Hôm nay,  

Dòng Thơ Tháng Tư Đen

31/03/201900:00:00(Xem: 5326)
Trần Khải

 
Vậy là sắp tròn 44 năm, ngày Miền Nam sụp đổ vào tay Cộng quân... Những dòng thơ của Miền Nam, cả trước và sau năm 1975 vẫn là những dòng thơ nhân bản, không hề căm thù. Khi binh lửa nổi dậy, thì nam nhi ra trận.... Và rời bây giờ, sau nhiều năm trong trại tù, vẫn là những hoài niệm từ một hải ngoại rất xa...

Sau đây là bài thơ nhan đề “Ta Lính Miền Nam” của Trần Hoài Thư, cho thấy trọn vẹn tinh thần lính Miền Nam. Và rồi bài thơ “Nhật Ký Tháng Tư” của thi sĩ Trạch Gầm... và khi một sĩ quan Hải quân ra  hải ngoại, sống bằng nghề báo, thi sĩ Giang Hữu Tuyên đã làm bài thơ tuyệt vời “Trời Mưa Đi Phát Báo”...

.. o ..

.

Thơ Trần Hoài Thư

TA LÍNH MIỀN NAM

.

Ta trở về, giáp mặt chiến tranh

Đồi cháy lửa mặt trời nhuộm đỏ

Thau rượu đế mừng ta thằng lính sữa

Dzô ông thầy! hữu sự có thằng em

.

Trung đội ta về, hai mươi mấy thằng con

Thằng trai miền Nam hề, sinh thời ly loạn

Đứa gốc Kinh, đứa Nùng, đứa Thượng

Đứa độc thân, đứa con vợ đề đùm

Đứa gốc nhảy dù, đứa gốc đào binh

Đứa ăn chay trường, đứa thèm thịt chó

.

Ta ra trường núi sông nghiêng ngửa

Tập chửi thề, gái, rượu, xung phong

Hành trang ta là lựu đạn dao găm

Thêm tuổi trẻ ta già như quả đất

Thêm một trái tim ngự đầy Chúa Phật

Thêm một cõi lòng tràn ngập quê hương

.

Khi đánh nhau, thắng bại lẽ thường

Chỉ mong đàn con bình an vô sự

Chỉ mong trở về gặp nhau đụng rượu

Lỡ chết rồi hồn cũng thoát thành men

.

Ta cần gì giáp sắt che thân

Gánh gì đồ chiến tranh cho nặng

Trên đầu ta mũ rừng nhẹ hẩng

Trong túi ta một gói thuốc chuồn

Bắt tù binh mời điếu thuốc thơm

Để thấy miền Nam lính hiền ghê gớm

.

Mấy năm trời giày da vẹt gót

Ngày lãnh lương về chợ dưỡng quân

Cám ơn những nàng má phấn môi son

Yêu ta vội vàng trước khi tiếp Mỹ

Con gái tiểu thư mơ toàn hoàng tử

Còn ai chia giùm ta con rận hành quân?

.

Ta lính miền Nam hề, gốc nho phong

Không chiến tranh cũng thành đốc tờ, đốc tiếc

Thời thế đẩy đưa ta làm lính chiến

Mang nỗi buồn như rừng lá khai quang

Ta đứng giữa trời bốn phía rưng rưng

.

Em mười lăm đi làm đĩ Mỹ

Thằng nhỏ mười ba học đòi sát ngụy

Ma quỉ phương ngoài học xẻ Trường Sơn

Đất nước ta, cường quốc bán buôn

Hậu phương ăn chơi biểu tình đảo chánh

Lúc đồng đội ta sống lên chết xuống

Một đám ở nhà nhảy nhót thâu đêm


Lãnh chúa ta thì ăn trước ngồi trên

Hùng hổ lắm nhưng mạt hèn cũng lắm...

.

Khóa của ta

Trên mấy trăm thằng tình nguyện

Đi nhảy dù, thủy bộ, thám báo "ác ôn"

Đứng đợi cả ngày để bốc lá thăm

Toàn thứ dữ mà vui như chợ tết

Có đứa mang bằng kỹ sư về nước

Chọn cọp ba đầu rằn làm lính tiền phong

Ta lính miền Nam hề,vận nước ngửa nghiêng

Ta cũng lênh đênh cùng cơn mạt kiếp

Ta trèo lên cây hỏi rừng cho biết

một nơi nào hơn ở Việt Nam ?

Có người lính nào bi tráng hơn lính miền Nam?

Trần Hoài Thư

 

.. o ..

.

Thơ Trạch Gầm

NHẬT KÝ THÁNG TƯ

.

Hai mươi tháng Tư tiễn em đi Mỹ

Ta biết dễ dàng mất bé từ đây

Em lên máy bay, ta về đơn vị

Đất Biên Hòa buồn… chết điếng cỏ cây

.

Hai mốt tháng Tư ta vào Quân Đoàn

Ngồi nghe thuyết trình, nhận lệnh hành quân

Tay áo xăn cao một đời thám kích

“Kiến lửa bu đầy” nhột cả đôi chân

.

Hai hai tháng Tư... ta vào Đại An

Chứng kiến cảnh dân bỏ xóm bỏ làng

Dân chạy đến đâu… địch bò đến đó

… Đâu được như em chừ đã thênh thang

.

Hai ba tháng Tư… ta ngược Đồng Nai

Sương ôm mặt sông lau sậy thở dài

Địch xua quân tràn giữa đêm vắng lặng

Ta chỉnh pháo… và thây giặc chồng thây

.

Ta lạc mấy ngày trong lòng đất địch

Gọi đã khàn hơi chẳng thấy bạn bè

Thằng nào cũng đang giữ từng tấc đất

Đâu có thì giờ để cứu ta ra

.

Hai tám tháng Tư… ta ra lộ Một

Gặp ông tướng vùng thị sát thăm dân

Ông nói lung tung, ông thề sống chết

Ông nói xong rồi, ông bay biệt tăm

.

Hai chín tháng Tư… Biên Hòa xơ xác

Ta về Sài Gòn ngang qua nghĩa trang

Ta đứng nghiêm chào bạn ta đã chết

Như tự chào mình - nát cả tim gan.

.

Ba mươi tháng Tư… ta ôm mặt khóc

Trên cầu Sài Gòn - cạnh phố Hùng Vương

Mười năm binh đao… mười ngày kết thúc

Ta, còn nguyên, mà… mất cả Quê Hương!!!

Trạch Gầm

.

.. o ..

.

Thơ Giang Hữu Tuyên

TRỜI MƯA ĐI PHÁT BÁO

.

Chiều ngã năm đường năm bẩy ngã

Ngã nào cũng ướt giọt mưa rơi

Bao mùa mưa đã im giông bão

Sao nước trường giang vẫn khứ hồi

.

Mười mấy năm làm tên phát báo

Lòng buồn theo thành quách xa xưa

Những trang tin dội từ quá khứ

Rớt ngập ngừng cùng những hạt mưa

.

Mưa lót ngót đời loi ngoi mãi

Sáng chưa đi, chiều lại mưa về

Mưa ngã năm từ năm bẩy ngã

Ngã nào cũng mưa và mưa thôi

.

Xấp báo trên tay vừa ướt hết

Vậy mà cứ đứng dưới mưa bay

Hình như những mùa mưa thuở trước

Đang về làm ướt trái tim ai.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đại Tá Phạm Văn Phúc không tử trận ngày 20/4/1975. Trung Tá Lê Quang Đình, Tiểu Khu Phó Long Khánh mới là người tử trận... Tháng 11/1976, Đại Tá Phạm Văn Phúc cùng một số anh em tù cải tạo khác được chuyển về trại Thủ Đức.
Đức đã thắt chặt chính sách tị nạn và quy định trục xuất nghiêm ngặt. Chưa hết, Đức còn thay đổi đạo luật mở rộng danh sách các nước "thuộc diện an toàn" để dễ dàng trục xuất người tị nạn đến từ các quốc gia này khỏi phải tốn nhiều thời gian, công sức để duyệt xét đơn tị nạn.
Tại sao lại có người giàu và người nghèo? Và tại sao người giàu giàu thêm và người nghèo nghèo thêm? Ngoại trừ một vài ngoại lệ, tôi thấy chưa có câu trả lời nào gọi là thỏa đáng cho hai câu hỏi trên.
Là công dân của một quốc gia Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc mà lâm vào hoàn cảnh bất hạnh như em thì quả là một điều vô cùng đáng tiếc. Tôi cũng tiếc là không thể làm được bất cứ điều chi để giúp được em, ngoài việc góp thêm một giọt nước mắt – dù tuổi già hạt lệ như sương.
BEIJING - Mục ý kiến độc giả đăng báo Hong Kong nhận xét: với dân số lão hóa, Trung Cộng không thể cạnh tranh để giành vị trí kinh tế mạnh nhất thế giới, qua mặt Hoa Kỳ.
LONDON - 1 phúc trình tiết lộ: hội đoàn không vì lợi của phe cực hữu Hoa Kỳ chi nhiều triệu MK để vận động hành lang tại châu Âu trong lúc giới quan ngại lo sợ các đảng dân tộc cực đoan thắng cuộc bầu cử QH châu Âu vào Tháng 5.
MANILA - Nữ ký giả Maria Ressa, được biết tiếng là 1 tiếng nói phê bình TT Duterte lại bị cảnh sát bắt ngày Thứ Sáu 29-3.
BEIJING - Giám đốc Interpol từng là thứ trưởng Trung Cộng Meng Hongwey mất tích từ khoảng nửa năm, thực tế là bị tống giam.
Tin buồn là một nửa người Mỹ không để dành được đồng nào trong quỹ 401(k) hay trong trương mục riêng nào khác cho việc về hưu.
JACKSONVILLE - Clifford Williams 34 tuổi và cháu trai Hubert Nathan Myers 18 tuổi dự tiệc khi 2 người phụ nữ bị bắn tại 1 chúng cư gần bên, 1 người chết – cả 2 bị bắt sau đó (năm 1976), bị xét xử và tuyên án tù chung thân tại Jacksonville.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.