Hôm nay,  

Dân Vận Rất Cần

26/11/201800:00:00(Xem: 7334)
Vi Anh

 

Hiện nay đã thành phong trào người Việt sống trong chế độ CS rời VNCS bằng chân, ra ngoại quốc nhứt là Mỹ dưới nhiều hình thức như du học ở lại, đoàn tụ gia đình, đầu tư định cư rất nhiều, rất tăng. Số sinh viên họ Việt ở các đại học Mỹ và giá nhà đất ở Mỹ vùng có cộng đồng người Mỹ gốc Việt tăng lên cao. Không biết những cộng đồng, đoàn thể người Mỹ gốc Việt cấp liên bang, tiểu bang, địa phương có đường lối, kế hoạch sinh viên vận và kiều vận đối với những đồng bào này hay chưa.

Một sự thật không thể phủ nhận được là không ít người Việt trong nước VN có tiền, có quyền, có cơ hội đều tìm cách chào VNCS bằng chân. Họ chọn con đường hạnh phúc cho đời mình và cho gia đình bằng cách định cư ở Tây Âu, Bắc Mỹ. Có họ tên, có con số của các cơ quan quốc tế và các nước chứng minh. Như gần đây Cựu Tổng giám đốc tập đoàn FPT Trương Đình Anh đã “cùng cả nhà sang Mỹ định cư và làm việc lâu dài”. Tổ chức Di cư Quốc tế và Vụ Liên Hiệp Quốc về vấn đề kinh tế và xã hội cho biết từ năm 1990 đến năm 2015 có hơn 2 triệu rưỡi người Việt Nam di cư ra nước ngoài.

Những người có tiền thì bỏ ra nửa hay một triệu Mỹ kim xin vào Mỹ đầu tư để được sống ở Mỹ hay Canada. Số hồ sơ xin đoàn tụ gia đình ở Mỹ còn quá nhiều, có tăng không có giảm. Kể cả ‘đại biểu quốc hội CSVN’  cũng tìm cách chuẩn bị cho gia đình sang định cư ngoại quốc như Bà Nguyễn Thị Nguyệt Hường. Số sinh viên VNCS du học ngoại quốc tăng liên tiếp trong vòng 17 năm qua, lên đến 24.325  người trong niên học 2017-2018, tăng 8,4% so với niên học trước. Việt Nam CS được xếp hạng 6 trong số 10 quốc gia trên toàn cầu có số lượng du học sinh đông nhất ở Hoa Kỳ trong niên học 2016-2017. Bộ Giáo dục Việt Nam báo cho Quốc Hội du học sinh Việt Nam chi từ 3 đến 4 tỷ USD hàng năm cho việc học tập ở nước ngoài. Năm 2017, có khỏang 130 ngàn du học sinh Việt Nam, trong đó năm quốc gia hàng đầu được du học sinh Việt Nam chọn đến bao gồm Nhật Bản, Hoa Kỳ, Australia, Trung Quốc và Vương quốc Anh.”

Nhớ vào ngày 28/12/2015 năm cùng tháng cạn, Quốc Hội Đảng cử dân bầu mới có một cơ hội nghe Thứ trưởng Bộ Nội vụ Nguyễn Duy Thăng điều trần. Ông  nói, “Tôi nghĩ con em nhiều người ngồi ở đây cũng không về. Cá nhân gia đình tôi cũng vậy, 2 đứa không về.”

Rất nhiều tin đồn số người giàu, người có tiền sang Mỹ mua nhà, phố, tiệm rất nhiều. Tiêu biểu như Thủ Tướng Nguyễn xuân Phúc thời còn làm Phó cho Thủ Tướng Nguyễn tấn Dũng đã mua hai căn nhà bạc triệu ở TP Anaheim sát nách Little Saigon, một cái cho con ở học, một cái cho mướn.

Suốt hơn 40 năm trời người Mỹ gốc Việt miệt mài đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền cho đồng bào trong nước, qua nhiều mặt trận: dân vận, quân vận, địch vận, quốc tế vận. Đấu tranh là đấu tranh cho đồng bào trong nước nhà VN bị CS tước đoạt những quyền bất khả tương nhượng này của Con Người. Người Việt hải ngoại không đấu tranh để trở về tham chánh khi thành công vì ai cũng biết chánh quyền mới của VN, chánh quyền do đồng bào trong nước đấu tranh mà thành phải là của dân, vì dân, do dân VN trong nước, thì giải quyết chuyện nước việc dân mới họp tình, hợp lý.

Nhưng thiết nghĩ lâu nay người Việt hải ngoại hơi lơ là trong mặt trận vô cùng quan trọng, đem lại lợi ích lâu dài cho đất nước và nhân dân VN: đó là công tác sinh viên vận hay vận động sinh viên, học sinh VN ra ngoại quốc du học. Và gần đây số đồng bào trong nước tìm đủ mọi cách thoát ra khỏi gọng kềm CS ra ngoại quốc nhứt là Mỹ định cư, ngày càng nhiều nên công tác dân vận dành cho đồng bào trong nước mới qua rất cần.

Đọc tới đây ắt có người bực bội, nói sinh viên du học từ VN Cộng sản đến là “con cháu các cụ cả” của CS và người Việt trong nước sang Mỹ định cư đầu tư  mà “vận” với “động” cái nỗi gì. Nhưng lấy ánh sáng trí tuệ lạnh lùng từ từ phân tích hiện tượng đang trở thành phong trào sinh viên từ VNCS sang du học Mỹ ngay càng đông, mà các cộng đồng, đòan thể, tổ chức  người Mỹ gốc Việt đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN, bất động, không có kế họach sinh viên vận, dân vận – là một thiếu sót, không phải thiếu sót chiến thuật, mà là thiếu sót chiến lược, thiếu sót sách lược, chớ không phải thường đâu.

Rút kinh nghiệm thời Việt Nam Cộng Hòa dù trong thời chiến tranh vẫn cố gắng dành một số ngọai tệ rất quý để cấp học bổng hay cho đổi theo hối suất chánh thức cho sinh viên du học. Nhưng vì lúc bấy giờ các tòa đại sứ và tổng lãnh sự của VNCH như ở Pháp không có đủ người và phương tiện để sinh viên vận. Nên CS Hà nội “câu móc” khá nhiều về ý thức hệ. Pháp là nước có nhiều sinh viên du học phản chiến và anh chị em này lầm tưởng CS Hà nội đánh Miền Nam là chống Mỹ cứu nước và thống nhứt đất nước, chớ không phải để cộng sản hóa cả nước VN.

Chuyện đó cũng dễ hiểu thôi. Ai cũng biết bài thơ đầu là bài thơ nhớ dai nhứt. Mới qua nước Pháp phi trường quá lớn, nhiều cửa ra vào, Paris đông đúc, to lớn, dễ lạc  mà có người giúp đón, kiếm nhà trọ, tiếp ghi danh, tìm việc làm thêm, thì ai mà không nhớ ơn. CS  tập trung nỗ lực làm việc đó vì coi việc đó là một thứ câu cá. Không cần phải nuôi cá mà bắt tòan cá lớn, cá ngon do VNCH nuôi.

Bây giờ tình hình đã thay đổi 180% đối với sinh viên du học Mỹ rồi và đối với nhà cầm quyền CS Hà nội. CS Hà nội thành nhà cầm quyền độc tài đảng trị tòan diện. Tòa đại sứ và tòa tổng lãnh sự là cơ quan của Đảng Nhà Nước rất “quan liêu, cửa quyền”, chỉ biết kiểm sóat, thống trị tất cả cán bộ, công nhân viên, người dân đi ngọai quốc, công tác, du lịch, học hành, lao động. Ở đời ai cũng muốn được tự do, kể cả “con cháu các cụ cả” du học được nhiều ân huệ của Đảng Nhà Nước cũng không ưa những cán bộ của phòng tùy viên văn hóa và lãnh sự của hai cơ quan ngọai giao này của CSVN.

Còn phải nói thêm sinh viên du học với tư cách tư nhân về VN rất khó tìm việc làm trong cơ quan của nhà nước. Có người phải vào làm cho công ty ngọai quốc, khác ngành học, là chuyện thường.

Lâu nay ở Mỹ, rất ít nếu không muốn nói là không thấy sinh viên du học, cô dâu chú rể sang Mỹ do người phối ngẫu bảo lãnh chống cộng đồng người Mỹ gốc Việt hay chống cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ, nhân quyền VN. Trái lại nhiều cơ sở của người Mỹ gốc Việt giúp sinh viên du học làm việc kiếm tiền túi.

Còn những gia đình VN sang định cư đầu tư ở đây cũng không dám hoạt động một cái gì bất lợi cho công cuộc đấu tranh của người Mỹ gốc Việt.

Với hoàn cảnh thuận tiện đó nếu cộng đồng Việt hải ngoại làm công tác sinh viên vận, dân vận thì rất họp thời cơ, địa lợi, nhân hòa. Sinh viên vận và kiều vận đối với những đồng bào mới đến này không cần phải đòi hỏi hành động khoa trương, biểu dương. Không nên đòi hỏi sinh viên đi hội họp, biểu tình, nói chánh trị, chánh em, hô hào chống Cộng, chống kiết gì nhiều. Làm thế nhiều khi bị phản tác dụng, bị coi là cộng đồng, đoàn thể gài bẫy anh chị em ấy.

Trái lại với sách báo, truyền thanh, truyền hình, các webs tiếng Việt và tiếng Anh mỗi gia đình VN nghe, xem, xài, sinh viên thế nào cũng có dịp xem. Đặc tính của người có học là so sánh và nhận định. Tự sinh viên sẽ biết chế độ trong nước đúng sai, bưng bít cỡ nào.

Giúp được một sinh viên du hoc, một đồng bào định cư đầu tư là tạo thêm một đường dây, một bước tiến cho tiến trình tự do, dân chủ, nhân quyền VN, ngay trong nước. Vì nhưng đồng bào mới đến và sinh viên du học ai cũng có tương quan gia đình, bè bạn, xã hội trong nước, và thường có kiến thức, kinh nghiệm sát thời cuộc, tình hình  trong nước hơn người tỵ nạn CS di tản vắng mặt đã lâu./.(Vi Anh)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Với cuộc sống tất bận, quay cuồng của chúng ta trong thời buổi hiện đại này, ai cũng vội vàng và dường như không có đủ thời gian. Dưới đây là công thức làm cơm gà chỉ với nồi cơm điện.
Có bảy lý do khiến ta đâm ra nản chí: . Ta đâm ra nản chí khi có quá nhiều đòi hỏi khi thời gian của ta chỉ có giới hạn. . Ta nản chí khi cảm thấy mình bị hiểu lầm. . Ta nản chí khi thấy mình bất lực thay đổi một tình cảnh không như ý muốn. . Ta nãn chí khi bị kiệt quệ vì những nhu cầu, đòi hỏi của người khác. . Ta nản chí khi cảm thấy mình là “vô nghĩa”. . Ta nản chí khi thấy mình bị thất bại. . Ta nản chí khi liên tục gặp trở ngại.
Tác giả đã dự Viết Về Nước Mỹ từ hơn 10 năm trước và mới nhận giải Viết Về Nước Mỹ 2018. Bài đầu tiên của ông là "Kinh 5 Dị Nhân" kể về vùng quê, nơi có hơn 1000 người -phân nửa dân làng- vượt biên mà tới hơn 400 người tử vong- Hiện ông đang là cư dân Orlando, Florida, vùng đất rất quen với bão lụt. Loạt bài gần đây của ông là chuyện khởi nghiệp, rồi dựng ngiệp trên đất Mỹ. Sau đây là phần cuối khi gia đình tác giả di chuyển về Orlando đầu tư vào ngành địa ốc và sinh sống tại đây.
Trong nước đang sôi nổi về chuyện thỉnh vong, giải trừ oan gia trái chủ tại ngôi Chùa Ba Vàng, tỉnh Quảng Ninh. Bài này không có ý trực tiếp góp tiếng thảo luận về những sự kiện người viết không theo dõi đầy đủ.
Tại sao Châu Quận Cam thành lập một ủy ban hội đồng địa phương để phục vụ các liên đoàn và đơn vị người Mỹ gốc Việt khác? Mối quan hệ giữa Châu Quận Cam với ICCVS / HDTU-HDVN là gì?
chỉ cần một vòng du ngoạn khoản một tuần là thấy ngay một địa ngục trần gian khổng lồ đang mở ra, với đầy gian manh xảo trá của lắm kẻ gọi là lãnh đạo chánh trị thế giới!...Ấy là chưa kể nạn khủng bố
Năm 2017, tôi được tạm tha do hạnh kiểm tốt, dưới kiểm soát của nhân viên tạm tha (probation officer). Tôi nghĩ, đây là cơ hội trời ban để làm lại cuộc đời.
Những mẫu chuyện trong tác phẩm này chúng ta có thể kể cho nhau nghe khi sinh hoạt quanh đèn, câu chuyện dưới cờ, những đêm lửa tàn, hay cho con cháu chúng ta v.v… Xin hãy đọc với lòng trân quý và biết ơn
Khoảng giữa tháng 03/2019, theo cuộc điều tra của Sandvine, 37% lượng dữ liệu tải về các thiết bị smartphone hay tablet được phục vụ cho một mục đích duy nhất: Xem video clip chia sẻ trên YouTube.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.