Hôm nay,  

Về Tự Do Báo Chí

24/08/201800:00:00(Xem: 7097)
Vi Anh

 
Sự kiện và thời sự. Tin RFI của Pháp ngày 16-08-2018, “Vào hôm nay, 16/08/2018, đã có đến hơn 350 tờ báo Mỹ lớn nhỏ - kể cả tại những địa phương bầu cho ông Trump năm 2016 - đăng xã luận tố cáo điều được gọi là «cuộc chiến dơ bẩn chống nền báo chí tự do» mà tổng thống Mỹ Donald Trump đang tiến hành, đặc biệt là lập luận «fake news» được ông dùng để gán cho những bài phê phán ông, và nhận định «báo chí là kẻ thù của nhân dân» thường xuyên được ông nêu lên… Tuy nhiên, không phải là báo Mỹ nào cũng tham gia chiến dịch hôm nay. Bên cạnh những tờ bênh vực cho ông Trump, sự vắng mặt được chú ý nhiều nhất là của tờ báo lớn Wall Street Journal. Ngay khi ý tưởng về chiến dịch viết xã luận được gợi lên, nhật báo tài chánh này đã đánh giá là việc đăng «cùng những lời chỉ trích Trump vào cùng một thời điểm không phải là cách tốt nhất thuyết phục được các độc giả mới, vốn nằm trong thành phần ủng hộ ông Trump». Hôm nay, Wall Sreet Journal còn đi xa hơn khi cho rằng nỗ lực của tờ Boston Globe đi ngược lại tính độc lập mà các ban biên tập thường tôn vinh. James Freeman của tờ báo cho rằng ông Trump cũng có quyền tự do ngôn luận như các đối thủ của ông.

Một nữ phóng viên của đài CNN cũng tự hỏi về hiệu quả của việc làm này đối với những người đã mất tin tưởng vào báo chí.

Đi vào phân tích. Không có tự do tuyệt đối ở cõi trần gian tương đối, vạn vật vô thường này. Tự do nào cũng có giới hạn, tự do vô giới hạn là loạn hành. Kể cả tự do báo chí. Tự do báo chí quan trọng nên có người mặc thị xem như đệ tứ quyền trong chế độ chánh quyền tam lập. Đã là quyền thì nó có thể hủ hóa, lạm dụng nếu không có giám sát và cân bằng. Báo chí có nhiều cách, nhiều lý do để viện dẫn có quyền ăn, quyến nói, quyền gói ý kiến của người khác. Một người dân đưa ý kiến xin đăng lên báo lớn như New York Times, còn khó hơn lên cung trăng nữa. Nhưng chủ báo và chủ biên, ban biên tập báo có cả ngàn lý do để  bác bỏ vào sọt rác ý của độc giả.

Nhưng báo chí không thể vượt ra ngoài vòng pháp luật, xâm hại quyền lợi quốc gia dân tộc, tổn hại  danh dự, nhân quyền, dân quyền của người khác, và thiệt hại sinh mạng của quân đội ở trận tiền, đả phá chuẩn mực đạo đức của xã hội.

Không ai chấp nhận thứ tự do tạo cú sốc hô hoán có bom trên máy bay để cả phi cơ hỗn loạn, cả phi trường phải báo động, cái tự do đó nhứt định sẽ bị trừng phạt. Không ai chấp nhận thứ tự do đưa hình một thiếu nữ vị thành niên lõa thể trên tờ báo, cái tự do đó bị hạn chế tối thiểu bằng in một bóng che mờ các chỗ kín hay bị trừng phạt. Không ai chấp nhận cái thứ tự do tiết lộ bí mật đời tư, bí mật hành quân, bí mật quốc gia nguy hại cho cá nhân và tập thể; sớm muộn cũng  phải bị ra tòa.

Một cách đại cương, có ba hạn chế. Giới hạn thứ nhứt là luật lệ. Không được xúc phạm nhân phẩm người khác. Không được xâm phạm đời tư người khác. Không được công xúc tu sỉ. Không được tiết lộ bí mật quốc gia, an ninh quốc phòng, v.v... Những giới hạn này được xã hội chấp nhận, thể hiện qua luật lệ mà mục đích tối thượng là để bảo đảm nhân phẩm con người, trật tự xã hội và an ninh quốc gia.

 Giới hạn thứ hai là trách nhiệm và tín nhiệm của người viết báo đối với người cho tin. Không tiết lộ tin tức ghi nhận từ Phòng Hành Quân (TOC), những sáng chế, phát minh chưa phổ biến nếu được mời dự thuyết trình và có lời dặn. Không được tiết lộ nguồn tin nếu người cho tin yêu cầu dấu tên.  Hai giới hạn trên nếu vi phạm có thể bị trừng phạt bằng ngục hình hay ngân hình.

Giới hạn thứ ba là lương tâm chức nghiệp của người làm báo. Vi phạm sẽ bị chế tài luân lý, phán quyết của tòa án lương tâm. Nên giới hạn này thường bị vi phạm. Tuy là chế tài luân lý những giới hạn đó là vấn đề nguyên tắc, quần chúng thường phản ứng mạnh đối với nhà báo hay tờ báo khi đã vượt qua.

Trước khi trở thành nhà báo, nhà báo là một con người, một công dân của một nước. Lương tâm Con Người không cho phép tán trợ Đức quốc xã diệt chủng, CS độc tài đảng trị toàn diện, tán trợ khủng bố Hồi giáo Cực đoan. Không có nhà báo vô quốc tịch, vô Tổ Quốc. Lương tâm công dân không cho phép ca ngợi kẻ thù của quốc gia dân tộc, không tiếp tay kẻ thù tuyên truyền, không biện minh cho tội ác của kẻ thù.

Bây giờ “khai triển Nghị Quyết 36”, CS Hà nội đang âm mưu xâm nhập, lũng đoạn cộng đồng tỵ nạn người Việt tỵ nạn CS ở hải ngoại, đặc biệt nhứt là người Việt ở Mỹ. CS Hà nội chưa có thể đương trường, công khai ra một tờ báo của Đảng Nhà Nước thứ 601 ở Mỹ vì biết sớm muộn gì cũng không thể sống còn trong một cộng đồng chống CS. Phương pháp xâm nhập vào hàng ngũ báo chí tiếng Việt của người Việt tỵ nạn CS là cách duy nhứt trong hiện tình. Dùng củi đậu nấu đậu ít bị mang tiếng hơn. Chơi và giúp một tờ báo nhiều người trẻ ít kinh nghiệm CS mà nhiều tham vọng nổi danh, muốn mau giàu hẳn ít tốn hơn thành lập một tờ báo mới. Chỉ đạo nhơn danh làm sạch cộng đồng, hề hóa những người kiên quyết chống Cộng là “chống gậy”, hạ thể cuộc đấu tranh chê nặng quá khứ nên quá khích, chê người Việt hải ngoại hủ lậu không để quá khứ ra sau hướng về tương lai phía trước, tạo hố sâu ngăn cách trẻ gìa, làm mất kiên nhẫn, làm chán nản quần chúng thầm lặng, lũng đoạn hàng ngũ đấu tranh về phương diện tư tưởng trên báo chí. Những điều đó dễ ngăn chận, chống phá phong trào đấu tranh hơn chiêu hồi, chiêu hàng người Việt tỵ nạn CS.

Có khi còn đi xa hơn, biện minh cho quân khủng bố, coi khủng bố là cái giá mà Mỹ phải trả. Dù gì  Mỹ  bây giờ cũng là  quốc gia dân tộc  cưu mang  người Việt tỵ nạn CS. Chống để xây dựng đảng cầm quyền, chánh quyền là quyền của công dân, của báo chí là đối lập. Chống đối đả phá quốc gia dân tộc là phản quốc.

Trong cộng đồng tỵ nạn CS mà lấy y chang bài của cán bộ CS ở trong nước đăng trên báo để suy tôn Ô. Hồ, người đã du nhập CS vào VN làm khổ mình, khổ đồng bào không CS của mình, như chánh vì vương, Vua Nghiêu, Vua Thuấn; điều đó có khác gì treo hình Hitler diệt chủng ở khu phố Do Thái. Không thể biện minh đó là bài của người khác, lấy đăng  theo kiểu nguỵ biện làm báo “đa chiều”. Vậy chớ chủ bút, chủ nhiệm của tờ báo có để làm cái gì.

Phỏng vấn và làm nổi bật Cựu Thủ Tướng CS Võ văn Kiệt đã từng ký ban hành nghị định quản chế hành chánh, không cần tòa bây giờ “phục viên” kiếm chuyện nói để thiên hạ đừng quên tên, mà không phỏng vấn người dân VN bị trị, người đối kháng đang bị quản thúc vì cái lịnh của Ông ấy là làm báo  một chiều chớ không phải “đa chiều”.

Không ai phủ nhận tính thương mại của tờ báo, nhứt là báo Việt ở Mỹ sống phần lớn bằng quảng cáo chớ tiền bán báo chẳng được bao nhiêu. Tạo xì căn đan, kích thích hiếu kỳ thì báo chạy, quảng cáo tăng. Nhưng cái gì cũng có chừng mực, không thể vượt nguyên tắc. Vượt tinh lý luật pháp bảo đảm đời tư cá nhân, an ninh trật tự công cộng, qui chuẩn đạo lý, chánh nghĩa cộng đồng xã hội, quốc gia dân tộc, và nhứt là phản bội thân phận, căn cước, nguồn cội của mình, của đa số cộng đồng mình sống và nuôi báo mình sống là lạm dụng tự do báo chí./.(VA)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
(Viết theo lòi kể của một bạn tù, nhân chứng sống của sự kiện xẩy ra ở Trại tù An Dưỡng) Khoảng cuối năm 1976, nhằm trong sách lược âm mưu trả thù thâm độc, giết người một cách khoa học có tính toán, vô nhân tính của CS trong các lao tù CS rải rác nơi khỉ ho gà gáy, trong rừng sâu nước độc trên khắp nước VN Điển hình tại Trại tù An Dưỡng, CS đã âm mưu thiết lập khoảng 11, 12 toán, kéo dây kẽm gai, mỗi toán 3 người để làm sao có thể giải tỏa hết hàng rào kẽm gai trong Trại tù An Dưỡng đúng theo kế họạch của Trại tù đề ra.
Ngày 17 tháng 5 năm 2004, trưởng đoàn leo núi Craig Van Hoy, 46 tuổi và các đoàn viên, từ phía Nam, đã đặt chân lên nóc nhà thế giới: Đỉnh núi Everest, trên dãy Hi Mã Lạp Sơn.
Tôi và hai mươi lăm người theo thầy đi hành hương Phật tích Ấn Độ. Từ thành phố Patna miền nam Ấn Độ, xe chạy quanh co dưới dảy núi Hy Mả Lạp Sơn đến biên giới Nepal. Xe chạy vào bải đậu đối diện với văn phòng biên cảnh Nepal. Làm xong thủ tục nhập cảnh, xe chở chúng tôi vượt biên vào nội địa Nepal.
đầu từ Phi Trường SeaTac, tiểu bang Washington. Chúng tôi từ đây bay qua Phi trường Quốc Tế Incheong Nam Hàn, rồi đổi chuyến bay, tiếp tục bay đến phi trường quốc tế New Delhi, Ấn Độ lúc 12 giờ khuya giờ địa phương. Sau khi chờ mấy tiếng đồng hồ ở đây, chúng tôi đáp một chuyến bay nội địa, bay xuống thành phố Patna, miền nam.
Lại sóng gió Biển Đông. Lần này, Trung Quốc muốn vẽ bản đồ nghiên cứu tài nguyên... nghĩa là, đo lường trữ lượng dầu Biển Đông.
Với bài “Hành Trình Văn Hóa Việt tại UC Irvine”, tác giả đã nhận Giải Việt bút Trùng Quang 2016. Ông tốt nghiệp cử nhân về Ngôn Ngữ Học tiếng Tây-Ban-Nha tại UC Irvine. Sau 5 năm rời trường để theo học tại UCLA, tốt nghiệp với hai bằng cao học và tiến sĩ về ngành Ngôn Ngữ Học các thứ tiếng gốc La-Tinh, ông trở lại trường cũ và trở thành người đầu tiên giảng dạy chương trình tiếng Việt, văn hoá Việt tại UC Irvine từ năm 2000 cho tới nay. Sau khi nhận giải Việt Bút Trùng Quang 2016, tác giả vẫn tiếp tục góp thêm bài viết về nước Mỹ. Bài mới của ông, tuy không phải chuyện nước Mỹ nhưng là chuyện trong lòng người Việt tị nạn cộng sản tại Mỹ thường nghĩ tới, được viết về việc Saigon bị đổi tên với lời ghi trân trọng: Để kỷ niệm 30 năm ngày Quốc Hận 30 tháng Tư trên đất Mỹ.
Khi nhạc sĩ mù Nobuyuki Tsujii ngồi xuống, trình diễn ca khúc không lời để tưởng niệm nạn nhân sóng thần Tōhoku 2011, soạn cho đàn dương cầm ở Carnegie Hall tại New York, cả thính đường bất động
Hoa đào bắt đầu nở rộ vào ngày 7 Tháng Tư 2018. Vòng quanh bờ hồ Tidal Basin tại thủ đô Hoa Thịnh Đốn có khoảng 3 ngàn cây hoa đào cùng nở tạo cảnh sắc thơ mộng bát ngát.
TC mặt này, ngoài miệng nói chống Mỹ rất dữ, rất mạnh về chiến tranh thương mại giữa Mỹ và TC chừng như theo qui luật của CS là,‘ địch và ta, ai thắng ai, một mất một còn.”Nhưng mặt kia TC chạy theo cây kim đồng hồ tìm cách, nhờ người môi giới đi đêm, tay móc ngoặc thương thảo với Mỹ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.