Hôm nay,  

CSVN Loạn Cả Rồi

21/09/201800:00:00(Xem: 6084)
Vi Anh

 
Trong chế độ CSVN hiên nạy, thực tế tình hình cho thấy mấy tỉnh giáp giới với Trung Cộng sống và làm việc như sứ quân, như hoàng triều cương thổ, như một quốc gia trong một quốc gia. Nào nhà cầm quyền tỉnh, huyện, xã, cơ quan của CSVN cho TC mướn đất cả 99 năm như cầm cố, bán cho TC. Nào cho dân TC qua lại VN buôn bán tự do, ‘vô tư’ không cần lo nghĩ, thoải mái như tại chợ ở nước nhà của TC. Nào cho người  TC qua xài tiền của TC gọi là nhân dân tệ như tại đất nước của TC. Đến đỗi người đẹp Bến Tre Nguyễn thị Kim Ngân âm thịnh giỏi ‘nâng bi’ Tổng Bí Thư Đảng CSVN Nguyễn phú Trọng nên được hồi dương liệt lão nâng lên làm Chủ tịch Quốc hội ‘đảng cử dân bầu’. Bàn dân thiên hạ VN  gọi Bà là ‘chủ tịt’ vì thường nín tè, bận ngậm miệng ăn tiền. Trong phiên họp lần thứ 27 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội diễn ra vào sáng ngày 13/9, Bà ‘Chủ tịt’ chịu hếr nổi nói  ‘chèn đét ơi’: “cần phải xem xét lại thông tư cho phép sử dụng Nhân dân tệ ở biên giới, coi có trái luật, vi hiến hay không.

Ngoài ra, Bà ‘Chủ tịt’ nay mặc áo dài không cổ, màu mè hoa hoè hoa sói, mang kiếng cận để tỏ ra ‘trí thức’, chớ không phải ‘trí ngủ’ như nhiều ‘đại biểu nhân dân’ khi chuông reo biểu quyết giật mình thức dậy, bấm đại nút, biểu quyết, biểu quơ. Bà ‘chủ tịt’ còn than vãn, hiện nay nhiều luật đã được Quốc hội thông qua và có hiệu lực nhưng chưa thực hiện được do có quá nhiều nghị định, thông tư hướng dẫn thi hành luật. Điều này dẫn đến nhiều bất trắc trong quá trình thực hiện pháp luật như hiện nay.

Chưa hết. Hồi cuối năm 2017, cái ông gọi là Phó Gíao Sư Tiến sĩ Bùi Hiền, Bùi Dữ nào đó của Đại Học Sư Phạm hay ‘Phạm Sư’ nào đó ở Hà nội chơi nổi cải tiến chữ viết tiếng Việt, chữ ‘X’ đọc thành 'khờ', chữ “tiếng Việt’ đôi thành ‘tiếq Việt’, rồi ‘Tiếw Việt’. Và Cục Bản quyền tác giả - Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch (Bộ VHTT&DL) lại cấp giấy chứng nhận đăng  bộ bản quyền tác phẩm cho Ông ấy, khiến dân chúng VN chống đối quyết liệt, dùng chữ dịch tiếng Tây ‘liện đá’ (lapider) vào Ông.

Thừa thắng xông lên của cái Ông gọi là Gíao Sư Hồ Ngọc Đại  hay ‘Ngại Đọc’ nào đó tung ra kiểu đọc tiếng Việt bằng hình vuông, hình tròn. Dù Ông dùng câu thơ khen tên Ô. Hồ  để làm thí dụ cách đọc của Ông, phụ huynh tức giận phản đối Bộ Giáo Dục & Đào Tạo CSVN  đang âm thầm đưa cách dạy dị hợm này vào các trường học. Và bàn dân thiên hạ chê Ông hết chỗ nói.

Còn nữa. Rồi Nhà Xuất Bản Giáo dục CSVN phát hành bộ sách Công nghệ Giáo dục lớp 1, theo đó các chữ “k”, “qu”, “c” đều đọc tuốt luốt là “cờ” cả và thay đổi cách đánh vần của các vần “iên”, “uôn”. Còn âm /chờ/ được ghi lại bằng một chữ ch (chữ: chờ) chứ không phải được ghép lại từ 2 chữ c và h. Bộ buộc các trường phải dạy cách dánh vần này theo cuốn Tiếng Việt Công nghệ Giáo dục lớp 1 (gồm 3 tập Nhà Xuất bản của Bô GD& DT phát hành).

Có khoảng 49 tỉnh thành phải giảng dạy bằng sách Tiếng Việt Công nghệ giáo dục lớp 1 này. Và có khoảng 800.000 học sinh phải học sách ấy.

Nhưng đặc biệt thành uỷ CS Saigon, Gia định căn cứ địa của Nam kỳ Cộng sản Đảng của những người CS mà CS Bắc Việt gọi là ‘nam kỳ cục’ tuyên bố, hiện thành phố không sử dụng sách Tiếng Việt Công nghệ giáo dục lớp 1 của GS Hồ Ngọc Đại trong giảng dạy. Người đẹp ‘Chủ tịt’ Quốc Hội CSVN đã thành “quốc hại” cũng lên tiếng phải bỏ sách kỳ cục ấy đi.

Phụ huynh học sinh hoang mang, dân chúng VN lắc đầu tự nhũ, CSVN đã loạn lên cả rồi, loạn trên phương diện địa lý chánh trị, loạn trên phương diện ngôn ngữ, tiếng mẹ đẻ, chuyển ngữ của quốc gia dân tộc VN. Ngay như Ô. Hồ sư tổ của CSVN sống lại cũng phải khóc, không thể đọc kiểu thay chữ đổi âm của Ô Bùi Hiền, hay theo cách ráp vần tiếng Việt bằng hình tam giác, hình tròn dị hợm này.


Còn “thi bá” của CS Bắc Việt là Tố Hữu ở dưới mồ chắc cũng phải khóc, không thể làm thơ theo kiểu ráp vần (rimeur, thơ ráp vần chớ không phải poète là thi sĩ) để khóc Staline còn hơn khóc cha chết nữa:  “Xta-lin ơi! Hỡi Ông Ông chết có  trời biết không". Thương cha, thương mẹ, thương chồng. Thương mình thương một, thương Ông thương mười.”

 Nhưng người dân đang ở VN trong kỳ tư trương này vẫn phải mất tiền mua sách, tốn bạc tỷ, bị lường gạt mà người lường gạt làm giàu, đắc lợi vô căn vẫn vô tội vạ, vẫn ngồi rung đùi đếm tiền chờ dịp khác dùng cái gọi là cải tiến tiếng Việt mà thực chất làm xấu, làm hư, làm tối  tiếng Việt để móc túi phụ huynh học sinh nữa.

Còn nữa, còn dài dài. Ủy Ban Nhân Dân hay ‘Quỷ Ban hay Huỷ Ban’  tỉnh Lạng Sơn cho xe của TC tự lái, ‘vô tư, thoải mái’ lái qua cửa khẩu Hữu Nghị vào địa phận Khu kinh tế Đồng Đăng không cần chiếu khán con người, không cần giấy tờ xe của TC như họ chạy trên đường của TC vậy! Không phải chỉ riêng tỉnh Lạng sơn coi tỉnh của mình như của người  Tàu trên phương diện lưu thông xe cộ và quốc tịch của người lái và hành khách. Tỉnh Quảng Ninh cũng làm thế như Lạng sơn, Uỷ ban hai tỉnh này coi hai tỉnh này như tỉnh cuả TQ đối với TC và là một quốc gia trong một quốc gia đối với nhà cầm quyền trung ương CSVN.

Dù rằng Bộ Giao thông Vận tải (GTVT) của CSVN cho biết: Giữa Việt Nam và Trung Quốc chưa có thỏa thuận nào cho phép phương tiện cá nhân của hai nước được đi vào lãnh thổ của nhau.

Quá đủ để thấy CSVN bây giờ đã loạn lên cả rồi. Người  TC, xe cộ của TC qua lại VN như trên đất TQ, không phải mới đây. Đài VOA của Mỹ từ 20-11-2017 đã có bài nói “Việt, Trung xoành xoạch qua lại.”

Có thể nói CSVN đang cào bằng ngôn ngữ VN như TC đã cào bằng ngôn ngữ Tây Tạng, ngôn ngữ của người Duy ngô nhĩ.

Kiểm soát, chiếu khán nhập cảnh, xuất cảnh về con người và hàng hoá qua các trạm quan thuế và xuất nhập cảnh, phát hành tiền bạc là hành vi chánh phủ, chứng tỏ chủ quyền quốc gia, thuộc thẩm quyền của chánh quyền trung ương, địa phương không  thể tự động, tự tiện làm vì đó những lãnh vực thuộc chủ quyền sinh mạng quốc gia.

Sở dĩ CSVN cứ làm lơ cho các tỉnh giáp giới TC múa rìu qua mắt thợ vì áp lực của TC. TC đang ngầm chiếm chủ quyền VN. TC muốn làm liệt chủ quyền của CSVN. CSVN thì quá lệ thuộc TC, không thể chống lai, chỉ có cách ngậm miệng để ăn tiền như bán nước cho TC.

Nhưng VN không  chỉ có CS mà còn có dân chúng VN nữa. CSVN chiếm chưa tới 4% dân số VN. Tức nước phải bể bờ. Phong trào biểu tình toàn quốc chống CSVN ‘bán đất’ cho quân Tàu Cộng với dự luật đặc khu và bịt miệng người dân Việt với Luật An ninh Mạng là sự kiện và thời sự rõ ràng không thể không thừa nhận đó là, lý do trực tiếp khiến dân chúng VN phát động và thực hiện phong trào biểu tình chống CSVN lớn nhứt từ khi CS Bắc Việt cướp được chánh quyền Miền Bắc và cưỡng chiếm được Miền Nam – cộng lại cả 73 năm.

CSVN đã thất bại trong chiến thuật cào bằng văn hoá người Việt Quốc gia. Những trò ma giáo làm chết quốc ngữ tiếng Việt của Bùi Hiền, Hồ ngọc Đại chỉ là trò phá đám tầm phào. So với những cố gắng “Thống Nhứt Cách Viết Chữ Quốc Ngữ” của những thức giả người Việt yêu nước, thương nòi ở Mỹ. Và nỗ lực  bảo tồn và phát huy tiếng Việt ở hải ngoại của báo chí, sách vở, thơ ca, nhạc kịch, truyền thông đại chúng. Những danh từ CS như ‘hồ hởi, phấn khởi, nhất trí, đồng tình’ giọng xí xô, xí xào như tiếng Tàu đã thành tử ngữ./.(VA)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đã đến lúc cần cải tổ chính sách về sách giáo khoa. Bộ Giáo dục và Đào tạo chỉ nên đóng vai trò chỉ đạo đưa ra định hướng giáo dục và khung chương trình cho các môn học và kiểm soát nội dung sách giáo khoa khi đăng ký xin phép xuất bản từ những cơ sở giáo dục tư
đền bù thoả đáng cho những nạn nhân đã bị cưỡng chế oan ức... Chấm dứt ngay việc cưỡng bức thu hồi đất trái nguyện vọng của người dân mà chính quyền ở các địa phương đang thực hiện
Như bao nhiêu triệu người Việt Nam tị nạn khác, tôi là kẻ vượt biên và còn sống sót nhờ vào may mắn; bởi thế, mọi chuyện (xa gần) có liên quan đến ranh giới của đất nước này đều nhớ như in
Buổi ra mắt tập thơ do Trịnh Y Thư, Giám đốc nhà xuất bản Văn Học Press, thực hiện tại quán Café & Té ở thị trấn Fountain Valley, một nơi cách Little Saigon mươi phút lái xe.
Và thay vì thở dài, tôi đã mỉm cười khi nghĩ rằng trong oan trái, mình là đóa Hoa Nhân Sinh khổ nạn nhưng đã tạo được một trái tốt cho đời nhờ sự vun trồng khéo léo của Nhơn. Tôi nhéo nhẹ rún anh
Trong khoảng hơn 3 tháng qua, công ty International Home Shopping của Đài Truyền Hình SET đã rất thành công khi lần đầu tiên giới thiệu sản phẩm Hắc Sâm đến với cộng đồng người Việt ở Mỹ. Sản phẩm này đã làm mới lại một đề tài đã biết đến từ xa xưa đối với người Việt Nam: sâm Cao Ly.
Có vẻ như căng thẳng lớn... Trung Quốc sẽ lùi ở Biển Đông, hay sẽ vẫn gây sự nữa? Bản tin Reuters hôm Thứ Tư ghi rằng hàng không trực thăng Nhật Bản Kaga sẽ liên thủ với tàu chiến Anh quốc HMS Argyll để tập trận ở Ấn Độ Dương hôm Thứ Tư trong khi tàu chiến này hướng về Biển Đông (của VN, tên quốc tế là South China Sea) và Biển Đông Á.
WASHINGTON - Ngay khi lên tiếng tại Hội Đồng Bảo An sáng Thứ Ba, TT Trump tố cáo Trung Cộng mưu toan quấy rối bầu cử giữa kỳ - ông cao giọng “Họ không muốn tôi hay chúng tôi thắng vì tôi là nguyên thủ đầu tiên thách thức họ về mậu dịch và chúng tôi đang thắng thế - thắng ở mọi bậc”.
NEW YORK - Trong buổi tiếp xúc cựu ngoại trưởng Kissinger bên lề Đại Hội Đồng LHQ, ngoại trưởng Trung Cộng yêu cầu Hoa Kỳ không nhìn nhà cầm quyền Beijing bằng não trạng của thời kỳ Chiến Tranh Lạnh, để giữ quan hệ song phương tiếp tục lành mạnh, không căng thẳng như vài tháng qua.
SAN FRANCISCO - 1 chuyến bay bằng phi cơ Airbus 320 đang tiến ra phi đạo và 3 chiếc khác đang chờ cất cánh khi 1 phi cơ của Air Canada từ Toronto chuẩn bị đáp xuống phi đạo 28R tại phi trường quốc tế San Francisco hồi Tháng 7-2017, nhưng lại nhắm taxiway – tai họa đã tránh được với khoảng 1000 người trên 5 phản lực cơ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.