Hôm nay,  

Đi Mỹ

10/08/200100:00:00(Xem: 4962)
Tin Tướng Dương văn Minh chết tại Mỹ giải toả được nỗi dằn vật tâm tư của một số người đang ở Mỹ.
Dằn vật phát sinh từ khi Mỹ thậm thò, thậm thụp bắt tay lại với kẻ thù CS Hà nội. Bắt tay ngày càng chặt, từ gỡ cấm vận, bình thường hoá ngoại giao đến ký Thương Ước thừa nhận điều kiện tối huệ quốc cho CS Hà nội. Mỹ đã vì tiền bỏ nghĩa anh em, ngày nào cùng chết sống chung trên cùng một chiến tuyến. Vì cố thủ chiến tuyến đó sau khi Mỹ rút đi mà nhiều người bị CS lưu đày rừng thiêng nước độc hàng chục năm đói lạnh. Nói cho ngay, Mỹ cũng có nghĩ tình giúp cho một số chiến hữu bị tù từ 3 năm trở lên sang Mỹ lập lại cuộc đời. Nhưng than ôi quá trễ, quá già rồi! Nỗi buồn Mỹ cũ chưa nguôi ngoay nơi đất Mỹ thì Mỹ lại gây thêm vết thương lòng, " chơi với CS". Nên hay không nên chơi với Mỹ là câu hỏi dằn vật tâm tư mỗi lần thấy Mỹ xích lại gần Hà nội. Có người chán Mỹ đến mức đòi về VN; nhưng chỉ nghe nói, chớ chưa thấy ai về ở luôn, về chơi thì có nhiều. Có người chịu thua nói Mỹ làm vì quyền lợi Mỹ, người Việt chẳng ăn nhập gì; biểu tình, kiến nghi làm chi vô ích; cú kêu mặc cú, xôi thịt quỉ thần ăn. Giữa hai thái cực đó là thái độ kiên trì đấu tranh, lợi dụng an ninh lộ trình Mỹ đưa lý tưởng tự do dân chủ xâm nhập, diễn tiến hoà bình, khiến chính CS Hà nội báo động là thế lâm nguy cho chế độ.
Nỗi dăn dằn vật nên hay không nên chơi với Mỹ càng được giải toả khi chánh thức được tin Tướng Dương văn Minh chết tại Mỹ (chữ tại, giới từ gạch dưới). Dù được huấn luyện và xuất thân từ Quân đội Viễn chinh Pháp, sự nghiệp quân sự và chánh trị của Tướng Dương văn Minh được xây dựng cùng với hai chế độ VN Cộng hoà. Mà nói VNCH là phải nói tới Mỹ. Mỹ đưa người từ Mỹ về lãnh đạo đệ nhứt Cộng hoà. Không như ý, Mỹ trợ trưởng một cuộc đảo chánh do Tướng Minh cầm đầu và sau đó lại bị chỉnh lý và lưu vong. Qua đệ nhị Cộng hoà, từ Thái lan Oâng được Mỹ giúp cho về đóng vai trò đối lập vì Quốc hội và Nhân dân Mỹ, không thể chịu nổi bầu cử không có tranh cử và chánh trị không có đối lập theo kiểu cách và truyền thống Mỹ. Tướng Minh đối lập với người đồng đội của mình, là Tướng Thiệu, đến giờ chót. Tướng Thiệu trước khi ra đi tố Mỹ trước toàn dân Việt. Nhưng Oâng vẫn được Mỹ đưa đi bằng xe và máy bay Mỹ. Ban đầu tạm trú ở Đài loan rồi Anh quốc, nơi có anh em nhà trước đó làm đại sư.ù Nhưng sau cùng Oâng cũng định cư và sống trầm lặng tại Mỹ.

Tướng Minh ở lại, đuổi Mỹ ra khỏi VN, hy vọng bàn bạc "cứu nước không được thì cứu dân" và" buông súng chờ bàn giao chánh quyền." Nhưng cả nước lẫn dân Oâng đều cứu không được. ï CS Hà nội chỉ coi Oâng là bại tướng đầu hàng. Oâng không bị đi tù cải tạo nhưng vẫn phải ở trong nhà tù lớn hơn, là VN dưới chế độ CS, như mọi người Việt khác. Khá lâu sau, Oâng được phép sang Pháp và sau cùng sang Mỹ sống trầm lặng lặng như TT Thiệu được mấy năm và chết tại Mỹ. Oâng là người từng được Mỹ hậu thuẩn để đảo chánh cũng như từng công khai đuổi Mỹ ra khỏi VN trước khi VNCH bị bức tử. Nghị định đuổi Mỹ là nghị định đầu của Thủ Tướng Vũ văn Mẫu do Tướng Minh chỉ định. Văn phòng Tùy viên Quân sự Mỹ ra khỏi VN họp thức hoá cho việc rút lui trong danh dự của Mỹ. Nó cũng là một bảo đảm Mỹ không can thiệp nữa vào VN để CS Hà nội bức tử VNCH sớm. Nó cũng mở đầu cho cuộc di tản vô tiền khoáng hậu trong lịch sử VN và đánh động lương tâm nhân loại. Hy vọng nói chuyện với CS mà DB Lý quý Chung người Bộ trưởng Thông Tin của Oâng hiểu lầm là "người anh em bên kia chiến tuyến." là một hy vọng hão huyền và thất vọng.
Lời của Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao CS, Phan Thúy Thanh, rằng gần đây Tướng Minh muốn về VN để sống những ngày cuối đời. Gia đình Oâng Minh không xác nhận chứng tỏ là CS Hà nội còn muốn trục lợi lần chót Oâng Minh, trên cái chết của Tướng này.
Người Việt hải ngoại sau 25 năm có thể hơn thua, thương ghét, chê khen hai Tướng Minh và Thiệu. Nhưng ít ai hiểu và kinh nghiệm về Mỹ hơn hai cựu tướng này. Thứ nhứt do chức vụ quan trọng, sự nghiệp và cuộc đời hai Oâng dính liền với VNCH và với Mỹ. Thứ hai, hai Oâng đã trả giá rất đắc bằng cả cuộc đời và sư nghiệp dính dáng quá nhiều với Mỹ. Người ta nói làm chánh trị, chớ không ai nói nói chánh trị. Việc làm có tánh chánh trị quanh co nhưng quan trọng nhứt cho cá nhân và gia đình của hai Oâng đều giống nhau: chọn con đường đi Mỹ và chọn đất chết ở Mỹ. Không những riêng hai tướng ấy mới làm hành vi chánh trị đó. Cho đến bây giờ số người Việt xin đi Mỹ rất nhiều. Nhưng người xin hồi hương về ở VN rất ít nếu không muốn nói là không có. Lý do mỗi người có thể tự tìm thấy trong cuộc sống hàng ngày ở Mỹ. Bao nhiêu đã khá đủ để giải toả những dằn vật tâm tư mà người tỵ nạn CS ở Mỹ đã chịu đựng từ khi Mỹ xích lại gần với kẻ thù cũ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
LIÊN HIỆP QUỐC - Chính quyền Myanmar bị kiện về tội diệt chủng tại tòa tối cao LHQ vào ngày 11/11.
BEIJING - Chủ tịch Xi Jinping khẳng định quyền kiểm soát tuyệt đối của đảng cộng sản.
HONG KONG - Sau 1 ngày biểu tình bạo động và hỗn loạn từ khu thương mại đến khuôn viên đai học, và 1 người tự thiêu trong 1 vụ tranh chấp, đặc khu trưởng Carrie Lam tuyên bố “Những ai mong chính quyền đáp ứng các yêu sách chính trị khi đối diện bạo động là sai lầm”.
NOHA - Dự án Lost 52 chuyên tìm kiếm tàu ngầm mât tích trong đệ II thế chiến báo tin: xác của USS Grayback đã được tìm thấy hồi Tháng 6 ngoài khơi Okinawa.
NEW YORK CITY - Vào ngày 11/11, TT Trump trở lại thành phố nhà với bài học lịch sử, là “đất nước mắc nợ vĩnh viễn chiến sĩ về các hy sinh của họ”.
KYLE - Video ghi nhận bằng máy điện thoại di động là bằng chứng tố cáo 1 cựu cô giáo dạy thế đấm nhiều lần 1 học sinh 16 tuổi có nhu cầu đặc biệt tại trường Lehman trong tuần qua.
CAPE CANAVERAL - Công ty tư doanh SpaceX phóng tiếp 60 vệ tinh trong chương trình Starlink phục vụ nhu cầu internet.
WASHINGTON - Chánh ám liên bang Carl Nichols tại quản hạt thủ đô nói “không có quyền tài phán với gíam đốc tư pháp Letitia James và ủy viên thuế của tiểu bang New York, là nguyên đơn trong vụ kiện chống lại ủy ban Hạ Viện tìm kiếm hồ sơ thuế lợi tức của ông Trump.
WASHINGTON - Thứ Tư và Thứ Sáu tuần này, Capitol Hill dự kiến nghe điều trần công khai của các nhà ngoại giao George Kent và Marie Yavonovitch.
WASHINGTON - Mối đe dọa của tội ác chiến tranh tại miền băc Syria là đáng quan ngại, theo phát biểu hôm Chủ Nhật 10 tháng 11 của cố vấn an ninh quốc gia Robert O’Brien.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.