Hôm nay,  

Đặc Khu & Độc Lập

05/07/201800:00:00(Xem: 12661)
Trần Khải
 

Chưa đón họ vào, đã thấy mất Hoàng Sa, và mất một phần Trường Sa.

Bây giờ cho lập 3 đặc khu ven biển, mở cửa đón vào tự do, cho Trung Quốc thuê lãnh thổ 99 năm, lấy gì mà không mất. Phải chăng đây chỉ là bán nước trá hình?

Bây giờ đang trong những Ngày Lễ Độc Lập Hoa Kỳ, ngậm ngùi khi thấy đất nước bị bán trắng trợn, bán trước mắt, bán công khai như thế.

Mừng Lễ Độc Lập Hoa Kỳ, không khỏi lo buồn cho hoàn cảnh Việt Nam sẽ y hệt Tây Tạng, Tân Cương...

Câu chuyện đặc khu ai cũng lo…

Báo Người Lao Động ngày 25/5/2018 nói thẳng: “Cho thuê đất đặc khu 99 năm: Sai chuẩn!”

Bản tin NLĐ viết về nỗi lo:

“Việc cho thuê đất đặc khu thời hạn 99 năm là quá dài, chưa nói đến yếu tố an ninh, quốc phòng khi 3 đặc khu Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc án ngữ biển Đông của nước ta.

Bên hành lang Quốc hội ngày 24-5, một số đại biểu Quốc hội tiếp tục tranh luận về quy định cho thuê đất đặc khu đến 99 năm. Trước đó, dự án Luật Đơn vị hành chính kinh tế đặc biệt (đặc khu) Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc đã được Quốc hội cho ý kiến vào sáng 23-5.”

Báo Người Lao Động ghi lời đại biểu Dương Trung Quốc (Đồng Nai) cho rằng thời hạn cho thuê đất 70 năm vẫn là quá dài, nếu xét theo những rủi ro có thể có về mặt an ninh, quốc phòng, trật tự xã hội. "Chúng ta muốn kéo đến đây những ai? Đó là những nhà đầu tư thật sự. Điều kiện kéo dài thời gian thuê đất thì các nhà đầu tư chân chính không cần. Họ cần môi trường đầu tư tốt, chính sách thuế, hạ tầng, các quan hệ xã hội, giao dịch sòng phẳng, minh bạch hơn là việc được ở lâu" - ông Quốc phân tích.

Bài báo viết:

“Nhà sử học này cũng chỉ rõ chúng ta đã làm sai chuẩn khi vẫn lấy mô hình của những đặc khu được coi là thành công của 20-30 năm trước, áp dụng các ưu đãi đã lỗi thời như: ưu đãi thời gian sử dụng đất, nhân công rẻ mạt, casino. Đánh giá việc này là "lấy thành công của quá khứ thành lợi thế của tương lai", ông Dương Trung Quốc cảnh báo đó là cách nghĩ rất đáng lo ngại.

Ông Quốc khuyến cáo chúng ta luôn luôn phải tư duy về địa - chính trị, nhất là khi 3 đặc khu được coi là "mặt tiền" của đất nước án ngữ trước biển Đông. "Tôi xem truyền hình tuyên truyền ủng hộ cho dự án này bằng những con số rất cụ thể nhưng đấy chỉ là trên giấy. Nếu cộng tất cả lợi ích đó, tôi cho là con số rất nhỏ với túi tiền của thiên hạ. Người ta sẽ tung tiền để mua. Tôi rất muốn các đại biểu của các tỉnh có đặc khu như Quảng Ninh, Khánh Hòa... nói xem bao nhiêu nhà cửa người Trung Quốc mua rồi? Tệ hại ở chỗ, chính người Việt Nam tiếp tay cho họ lách luật" - ông Quốc lo lắng.”(ngưng trích)

Trong khi đó, nước Mỹ đang tưng bừng mừng lễ Ngày Độc Lập Hoa Kỳ.

Lễ Độc Lập Hoa Kỳ, còn gọi là Ngày July Fourth, hay Ngày 4th of July.

Ngày 4 tháng 7 hàng năm là ngày khắp Hoa Kỳ tưng bừng pháo bông, diễn hành, hội chợ, mở tiệc... vì đó là ngày lập quốc Hoa Kỳ.

Tại Hoa Kỳ, Ngày Độc Lập, còn gọi là 4 tháng 7 (the 4th of July), là một ngày lễ liên bang để kỷ niệm Tuyên ngôn Độc lập được ký năm 1776.

Theo Tự điển Bách khoa Mở, tuy ngày 4 tháng 7 đã được kỷ niệm từ lâu, nhiều người cho rằng ngày này không chính xác. Trong cuộc Chiến tranh Cách mạng, những người thuộc địa ở vùng Tân Anh (New England) đã đấu tranh với Anh từ tháng 4 năm 1775. Kiến nghị đầu tiên trong Quốc hội Lục địa để giành độc lập được đưa ra trong ngày 8 tháng 6. Sau khi có nhiều bàn cãi, Hội nghị đã bí mật thống nhất bầu (12-0) đòi độc lập từ Đế quốc Anh trong ngày 2 tháng 7. Hội nghị sau đó sửa đổi văn bản tuyên ngôn cho đến sau 11 giờ ngày 4 tháng 7, khi 12 thuộc địa bầu chấp nhận và đưa ra một phiên bản chưa ký cho các nhà in. Lúc đó, New York không bầu trong cả hai cuộc. Philadelphia đón mừng Tuyên ngôn bằng cách đọc bản tuyên ngôn với công chúng và đốt lửa mừng trong ngày 8 tháng 7. Mãi đến ngày 2 tháng 8 thì một phiên bản sạch mới được các thành viên trong hội nghị ký, nhưng vẫn giữ bí mật để họ khỏi bị quân Anh đánh trả đũa.


John Adams, được Thomas Jefferson cho là một trong những người quan trọng nhất trong phía đòi độc lập, viết thư cho vợ Abigail trong ngày 3 tháng 7 rằng ông tin rằng ngày 2 tháng 7 sẽ được kỷ niệm làm ngày độc lập trong các thế hệ tới. Ông đã sai hai ngày. Tuy biểu quyết trong ngày 2 tháng 7 là việc quyết định, ngày 4 tháng 7 là ngày được viết trong bản tuyên ngôn. Văn bản của Jefferson, sau khi được Hội nghị hiệu đính, được chấp nhận trong ngày 4. Đó cũng là ngày đầu tiên dân chúng Philadelphia nghe được tin về việc đòi độc lập chính thức này.

Cũng nên nhắc rằng Ông Hồ Chí Minh đã copy một đoạn văn từ bản Tuyên ngôn độc lập năm 1776 của Hoa Kỳ để đưa vào bản Tuyên ngôn độc lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa do chính ông đọc tại vườn hoa Ba Đình, Hà Nội, vào ngày 2 tháng 9 năm 1945. Đoạn văn này như sau:

"Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc."

Nhưng than ôi, cả ông Hồ và Đảng CSVN của ông không hề tôn trọng những lời tuyên ngôn tuyệt vời như thế.

Trong bản Việt ngữ đăng ở MaxReading.com, Tuyên Ngôn Độc Lập Hoa Kỳ có những đoạn mở đầu như sau, trích:

"Trong tiến trình phát triển của nhân loại, khi một dân tộc nào đó cần thiết phải xóa bỏ những mối liên kết chính trị giữa họ với một dân tộc khác và khẳng định trước các lực lượng trên toàn trái đất vị thế độc lập và bình đẳng mà các qui luật của tự nhiên và thượng đế đã ban cho họ, thì sự tôn trọng đầy đủ đối với các quan điểm của nhân loại đòi hỏi họ phải tuyên bố những nguyên do dẫn họ đến sự biệt lập đó.

Chúng tôi khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng tạo hóa đã ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có quyền sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc. Rằng để đảm bảo cho những quyền lợi này, các chính phủ được lập ra trong nhân dân và có được những quyền lực chính đáng trên cơ sở sự nhất trí của nhân dân, rằng bất cứ khi nào một thể chế chính quyền nào đó phá vỡ những mục tiêu này, thì nhân dân có quyền thay đổi hoặc loại bỏ chính quyền đó và lập nên một chính quyền mới, đặt trên nền tảng những nguyên tắc cũng như tổ chức thực thi quyền hành theo một thể chế sao cho có hiệu quả tốt nhất đối với an ninh và hạnh phúc của họ.

Thật vậy, sự thận trọng sẽ buộc người ta hiểu rõ rằng một chính quyền đã được thiết lập qua một thời gian dài thì không nên thay đổi chỉ vì những lý do đơn giản, nhất thời. Mọi kinh nghiệm đều đã chứng tỏ điều đó, rằng khi cái xấu còn trong chừng mực chịu đựng nổi, thì nhân loại dễ cam chịu nó, hơn là dám tự trao cho mình quyền loại bỏ những thể chế mà họ đã quen thuộc. Nhưng khi hàng loạt các hành vi lạm quyền và chiếm đoạt theo đuổi những mục tiêu giống nhau, lộ rõ ý đồ áp chế họ dưới ách chuyên quyền độc đoán, thì họ có quyền và có bổn phận phải lật đổ chính quyền đó và bổ nhiệm những chiến sĩ mới để bảo vệ nền an ninh của họ trong tương lai.

Những thuộc địa này đã từng phải cắn răng chịu đựng, nhưng bây giờ đã đến lúc buộc họ phải xóa bỏ thể chế chính quyền cũ. Lịch sử của vua nước Anh hiện nay là lịch sử của những nỗi đau thương và sự tước đoạt triền miên, tất cả đều nhằm mục đích trực tiếp là thiết lập ách chuyên chế bạo ngược ở những bang này..."(hết trích)

Chúng ta đọc kỹ, và suy nghĩ về Việt Nam, để thấy rằng, một thời xa xưa của thế kỷ 18, triều đình Anh quốc là thực dân, bóc lột thuộc địa Hoa Kỳ.

Và bây giờ, Đảng CSVN cũng đóng vai thực dân, biến dân tộc làm thần dân cho đảng này. Tại sao cùng là dân tộc Việt với nhau, lại có thể áp bức nhau như bây giờ nhỉ. Phải chăng ĐCSVN không phải là người Việt nữa?

Để rồi bây giờ lại mở ba đặc khu, bán đất cho giặc…

Báo Wall Street Journal cho biết khó khăn tiếp tục của việc tăng vọt giá thuốc bằng việc làm mất đi thuốc trị ung thư gọi là lomustine. Được dùng để điều trị bướu não và ung thư hạch bạch huyết Hodgkin, thuốc được bán khoảng $50 một viên dưới tên hiệu CeeNU vào năm 2013. Rồi chủ nhân hãng thuốc Bristol-Myrers Squibb bán thuốc này cho hãng dược CordenPharma.
HOUSTON, Texas – Nhờ vào tính đa dạng kỹ nghệ và số đông bản doanh các công ty trong nhóm Fortune 500, thành phố Houston là thành phố lựa chọn đối với các sinh viên ra trường trong năm 2018.
HANOI -- Thất nghiệp laị tăng... và học cao, lại dễ thất nghiệp. Báo Tiền Phong cho biết có tới 237.000 cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ thất nghiệp.
Hôm nay là ngày cuối năm, Chủ Nhật 31/12/2017... và là những bữa tiệc tưng bừng tiễn đưa năm cũ để đón mừng năm mới.
Trong đêm Giáng Sinh, khi các gia đình đang ngồi quay quần bên nhau cạnh lò sưởi ấm áp và các em háo hức chuẩn bị mở những món quà đầy ắp tình thương của bố mẹ tặng, thì vẫn có những em không được may hưởng những hạnh phúc chừng rất đơn giản này. Tình cờ tôi đọc được tiếng kêu van giúp đỡ của một thiếu nhi mà tôi biết, vì em đã đến tham dự chương trình Đào Tạo và Phát Triển Tài Năng Trẻ của CLB Tình Nghệ Sĩ. Em viết trên Facebook cho biết hai chị em đang ở tạm nhà một bà cô vì mẹ đã vu khống gọi cảnh sát bắt ba vào tù và mẹ đã bỏ đi, để lại hai em côi cút.
Những ngày cuối năm rơi vào tiết giá lạnh nhất của mùa đông, cảnh vật buồn và lặng lẽ, bầu trời âm u đầy mây xám. Mỗi khi ra đường, em phải mặc nhiều áo ấm mới không thấy lạnh.
Thầy Vũ Hoàng của Ban Đại Diện Các Trung Tâm Việt Ngữ Nam California vừa gửi một thông báo nhắc nhở về ngày Tân Xuân Họp Mặt như sau:
Tóm tắt: Ngày xưa có một cặp vợ chồng nông dân sinh được một đứa con trai, nuôi hoài cũng chỉ lớn bằng ngón tay cái. Một hôm cậu bé giúp cha đánh xe vào rừng thì có hai người đàn ông nhìn thấy, họ đi theo và đề nghị mua cậu bé để đem đi biễu diễn kiếm tiền. Dù người cha không chịu, cậu bé xin cha cứ bán cậu đi để lấy một khoảng tiền lớn. Cậu ngồi trên mũ của một người đàn ông. Giữa đường, cậu kêu muốn xin xuống đất có việc... Người đàn ông nói chim vẫn “bĩnh” rơi trên mũ ông ta...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.