Hôm nay,  

Chơi Vậy Mới Ngon

26/12/200500:00:00(Xem: 6130)
Tống Thăng, người huyện Thê Hà, tỉnh Thiểm Tây, vốn là người trọng nghĩa khí. Ngày nọ, Thăng mới gọi bọn gia nhân tới mà nói rằng:
- Ta qua làng Lai dương mua vàng mã để viếng mộ tổ tiên, luôn tiện thí phát cho những linh hồn không người cúng kiến. Sớm thì tối nay sẽ về. Cầm bằng như vui thú thì sẽ ở thêm vài ngày nữa. Các ngươi ở nhà. Trước thì chăm lo vườn tược, sau để ý có độ gà nào thì bẩm báo lại sau. Chớ đừng quên đi mà mang vào tai họa…
Đoạn, bọc một mớ kim ngân rồi lên đường dong tuốt. Lúc mặt trời sắp lặn. Chợt có thanh niên mặt mày sáng sủa đến thăm, mà Thăng không có nhà, bèn tự nhiên vào phòng của Thăng, bỏ mũ lên giường, rồi phè cánh nhạn ra mà hưởng. Gia nhân thấy vậy. Hoảng hốt nói:
- Nơi an nghỉ của chủ nhân. Không phải ai cũng vào được. Phần các hạ chẳng hiểu thân sơ, mà tùy tiện như thế, thì ngay cả quỷ thần cũng… nhịn đời không nổi. Hà huống bọn tiểu nhân. Tránh sao cho khỏi sự nghi ngờ đen tối"Người thanh niên ấy đáp: - Ta không phải là quân trộm cướp, lại càng không phải thứ thấy sang bắt quàng làm họ, mà ta chỉ nằm đây đợi chủ của mày, để nói chuyện tương lai. Sao lại cứ nheo nhéo hoài như thế"
Bọn gia nhân nghe người thanh niên đối đáp như vậy. Chưa biết tính sao, thời may Tống Thăng về tới. Lao thẳng vào phòng. Thảng thốt la:
- Ngọn gió nào đưa hiền đệ tới đây" Thiệt là chưa cầu mà được. Chưa mong mà có. Chưa ước đã rơi vào tay. Quả là quá đã!
Thanh niên cười to đáp:
- Nói loanh quanh không bằng nói thật. Đệ từ xa bang tới, là chỉ nhờ huynh giúp cho một việc, để tháng ngày tới được sắt cầm đôi lứa. Hòa hợp hai bên, đặng chữ nợ duyên khỏi vèo bay đi mất!
Thăng nghe qua bỗng ào ào chột dạ. Hốt hoảng nói:
- Nợ duyên huynh còn lo cho được. Nay ôm vào của đệ. Lẽ nào lo được hay sao"
Thanh niên lắc đầu quầy quậy. Tay gạt phắt đi. Mạnh dạn thốt:
- Chẳng thà hối hận vì đã làm, còn hơn hối tiếc vì chưa làm. Đệ dám lấy ngày… bệnh để đến đây, thì trong ước muốn đã thành hơn phân nửa.
Rồi không đợi Thăng kịp nói gì, lại ào ào phang tiếp:
- Huynh có người cháu gái gọi bằng cậu, vẫn ở một mình chưa vướng chữ phu thê. Nay đệ cần một người nội trợ. Lo chuyện vá may, đặng đệ được an tâm mà… phè với thiên hạ. Ngặt một nỗi đã mấy lần nhờ mai mối - nhưng nàng vẫn ngoảnh đi - bởi cứ cho chưa được phép của hàng tôn trưởng. Nay đệ tâm thành đi đến, với ước mong huynh cho đôi lời vàng ngọc, để Ngưu Lang Chức Nữ khỏi hai bờ ngăn cách, thì vinh hạnh xiết bao.
Trước kia, Thăng có người cháu gái, bởi cha mẹ mất đi nên đưa về nuôi dưỡng. Đến năm mười sáu tuổi, Thăng gởi lên Tế Nam học nghề thêu thùa may vá, đặng lo chuyện mưu sinh. Nay bỗng nghe đến tình phu phụ, bèn giật thót tim gan. Lo lắng nói:
- Thúy Uyên thiếu tình phụ mẫu, nên công dung ngôn hạnh có phần thiếu sót, còn tam tòng tứ đức thì cái được cái không. Nay đệ… ẳm nó về. Lỡ ít bữa nửa năm lại ca bài than trách. Cứu được hay sao"
Thanh niên lắc đầu, đáp:
- Nhân vô thập toàn. Hễ đặng cái này phải chịu thiệt chỗ kia. Lẽ tự nhiên thường ra vẫn thế. Thúy Uyên, dẫu mang nỗi buồn vắng cha mẹ - nhưng đệ lại… vui - bởi như thế khỏi rể rung cho thêm phần rắc rối.
Thăng nghe vậy, bèn ngẫm nghĩ một chút, rồi dứt khoát đáp:
- Vợ là người đầu gối tay ấp. Khổ cực có nhau. Buồn vui hoạn nạn đều ăn đồng chia đủ. Đệ không hiểu vậy, lại muốn cưới vợ để có người lo nội trợ vá may, thì chữ phu thê chẳng mần răng gắn bó.
Đoạn, vỗ nhẹ lên vai người thanh niên mấy cái. Tha thiết nói:
- Tất cả của cải ở đời này đều có giá. Thậm chí những gì người ta cho là báu vật cũng có giá luôn. Duy chỉ lấy chân tình ra đối đãi - thì việc ấy mới là vô giá - Con người ở cõi hồng trần. Cứ mưu toan lừa lọc. Gian dối mại hơi, hầu mang những cái có giá về với mình - trong khi cái vô giá thì ít khi để ý tới - thành thử nước mắt chảy… nhanh hơn nụ cười…
Rồi thở hắt ra mấy cái, đoạn nhìn thẳng vào mắt người đối diện. Quyết liệt nói:
- Muối bỏ lòng ai nấy xót. Huynh dẫu quý đệ vô vàn, nhưng không thể vì cái tình cảm thâm sâu đó, mà nỡ dang tay đẩy đứa cháu mồ côi rơi vào nơi cô lẽ. Nếu như đệ chuyển biến tâm tư. Đổi thay dòng suy nghĩ, thì dẫu huynh có bề bộn công việc, cũng hăng hái tạm gác một bên, để cùng về Tế Nam với đệ lo vun trồng duyên thắm. Cầm bằng đệ vẫn trước sau như một. Nhất dạ không lay, thì dù có khẩn cầu thế mấy đi chăng nữa - huynh cũng chẳng dám nghe theo - Cho dẫu cõi tim gan có ào đau nhức buốt!
Người thanh niên liền đứng dậy. Đi tới đi lui. Thần sắc thay đổi liền liền như mưa nắng. Mãi một lúc sau, mới cẩn trọng đáp:
- Coi như nước xuôi ra biển, không trở lại nguồn. Đệ thành tâm hứa trước mặt của huynh, là sẽ yêu thương Thúy Uyên cho hết đời suốt kiếp.
Qua ngày mai. Hai đệ huynh hướng về Tế Nam mà đi. Lúc đến nơi. Thăng gõ cửa. Chợt có một bà bước ra. Nói:
- Quý khách là đàn ông. Chẳng lẽ đến đây để thêu thùa may vá"

Thăng nhẹ lắc đầu vài ba cái, rồi lẹ làng đáp:
- Phiền bà báo với Thúy Uyên. Có người cậu từ Thê Hà đến viếng.
Bà ấy quay vào. Một lát lại trở ra. Nói:
- Nhà có hơi chật hẹp. Vậy xin mời quý khách quá bộ ra nhà sau. Thúy Uyên đang chờ trông nơi đó.
Đoạn, nép mình qua một bên, rồi lấy tay chỉ căn nhà nhỏ ở góc vườn. Lúc đến nơi, Thăng thấy cháu ào ra cửa đón. Mắt rươm rướm lệ. Thăng cười mà nói rằng:
- Con gái vui cũng khóc, buồn cũng khóc. Thậm chí chuyện của… người ta càng khóc dữ dội hơn. Nay cháu sụt sùi như vậy, khiến cậu phải hết dạ lo âu, bởi không biết buồn hay vui đây nữa"
Thúy Uyên nghe vậy bỗng òa lên một phát. Nức nở đáp:
- Cháu còn nhỏ nhờ cậu nuôi nấng, còn lo cho một cái nghề, để tự nuôi thân. Công lao ấy chưa đền đáp được. Cháu tuy còn nhỏ dại. Chưa có trượng phu, nhưng cũng hiểu được công sinh không bằng công dưỡng. Ơn thì nặng như núi. Nghĩa thì chặt như keo. Tình thì thăm thẳm mênh mông vô cùng tận. Cho dù không có chút bằng cấp lận lưng, nhưng cháu vẫn hiểu… cháo ăn xong không thể nào đá bát!
Rồi liếc nhìn người thanh niên một cái. Nhỏ giọng nói rằng:
- Cậu đang bề bộn công việc, mà lên tận nơi đây. Há chẳng khiến cho người ta thắc mắc"
Tống Thăng hắng giọng một cái, rồi bình tĩnh đáp:
- Cậu cùng Chung Cổ Long đây là anh em kết nghĩa. Hôm nay cậu đến đây, là muốn nối một nhịp cầu, để Ngưu Lang Chức Nữ khỏi hai bờ ngăn cách.
Thúy Uyên hết nhìn cậu, rồi nhìn… đất. Ngập ngừng nói:
- Công tử trước có nhờ mụ Dương ba lần bảy lượt tới hỏi, nhưng cháu chưa dám gật đầu ưng thuận, bởi cậu thì ở xa. Cha mẹ lại bỏ nhà đi… bán muối, thành thử duyên phận phải rụt rè không nhận. Hôm nay được cậu đến đây làm chủ, thì trước là duyên nợ được xuôi, sau đối với mẹ cha cũng thêm phần ấm cúng.
Lúc ấy, chợt có một thiếu nữ chừng mười tám tuổi xăm xăm đi vào, theo sau có một nữ tì mặc áo màu thiên thanh, nhìn thấy Thăng và Long, bèn xoay người toan tránh. Thúy Uyên vội nắm tay lại, rộn rã nói:
- Đừng chạy! Đây là cậu tôi. Nào phải người lạ mà mặt mày che dấu!
Thăng liền cung tay vái chào. Nàng cũng nâng áo đáp lễ. Thúy Uyên cười cười giới thiệu:
- Bạn của cháu, tên là Thiên Tuyết, họ Công Tôn. Cha Tuyết vốn con nhà thế gia, nhưng vì muốn theo đuổi sự công minh, nên đường quan lại bỗng nửa chừng đứt gánh. Nay lâm vào cảnh dở thầy dở thợ. Khó kiếm miếng ăn, thành thử đã lao đao lại càng thêm bất ý. Phần Thiên Tuyết, sớm chiều vẫn thường hay qua lại với nhau. Trước thì bùi ngọt xẻ chia, sau có nơi than trách cho má hồng phận bạc. Hay găp cảnh ngược xuôi, khiến đến hôm nay vẫn mình không chiếc bóng…
Thăng liếc nhìn nàng, thấy nụ cười tươi như ánh trăng thu, còn má thẹn ửng hồng như áng mây buổi sớm, bèn rúng động tâm can, mà bảo dạ rằng:
- Đúng là con nhà đại gia. Chớ… tiểu gia thì không thể có được con người mỹ miều đến như thế!
Rồi trong lúc đang dạt dào hưng phấn, bỗng nghe Thúy Uyên dịu giọng đổ vào tai:
- Nàng chẳng những văn hay, mà thi tứ lại càng tuyệt. Cháu vẫn được nàng chỉ giáo, nhưng thần trí nông cạn. Cảm xúc lại không mau, nên dầu cố gắng lút ga cũng chẳng ăn thua gì hết cả.
Thiên Tuyết nghe vậy, mĩm cười nói:
- Con nhỏ này bỗng dưng phá người ta, để ông cậu được cười - thì chuyện thơ văn - còn nhọc công kéo dài mần chi nữa!
Thúy Uyên. Dẫu chưa chồng, nhưng nhờ giác quan thứ sáu, nên hiểu bụng cậu lo, bèn nắm tay Tuyết mà nói này nói nọ:
- Cậu tôi chưa có người yêu, lại càng chưa có vợ. Không phải vì kén cá chọn canh, hoặc yêu cầu đòi hỏi, hay so đọ nọ kia, mà chỉ vì chưa gặp được tâm hồn rung cảm - đập một nhịp với nhau - thành thử hết hạ sang thu vẫn mình không gối chiếc. Vậy nếu Thiên Tuyết thấy không có gì cản trở. Trục trặc lung tung, thì… ừ đại một phát cho tình thêm gắn bó.
Thiên Tuyết nghe tới đâu má đỏ hồng theo tới đó, bèn bỏ chạy ra ngoài. Vừa cười vừa nói:
- Ngươi đã phát điên, mới… tùm lum như thế!
Thúy Uyên. Vì là phận gái với nhau, nên hiểu được đôi phần, liền nhìn cậu. Tha thiết nói:
- Thiên Tuyết tài mạo song toàn, lại giỏi về nội trợ. Nếu cậu không chê gia cảnh nàng, thì hãy nhờ người mai mối. Chắc vạn sự hạnh thông, bởi Thiên Tuyết đến hôm nay vẫn chưa hứa với ai điều gì hết cả!
Lúc ấy, Chung Cổ Long mới chen vào. Nói:
- Đệ có quen người lắm kinh nghiệm về tình yêu, nên có thể giúp huynh lo phần mai mối.
Thăng bỗng nẩy người lên như bị kiến cắn. Lắc đầu nói:
- Không được! Không được! Kẻ kinh nghiệm nhiều là đã… thất bại nhiều. Dám nhờ cậy hay sao"
Phần Thiên Tuyết. Lúc chạy ra đầu đường. Chợt thị tì níu áo lại. Hỏi:
- Tiểu thư mong chồng như nhà nông mong nước. Nay duyên phận đến gần, mà lại bỏ đi, là cớ làm sao"
Thiên Tuyết liền dõi mắt vào cõi trong xanh. Chậm rãi đáp:
- Dễ, thì người ta coi thường. Khó, thì người ta chạy luôn. Biết lúc dễ lúc khó mới tăng phần hấp dẫn, đặng xui khiến người ta rước mình cho gấp. Ngươi đã hiểu chưa"

Ngày xưa có một người đàn bà góa sống với hai người con gái trong một túp lều tranh và một khoảng vườn nhỏ. Vườn trước có hai cây hoa hồng, một cây ra hoa đỏ và một cây ra hoa trắng nên bà đặt cho hai cô gái xinh đẹp, tươi như hoa, một cô là Bạch Tuyết, một cô là Hồng Hoa.
Tác giả qua Mỹ trong một gia đình H.O. từ tháng Sáu năm 1994, vừa làm vừa học và tốt nghiệp kỹ sư điện tử. Là cư dân Garden Grove, California, lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2018, ông đã nhận giải đặc biệt về Huế Tết Mậu Thân với bài viết về một gia đình bên cầu Bạch HổHuế, có người cha toàn thân bị cộng sản chôn sống. Bài viết mới nhất của ông viết về tình nghĩa gia tộc, họ hàng nam bắc thời hậu chiến sau 1975, và trong ngoài nước hiện nay.
câu thơ viết xuống từ thời tóc xanh, và khi tóc bạc rồi mới kết thúc bài thơ. Những người biết tính Hoàng Xuân Sơn sẽ không ngạc nhiên. Hoàng kỹ lưỡng tới từng chữ
Trung Cộng và một số Việt Gian tay sai cho CS đang làm thủ tục mua đất tại một làng bên Pháp, để làm ‘ Nước Kinh, tộc Kinh’, trương cờ, tôn vinh Công Chúa Kinh để gán ghép xoá bỏ quốc gia dân tộc Việt Nam.
tại Chicago ngày 22/11/2018 trong ngày Thanksgiving tại Hoa Kỳ - Thánh lễ Tạ Ơn tại Giáo xứ Saint Henry Chicago
tại đất nước tôi, tuy không chiến tranh như Sudan nhưng cũng dẫy đầy tai họa cho những người có lòng. Một bác sĩ trẻ, anh Nguyễn Đình Thành, vừa lãnh một bản án lên đến 7 năm tù vì dám in tờ rơi vận động đồng bào anh chống lại Luật Đặc Khu
đoàn người hàng ngàn người di dân từ các nước Trung Mỹ như Honduras, Nicaragua, v.v. đang đi xuyên qua nước láng giềng Mễ Tây Cơ để mong được đặt chân đến miền đất hứa là Hoa Kỳ.
Tôi đã nghe như tiếng nhạc từ trời... Không phải những âm thanh cõi trần gian này. Cảm ơn anh, một người bạn vong niên, một người đàn anh Chu Văn An... Thế đó, nhạc sĩ Nguyễn Ngọc Phúc làm nhạc như thế. Tôi nghe, và như đang trôi vào cõi khác.
Có người Mỹ quá lạc quan nói TT Trump chưa đình Chiến tranh thương mại chống TC vì Chủ Tịch Tập cận Bình chưa cúi đầu đủ thấp. Cũng có người nói TC đã hụt hơi như CS Bắc Việt cứng đầu ăn miếng trả miếng trong hoà đàm Paris bị Mỹ dùng B 52 trải thảm Hà nội nên phải hạ cờ Đỏ, giơ cờ trắng đủ cao cho Mỹ thấy, mong hai bên hoà đàm. Thử cùng nhau phân tích xem sao. Thử xem cuộc hoà đàm hai bên có đi đến hoà giải xung khắc để đình chiến hay hoà bình cho cuộc Chiến tranh Thương mại Mỹ Trung hay không? Khó tin sẽ có một giải pháp tích cực, xây dựng xảy ra vì TC cũng như CS bản tánh là nói khác, làm khác.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.