Hôm nay,  

Làm phước!

08/06/201908:46:00(Xem: 13363)

Làm phước!

 

 Đoàn Xuân Thu

 

 

Anh bạn nhậu xâm mình câu lục bát “Trên trời muôn vạn vì sao. Dưới đất chỉ có mình tao anh hùng!”. Tuy nhiên, cũng có thằng bạn nhậu thẳng tánh, nói ảnh xạo ke; sợ vợ thấy thương luôn. 

“Tui rành thằng chả sáu câu vọng cổ mà!” Cách đây chừng hai năm, hãng nó dọn qua Trung Quốc ảnh thất nghiệp, quởn,  nên thường hay đi nhậu giải sầu để quên tình đời thế thái! 

Bữa đó, ảnh xỉn quá; tụi tui phải đưa ảnh về nhà.  Bước xuống xe, em yêu của ảnh thấy ăn chơi đổ đốn như vậy, bèn nắm đầu, lên gối, tát tai ảnh túi bụi. Ảnh kêu thấy thương. “Bu ơi! Bỏ anh ra! Anh xin bu nó mà!”

Chạm tự ái của bọn đàn ông (cùng chung số phận thất nghiệp, đâu ai muốn) mà lại bị em yêu đối xử quá phũ phàng nên tui khích tướng: “Ninh thọ tử bất ninh thọ nhục!”  Như bừng tỉnh, ảnh xô mạnh em yêu ngã sóng soài trên mặt đất rồi hùng dũng: “Người ta đã sợ… thì để yên cho người ta sợ chớ!”

 

***

 

Tuần rồi bà xã ảnh mời tụi tui tới nhậu chơi, ảnh bị chỉ đem ra đấu tố tơi bời. Mới cầm chai beer lên tính tu một hơi; nghe ‘chỉ’ nói thiếu điều tui mắc nghẹn!

“Chồng em là ‘hê rồ’ nhưng là anh hùng rơm, em cho mồi lửa hết cơn anh hùng” “Ảnh kiếm được việc làm lại mới mấy tháng nay thôi; chớ cả năm trước chỉ ở nhà rửa chén, nấu cơm, giặt đồ hoặc cho thằng cu bú bình và thay tã thôi; giờ ỷ mình làm ra tiền, là bắt đầu lớn lối, đòi làm cha!

Hằng ngày, em cũng đi làm từ sáng sớm, trưa mới về, sở làm thì xa. Bao giờ cũng thế, trên đường về, em ghé vào một tiệm nào mua một ổ bánh mì, khi thì vỉ nem nướng, khi thì tô bún bò Huế, xong hộc tốc chạy đến đưa cho chồng. Mệt mà vui vì chồng sẽ có sức mà cày như trâu thì em có thêm tiền!

Vậy nỡ lòng nào ảnh đem cho con gà móng đỏ làm chung sở nghe nói chồng đã bỏ về Việt Nam vui duyên mới, ăn hết ráo!

Em tức điên lên, vừa khóc vừa kể lể, thì ảnh phán cho một câu xanh dờn: “Em nhỏ mọn quá, người ta không có ai lo anh mới đưa, sao em nỡ lòng nào ở ác như vậy chớ !”.

Chuyện đó là chuyện nhỏ; chuyện nầy mới lớn nè: Chẳng qua nhà tới 4 phòng. Bỏ không thì uổng nên em cho một em từ Việt Nam mới qua ‘se’ (share) để kiếm thêm chút đỉnh tiền chợ.

Ai dè trông ngây thơ nầy nó lại khôn trật bàn đạp, ỏn ẻn sao đó, sai cái gì là ảnh hổng có  từ nan! Chỉ cách đi xe bus, xe tram, xe lửa! Ngồi thừ lừ một đống cho nó tập lái xe. Còn ở không gắn internet wifi, rồi download cái Viber gì đó cho em nói chuyện với thằng kép, còn bỏ lại Việt Nam, cho đỡ nhớ. Trong khi máy tính của em virus  nhảy vô hà rầm mà ảnh hổng có ‘ke’ (care)!

Vậy mà cứ lù khù làm thân trâu ngựa cho nó cỡi, nó còn cười, còn nói mình ngu, dại gái. Thấy gái là cứ tươm tướp lên hà!

Ảnh chống chế: “Mới qua, người ta không biết ‘English’, chân yếu tay mềm, người ta cần thì anh làm phước… Vậy thôi!”

Em bèn không cho ảnh làm phước nữa. Kêu ‘em ỏn ẻn’ dọn đi cho khuất mắt bà!

Về nhà thấy vắng, ảnh hỏi?  “Em ỏn ẻn của anh đã tìm được người làm phước hơn anh nữa, dắt em đi hồi chiều rồi!” Vậy là mặt ảnh cứ dàu dàu như tương tư chiều. Bỏ cơm đúng ba bữa, chỉ uống bia!

Phải rồi 100 người đàn ông thì hết 99.99 ưa làm anh hùng rơm! Cứ thấy gái liếc mắt đưa tình, ỏn a, ỏn ẻn là biểu gì cũng làm. Kêu nhảy vô lửa, dám cũng nhảy luôn mà không sợ phỏng ?!

Bọn đàn ông các anh gần như quáng gà vì thiếu Vitamin A, chiều sập tối mới hổng thấy đường; còn ‘ảnh’, sáng trưa chiều tối gì gặp mấy con gà móng đỏ là quáng gà!

 

***

 

Vậy mà còn ngoan cố cãi chày cãi cối là: “Dẫu xây chín bậc phù đồ. Hổng bằng làm phước cứu cho một người.” Nghe xong em, thiếu điều, tức đến ói máu vậy đó.”

Thôi chị ơi! Tụi tui yêu ai là xài hết ngũ quan lận. Mắt nhìn, thị giác. Tay sờ, xúc giác. Lưỡi nếm, vị giác. Mũi ngửi là khứu giác. Đã nhứt là tai nghe lời ngon ngọt là thính giác.

Ảnh còn sống với chị, chưa cuốn nóp là vì ảnh xài hết cái ngũ quan với chị đó đa. Còn với mấy ‘ em ỏn ẻn’ như chị vừa đấu tố, chẳng qua ảnh chỉ xài có thị giác và thính giác mà thôi. Thị giác là nhìn em đẹp, xuất sắc trong vai tì nữ. Còn thính giác là nghe lời êm đềm như mật ngọt rót vào tai. Chớ lời vợ nói, nó cay như ớt và chua như giấm nghe sao đặng?

Đàn ông mà ai không khoái em đẹp; khoái lời ca tụng, để vuốt ve lòng tự ái!  Khoái thôi! Chớ từ khoái đến yêu còn cả ngàn cây số lận! Chị đừng có lo sợ chi cho hao mòn cái dáng ‘ú nu’ nhe! Hãy chăm sóc anh ấy! Đừng ác khẩu, nói lời phang ngang bửa củi nữa!

 

***

 

 

Muốn giữ lửa ấm tình ta, thằng chả có cái gì thì chị nhớ xài cho hết nhe! Đừng có bỏ cho rêu mọc tùm lum trong hoang phế!”

Vì có chuyện như vầy: Một em bất chợt về nhà, thấy một em lạ hoắc lạ huơ từ phòng ngủ của chồng mình tồng ngồng, long nhong, tông luôn ra cửa.

“Cái quái quỷ gì đã xảy ra ở đây?”“Chẳng qua khi em không có ở nhà thì cô ấy gõ cửa xin cái gì ăn cho đỡ đói! Thiệt là tội nghiệp!

Anh nhớ nồi bún riêu cua, anh bỏ công nấu cho em ăn, mà em chê dở ẹc không thèm đụng đũa tới. Nên anh lui cui múc cho cô ấy một tô đầy vun!”“Ăn hết bún, rau muống chẻ; đến chút nước súp cù cặn đáy tô cũng không bỏ phí, húp nghe rồn rột!”

“Anh lại thấy quần áo cô ấy đang mặc sờn cũ quá; mà tủ áo em quần áo biết bao nhiêu bộ, chất đầy, mà em chẳng thèm mặc tới một lần. Nên anh đem cho cô ấy.”

“Tắm rửa xong, xịt vô nách vài giọt nước hoa Chanel số 5, (anh mua tặng em kỷ niệm ngày cưới của đôi ta năm rồi), mà em chê mùi hăng hắc nên hổng chịu xài, rồi mặc bộ quần áo anh cho. Cô ấy lột xác, từ một con bé lọ lem thành minh tinh màn bạc Củng Lợi!”

“Cô ấy rất lấy làm cảm động về tấm lòng nhân từ và độ lượng của anh, xao xuyến hỏi: “Anh còn cái gì mà chị ấy bấy lâu không xài, không rớ tới thì anh cứ cho em!”

“Thiệt là quá đã! Hi hi!”

 

 

Đoàn Xuân Thu

Melbourne

 



 
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
SAIGON -- Du khách tới Việt Nam tăng vọt... nhưng ngành du lịch Trung Quốc quậy phá thị trường VN liên tục.
Ngày 24/8 (14/7 âm lịch) vừa qua, các chợ tại Sài Gòn đều nhộn nhịp từ sáng sớm. Trong đó, các mặt hàng đồ chay, hoa cúng tấp nập người bán mua, giá cả ổn định; riêng đồ mã, giấy tiền vàng bạc năm nay lại khá ế ẩm, theo Tiền Phong (TPO).
Các em thiếu nhi với ban nhạc dân tộc của nhạc sĩ Vân Ánh Võ trình diễn tại Yerba Buena Center for the Arts, San Francisco Thứ Bảy ngày 25/8 vừa qua.
Đó là mấy câu ca dao nói về công lao như trời biển của người mẹ mà tôi nghe được khi mới bước vào Chánh Điện Chùa Phật Đà, trong thời thuyết pháp của Hòa Thượng Thích Nguyên Siêu, Tổng Thư Ký Hội Đồng Điều Hành GHPGVNTNHK, Viện Chủ Chùa Phật Đà và Tu Viện Pháp Vương, vào lúc 10 giờ sáng ngày Đại Lễ Vu Lan Phật Lịch 2562, Chủ Nhật, 26 tháng 8 năm 2018, tại Chùa Phật Đà, Thành Phố San Diego, Tiểu Bang California, Hoa Kỳ.
WESTMINSTER -- Nhà văn Lê Lạc Giao vừa gửi Thư Mời đồng hương tham dự buổi ra mắt quyển truyện dài “Có Một Thời Nhân Chứng”...
Không phải người đàn ông Đài Loan nào cũng xứng đáng để các tiểu thư nương tựa. Đặc biệt, khi các cô gái Việt Nam sang lao động, phải coi chừng hung hiểm nơi các anh gian hùng Đài Loan.
Tuần lễ này các bạn đã vào trường, mùa hè với bao ngày nghỉ, bao niềm vui trôi qua nhanh quá! Nhưng BN biết, niềm vui tựu trường đối với các bạn cũng vô cùng quan trọng.
Vào Chủ Nhật, ngày 12 tháng 8 năm 2018 là một ngày vui của con và các bạn thiếu nhi vì được đi dự Lễ Phát Giải “Bé Viết Văn Việt 2018” hằng năm.
Cả tuần nay, tôi thường nghĩ tới bài “Tôi Đi Học” của nhà văn Thanh Tịnh mà tôi đã học thuộc lòng từ lúc nhỏ. Và ở trường tiểu học, năm nào mùa tựu trường các thầy cô cũng nhắc nhở, đọc lại cho nghe:
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.