Hôm nay,  

Cuba: Cộng Sản Vẫn Là CS

04/05/201800:00:00(Xem: 3743)
Vi Anh

Quốc hội Cuba CS hôm 19/4 chính thức bầu ông Díaz-Canel, Ủy viên Bộ Chính trị Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Cuba, làm Chủ tịch Hội đồng Nhà nước. Đây là lần đầu tiên từ cách mạng 1959, Cuba CS cho một người khác họ tham gia vào đảng quyền trung ương thống trị đất nước và nhân dân Cuba. Nhưng ông Raul Castro, em ruột của Fidel Castro vẫn còn làm lãnh đạo đảng Cộng sản cho tới năm 2021. Tổ chức chánh quyền CS là đảng trên hết, nên Cuba CS vẫn là CS.

Ô. Díaz-Canel sinh năm 1960 cũng là một người CS nòi, theo Đảng từ nhỏ đến khi thành ‘đại cán’ CS. Ông tham gia Đoàn Thanh niên Cộng sản Cuba năm 1987, và trở thành bí thư tỉnh ủy vào năm 1994. Năm 2003, ông được bầu vào Bộ Chính trị, trở thành bộ trưởng giáo dục đại học năm 2009 và giữ chức phó thủ tướng năm 2012. Năm 2013, ông được bầu làm Phó Chủ tịch Thứ nhất Hội đồng Nhà nước. Trong diễn văn nhậm chức chủ tịch, ông Díaz-Canel nói "không có chỗ ở Cuba cho những ai định khôi phục chủ nghĩa tư bản".

Cộng sản vẫn là Cộng sản. Bây giờ sau ba thập niên, người ta  bắt đầu thấy rõ những chánh trị gia Tây Phương với não trạng và nếp sống, sanh ra, lớn lên, ăn học trong chế độ tự do, dân chủ nên tưởng tự do, dân chủ đương nhiên có. Nên khi làm chính sách, phân tích chánh trị quí vị này thường thường lầm tưởng rằng giúp cho Cộng sản phát triển kinh tế, thì dần dần chế độ CS phát triển dân chủ theo kiểu Tây Phương vì kinh tế chánh trị tương quan như môi với răng. Sai lầm đó, hy vọng  đã  thành thất vọng đó có thể thấy qua một số thời sự chánh trị tiêu biểu như Trung Cộng và Việt Cộng ‘trước sau như một’ mở rộng kinh tế nhưng khoá chặt chánh trị sau ba thập niên “làm kinh tế” với Tây Phuơng và với  nguồn viện trợ, tài trợ, khoa học, kỹ thuật và kinh nghiệm của Tây Phương.

Một, TC và VC trước sau như một chỉ mở cửa kinh tế mà khoá chặt chánh trị. CS họ không giấu diếm, họ nói ra và nói rõ họ đổi mới kinh tế theo ‘định hướng xã hội chủ nghĩa’ kia mà, chớ dâu có bỏ cái đuôi CS xã hội chủ nghĩa. Nếu có sai lầm là do Tây Phương ảo tưởng, tưởng người như mình, chớ không phải TC lập lờ hay ngụy trang. Và sai lầm  phần lớn cũng vì Tây Phương vốn theo chánh trị thực dụng coi quyền lợi kinh tế cao hơn những giá trị tinh thần, chánh trị, ý thức hệ tự do, dân chủ.

Năm 1978, CS Bắc Kinh công bố “cải cách và mở cửa” kinh tế theo định hướng xã hội chủ nghĩa. Họ nói rõ ràng họ cải cách kinh tế, mở cửa cho đầu tư ngoại quốc vào, và xuất cảng hàng hoá của TC ra các nước. Họ nói họ làm thế là  thêm vào nền kinh tế xã hội chủ nghĩa của họ một số đặc tính Trung Quốc để làm nhẹ đi một số hạn chế trên bình diện kinh tế trong nỗ lực chuyển hoá nền kinh tế kế hoạch nghèo nàn và ngưng đọng của nước họ, để kinh tế của họ tăng trưởng mạnh hơn.

Thế giới Tư do, chánh yếu là Tây Phương, nhứt là Mỹ mừng rỡ mở cửa và tuồn viện trợ hào phóng và yểm trợ tích cực cho TC trở thành siêu cường kinh tế. Và tự nhiên TC mạnh vì gạo, bạo vì tiền, dựa vào kinh tế, dùng kinh tế tài chánh để áp lực hay chiêu dụ các nước, phát triển uy lực chánh trị. Dựa vào nền kỹ thuật, vốn, và ý niệm kinh tế thị trường cuả Tây Phương, TC vươn lên như một siêu cường kinh tế mới.

Nhưng TC thực chất và thực tế không cải tiến một bước  chánh trị nào. TC, VC đổi mới kinh tế, CS Bắc Hàn, CS Cuba không đổi kinh tế, cả bốn chế độ CS còn sót lại sau khi Liên xô đột quị, trước sau như một vẫn độc tài đảng trị toàn diện, kiểm soát nhân dân một cách triệt để và nghiệt ngã. Lãnh đạo Đảng Nhà Nước TC đưa quân vào càn quét phong trào dân chủ vừa chớm nở ở Thiên an môn năm 1989.

TC quan thầy và VC đệ tử giống như khuôn đúc chối bỏ ý niệm nhân quyền viện lẽ nhân quyền phải tùy theo lịch sử, văn hoá của mỗi quốc gia. Họ nhứt định không cải thiện dân chủ.

Bao nhiêu kêu ca của Tây Phương về chánh trị, nhân quyền, tự do Internet, đàn áp sắc tộc, các tôn giáo mà CS đã làm đã quá đủ để chứng minh sự sai lầm và ảo tưởng của Tây Phương tin rằng giúp CS phát triển kinh tế thì CS sẽ cải tiến dần dần chánh trị theo hướng tự do, dân chủ.

Hai, TC đang củng cố nền tảng độc tài đảng trị toàn diện đời  thứ năm trước đại hội đảng thứ 18. TC cử các «hoàng tử đỏ», tức là con cháu những lãnh đạo cốt cán, tiền bối để chuẩn bị thay thế cho thế hệ thứ tư cầm cán đảng quyền, quân quyền và quyền hành chánh – tức toàn quyền thống trị đất nước và nhân dân -  của Đảng CS ở TQ. Thế hệ thứ nhất khai nguyên triều đại CS với Mao Trạch Đông, thế hệ thứ hai là Đặng Tiểu Bình, thứ ba là Giang Trạch Dân và thứ tư là bộ đội Hồ Cẩm Đào – Ôn Gia Bảo. Thế hệ thứ năm là ông Tập Cận Bình, vốn là Phó chủ tịch nước lên thay Ô Hồ cẩm Đào, và ông Lý Khắc Cường, Phó Thủ Tướng lên thay ông Thủ Tướng Ôn Gia Bảo. Cả hai già về hưu để an hưởng.

Khi  Ô Tập cẩn Bình chưa lên ngôi, các chánh trị gia Tây Phương theo thói quen chẻ sợi tóc ra làm đôi làm ba, đón gió, bình luận loạn lên. Nào Ô Tập cận Bình là một ẩn số, không biết dân chủ hoá chế độ TC hay không. Có một số tiên đoán Ô Tập cận Bình ăn học, công tác sau thời Mao, hy vọng sẽ cởi mở tự do, dân chủ.

Cũng như trường hợp Kim Jong Un ở Bắc Hàn CS nối ngôi Kim Jong Il chết, các siêu cường Tây Phương nhứt là Mỹ kêu gọi ổn định ở Bắc Hàn và các nhà bình luận bình lọan lên nào ông vua con CS đời thứ ba nhà họ Kim ăn học ở Thụy sĩ có thể cải thiện dân chủ, v.v...

Thế nhưng người trong cuộc, ở trong chăn mới biết chăn có rận, có cái nhìn thực tiễn hơn. Như ở TC, một  giáo sư  đang giảng dạy ở Trường Đảng trung ương nói  vói tư cách dấu tên – chớ nếu nói rõ rệt tên tuổi coi như tiêu diêu sinh mạng chánh trị là cái chắc - vì bị CS thanh trừng. Vị giáo sư này nói với một tờ báo lớn của Pháp, tờ Le Monde: «Vấn đề của đất nước này là không được điều hành bằng luật pháp mà bởi con người, và thế hệ lãnh đạo sắp tới sẽ không khác hiện nay bao nhiêu. Tôi không hy vọng sẽ có nhiều thay đổi».Và hiện tại cho thấy Ông Tập cận Bình lợi dụng chủ nghĩa hoài Mao và khai thác tinh thần quốc gia cực đoan qua khẩu hiệu “giấc mộng Trung Hoa” để trở thành một Hitler trong nội trị cũng như ngoại giao. Đến đỗi, TT Trump của Mỹ coi TC là ‘đối thủ’ và mở cuộc chiến tranh thương mại chống TC.

 Ba và sau cùng, người dân Việt, Hoa, Hàn, Cuba sống trong chế độ CS, không bị CS bắt  nhốt  trong nhà tù nhỏ là hàng ngàn trại giam, thì cũng bị bỏ trong trại tù lớn là xã hội nằm trong gọng kềm CS mấy chục năm. Nên người dân trong các chế độ CS rất thực tế biết rằng CS vẫn là CS, “thằng” nào lên cũng muốn làm “cha” dân. Thói quen độc tài đảng trị toàn diện của người CS đã trở thành bản chất thứ hai rồi. CS còn là còn độc tài. Chỉ có vứt bỏ CS đi thì mới có thay đổi, có tự do, dân chủ, nhân quyền. Muốn không bị áp bức, bóc lột thì chỉ có cách giải trừ CS mà thôi./.(VA)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ông Rudy Giuliani, luật sư riêng của TT Trump, được biết tiếng là thị trưởng New York khi al-Qaeda tấn công 2 tháp đôi ngày 11-9-2001 và được TT Trump mô tả là nhân vật huyền thoại, nay là đối tượng của nhiều cuộc điều tra.
hà làm phim tài liệu và bảo vệ môi trường Michael Moore xác nhận: không thường tán đồng các quan điểm của TT Trump, nhưng có thể đồng ý 1 điểm, là tố cáo lạm dụng chính trị có hệ thống.
tàu Ý đi ngang qua vớt thuyền nhân VN trong đó có Ái Liên. Lúc này cô bị sốt mê man và được đưa về nước Ý sau cả tháng hải trình. Khi bình phục thì Ái Liên được Đức Giáo Hoàng John Paul 2 tiếp kiến và có chụp bức hình kỷ niệm
Có thể cuộc bầu cử 2020 sẽ thành trận thư hùng giữa 2 tay đại tài phiệt của thành phố New York tức Donald Trump (Cộng Hòa) trong ngành địa ốc và Michael Bloomberg (Dân Chủ) trong lãnh vực tài chánh?
Mùa Lễ Tạ Ơn Hoa Kỳ 2019- Xin tạ ơn, xin bày tỏ lòng biết ơn, xin cám ơn những người Tây phương tốt bụng, những hội đoàn, những quốc gia đã mở rộng vòng tay cứu giúp thuyền nhân trong đó có người viết bài này
gần đây nhất theo yêu cầu của một số thính giả ở xa nên đài đã có quyết định mở thêm hai chi nhánh của đài đó là: một tại San Jose trên băng tần 16.10 và tại Houston TX trên băng tần 27.4, chương trình sẽ được bắt đầu phát hình 24/24 kể từ ngày 1 tháng 12 năm 2019 với 3 hệ thống cùng một lúc
Lãnh đạo của đặc khu Carrie Lam đã nhận biết qua kết quả bầu cử nghị viên cấp quận hôm 24/11: cư dân bất mãn vì cách hành xử quyền lực của hành pháp.
Nai hoang dã chết trong lâm viên quốc gia tại miền bắc Thái Lan với 7 kilogram rác trong bao tử. giới chức địa phương cho biết số rác này gồm bao nhựa plastic, bao cà-phê và cả quần áo lót phụ nữ.
Vào ngày 27/11, 8 người bị truy tố trong vụ tấn công Holey Artisan cafe năm 2016 tại thủ đô Bangladesh, khiến 22 người chết, đa số là ngoại kiều.
Ít nhất 6 người chết và 15 người bị thượng trong 3 vụ nổ khác nhau trong ngày Thứ Ba 26/11 tại thủ đô Iraq.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.