lòng son sắt với đại cuộc, bằng sự sáng suốt của lý trí. Đó là con đường bền vững, vương đạo, chinh phục lòng người. Khác với con đường dùng tiền bạc, lôi kéo, vừa ầm ĩ, nguy hiểm khiến du sinh có cảm tưởng bị lợi dụng, vừa dễ tạo điều kiện cho kẻ địch giả vờ hồi chánh, thâm nhập đánh phá cộng đồng chúng ta.

Tôi chỉ kinh ngạc khi nghĩ tới má chạy vào vùng bom đạn để cứu đứa con gái mới hai tháng. Đây là câu chuyện đầu tiên về đời mình tôi được biết – câu chuyện của một đứa bé kẹt ở khúc quanh lịch sử; câu chuyện về tình thương vô điều kiện của người mẹ dành cho đứa con; và câu chuyện trong giờ phút đất nước đổi chủ
Năm đầu tiên vào Sài gòn, tôi được anh chở trên chiếc vespa cà tàng đi khắp nơi. Anh đã giúp tôi chuẩn bị tốt cho kỳ thi vào Cao đẳng Mỹ Thuật Sài gòn dù về sau tôi không theo đuổi nghệ thuật hội họa... Kỷ niệm với anh Du Tử Lê tôi không bao giờ quên và chúng tôi thường nhắc lại mỗi khi ngồi uống café rồi cười với nhau
Đến Ai Cập và Jordan, chúng tôi tự sắp xếp chương trình thăm những nơi mình muốn. Qua Do Thái mấy ngày đầu tự lên lịch tham quan, sau đó nhập vào đoàn người đến từ Mỹ và Úc, trong chuyến hành hương do linh mục Dòng Tên Nguyễn Tầm Thường hướng dẫn.
Tướng Khuyên còn ở Sài Gòn đến ngày 28 tháng 4/1975 mới ra đi. Ông đã ra đi trong khi Sài Gòn đang cơn hấp hối vô phương cứu vãn nổi. Tới Mỹ, Ông xuất gia và tu hành lặng lẽ trong một ngôi chùa cũng lặng lẽ ít đồng hương lễ lạc. Kiếm sĩ Đặng Dung ngày xưa cũng sống như vậy
Truyện Thạch Sanh Lý Thông lưu truyền trong dân gian dưới hình thức chuyện kể truyền miệng chắc có đã lâu. Phải hiện hữu trước khi ông Dương Minh Đức đưa bản văn sáng tác của mình sang bên Quảng Đông khắc ván cũng như từng đưa vài chục tác phẩm khác của nhóm nhờ đó miền Nam Kỳ Lục tỉnh có được một số tác phẩm Nôm đáng kể mà người nghiên cứu Nôm thường gọi là Nôm Phật Trấn
Nhật Bản: Người Việt đứng đầu danh sách người ăn cắp đến từ nước ngoài. Năm 2017, khoảng 260 000 người Việt sống tại Nhật Bản, tăng 8 lần so với 2008. Tội phạm trong Cộng Đồng Việt cũng tăng. Thống kê tại Nhật cho thấy năm 2017, số tội phạm gốc Việt là 5140, chiếm hơn 30% tổng số tội phạm
đài phát thanh yêu cầu người dân phải về nhà trước 23 giờ để đợi thông báo quan trọng. Lúc 2 giờ ngày 22.09.1975, đài loan tin về quy định đổi tiền và kéo dài thời gian giới nghiêm đến 11 giờ sáng. Thời gian đổi tiền sẽ bắt đầu vào lúc 11 cho đến 23 giờ cùng ngày, tức chỉ có 12 giờ đồng hồ để hoàn thành việc thu và đổi tiền
người có danh, có chức mới viết hồi ký khi về già. Tôi chỉ là một nhà giáo bình thường, chẳng có gì to lớn cả, nên chẳng bao giờ nghĩ đến việc tự viết về mình. Tuy nhiên, qua bao năm sống còn, nghĩ lại mình cũng còn những điều đáng nhớ
Trong thời đại ngày càng gia tăng sự bất ổn và bất an trên khắp toàn cầu, lời Phật dạy về bình đẳng, tôn trọng và hiểu biết nhau ngày phù hợp đối với tất cả những ai muốn thiết lập một thế giới tốt đẹp và hòa bình.
Nhắc đến biến cố 30 tháng 4 năm 1975 thì người Việt sống ở hải ngoại đều bùi ngùi thương cảm khi nhắc đến cái chết oai hùng của 5 vị tướng đã tự tử trong thời gian kể trên. Nay tôi xin góp nhặt tin tức được kể lại từ nhiều người thân cận tướng Nguyễn Khoa Nam về cuộc sống đời thường của ông
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.