Hôm nay,  

Trang Thơ - Phần I

17/03/200100:00:00(Xem: 4932)
Trang vở cuối một đời người

(Kính tặng thầy Võ Trung Hiền (Canada) để nhớ đến thầy cô và bạn bè trường Nguyễn Trung Trực 1976)

Thầy ơi bao năm nữa mình về lại
Mái trường xưa cho kịp buổi học chiều
Trang sách cũ bài giảng thầy chưa dứt
Ngày Bắc quân vào chiếm trọn miền Nam
Phượng đỏ máu trong sân trường vắng lặng
Đám học trò ngơ ngác nỗi băn khoăn
Mai vào lớp bạn bè giờ xa lạ
Giữ phận mình trong giữa buổi giao thời
Bài học mới những danh từ lạ hoắc
Môn đạo đức nay là giờ chính trị
Bạn bè thân chờ bổ tố nhau liền
Tà áo dài của cô không còn nữa
Áo bà ba cho giống nữ anh hùng
Trên bục giảng thầy giật mình lo sợ
Lương tâm nào hơn tội mất lập trường
Trang giáo án tờ lý lịch tự khai
Bo bo trộn gạo vẫn phải nhai hoài
Nhu yếu phẩm miếng mồi câu nhân cách
Trò yêu ơi bụng đói vẫn mỉm cười
Mai vào lớp thấy chỗ ngồi trống vắng
Bạn bè ta tụi nó dọt mất rồi
Ngồi lớp học nghe lòng mình chán nản
Tài cán chi miễn đỏ là ăn tiền
Bài lịch sử chúng em ghi nhớ mãi
Ngày cha anh tức tủi lệnh đầu hàng
Đám con ngụy cuộc đời như bế mạc
Đường tương lai bóng tối phủ bao trùm
Giòng cách mạng cuốn đời em trôi nổi
Giảng đường sinh viên đâu chỗ em ngồi"
Đoàn thanh niên xung phong sẵn sàng gọi
Lao động vinh quang đo mảnh văn bằng
Buổi học cũ xin thầy đừng nhắc nữa
Quên cho xong như một chuyện đã rồi
Trang vở cuối một đời người đã lỡ
Coi như xong chờ một kiếp luân hồi...

Vĩnh Hòa Hiệp

*

Ước làm

Ước làm một tứ thơ riêng
Tìm gieo chi mỗi vần em suốt đời
Ở trang bản thảo không lời
Có nghe nhịp đập bồi hồi con tim"

Ước làm một thoáng hương đêm
Đẫm trên mái tóc nhung mềm nụ hôn
Sao khuya chớp mắt ngại ngùng
Để anh trì kéo thời gian mình gần

Ước làm đôi mắt người dưng
Bước đi dù vội em đừng ngó lơ
Tình yêu có lắm bất ngờ
Giống như chớp mắt tình cờ thành quen.

Hà Huy Thanh

*

Hạ đến! Đan Phụng ơi!

Mây trôi hơi tản... lộ vầng dương
Đêm trăng trời trong... tỏa ngát hương
Thuyền lẻ trôi sông trên khói sóng
Chim bầy lướt lả... ghẹo bờ sương
Anh đào trước ngõ, hoa tràn ngập
Lựu đỏ trong vườn, trái trĩu vương.
Gió mát ở TAS... trông đón bạn
Trao thi nâng chén... luận văn chương.

Thanh Tương

*

Hương tình yêu

Nắng xuân ấm áp ban mai
Hè về rực rỡ làm ai nhớ chàng
Tình yêu dẫu đã muộn màng
Con tim xao xuyến vẫn ngang xuân thì
Yêu nhau hẹn đến Sydney
Hàng cây anh đứng thầm thì tên em
Mặc cho mưa rớt đường lem
Chúng mình hai đứa vẫn quen hẹn hò
Sydney đường rối tơ vò
Mỗi lần đến trễ anh lo trong lòng
Vái trời cho hết gió đông
Để tim ấm áp, bão giông qua dần
Yêu nhau mình rất bình dân
Ăn chi chẳng ngại chẳng cần cao sang
Miễn là hai đứa chung đàng
Cho nhau hơi ấm chứa chan ân tình
Yêu nhau nhớ mãi bóng hình
Biển xanh cát trắng chúng mình bên nhau
Yêu anh son phấn phai màu
Vì anh hôn má hôn màu mắt em
Yêu anh đường phố say mèm
Vì em hay đứng làm duyên đợi chờ
Sydney đường xá mộng mơ
Đường đi trăm lối ý thơ chan hòa
Yêu nhau như bướm say hoa
Yêu nhau say đắm mù lòa tim yêu
Tình yêu nhung nhớ sớm chiều
Tình yêu chan chứa trăm điều ước mơ.

Trần Hoàng Mai

*

Bùa yêu

Bùa yêu em bỏ trong anh
Để lòng thầm nhớ mắt xanh của nàng
Nhớ đôi ánh mắt mơ màng
Đượm màu say đắm thấy càng thêm duyên
Bùa yêu em bỏ đầu tiên
Giọng oanh êm ái dịu hiền mến thương
Anh về mang mối tơ vương
Tương tư lưu luyến mùi hương tóc nàng
Bùa yêu em bỏ cho chàng
Nụ hôn nồng thắm chứa chan hương tình
Nơi đây anh nhớ bóng hình
Dáng duyên tha thướt hồi sinh xuân thì
Bùa yêu em bỏ làm gì"
Để anh mất ngủ, Campsie nơi này
Mơ màng nửa tỉnh nửa say
Thấy em vui vẻ quàng tay chung đường...
Bùa yêu mãnh liệt không lường
Nhớ mà ngơ ngẩn cảm thương thân mình
Viết thơ cho một mối tình
Viết rồi viết mãi không đành nghỉ tay
Bùa yêu mắc phải thì say
Hồn đà lạc chốn gió mây hỡi hồn
Nhớ nhung lòng dạ bồn chồn
Ước mong gặp lại nụ hôn thắm nồng
Bùa yêu như mối tơ hồng
Buộc hồn hai đứa vào vòng hoa yêu
Phôn đi tâm sự sớm chiều
Nói hoài chẳng cạn, tình nhiều chứa chan
Bùa yêu ghi đậm tâm tan
Vô, ra quên lối, ngày làm quên ăn
Một lần chung đụng gối chăn
In sâu kỷ niệm nguyên căn nhớ hoài
Bùa yêu tưởng gỡ một ngày
Nhưng khi gặp mặt tình này thắm thêm
Chẳng sao viết được chữ quên
Quên ăn thì có - tình thêm thắm nồng
Bùa yêu ghi dạ tạc lòng
Chỉ mơ ngày gặp, ước mong từng giờ
Yêu đi! Bõ phút đợi chờ
Thêm lần mới mẻ... mộng mơ càng nhiều
Bùa yêu thấm thía sớm chiều
Hình dung gương mặt yêu kiều của em
Giận hờn, nhõng nhẹo đẹp thêm
Thật là tuyệt đẹp thé thềm yêu đương

Tâm Nguyên - NSW 2001

*

Ai người tri kỷ

Ta viết giòng thơ, nhắn gió đêm,
Đẩy đưa tâm sự, đến bên rèm,
Hương nồng tỏa rộng, khung trời sáng
Tình thắm chôn sâu, đất tối tăm.
Giữ chặt niềm yêu, cho hết kiếp,
Ấp yêu nỗi nhớ suốt thâu đêm,
Phong lan từng bụi, ai chăm bón"
Chỉ sợ hoa xinh sớm héo tàn
Đà Lạt, rừng xưa còn cảnh đẹp"
Hay là trơ lại, chốn buồn tênh"
Khuê phòng ao ước, khung trời mộng,
Điếm trọ hoài mong, khúc nhạc êm.
Lẽ bóng, mong tìm hình ảnh đẹp,
Cô đơn ấp ủ, mộng êm đềm
Thế gian khó kiếm người tri kỷ
Trời rộng mênh mông, toàn bóng đêm!

Từ Nguyên - Úc Châu

*

Chúa ơi! Thương đoái gia ân

Thương người một bóng đơn côi,
Thương cho phận gái một đời dở dang.
Thương cho giọng nói của nàng,
Thiết tha, sâu lắng, bẽ bàng đời hoa!

Ước chi đời là bài ca,
Cho nàng say đắm tiếng ca ân tình.
Tôi nguyện đời nàng đẹp xinh;
Cho nàng tìm lại ân tình cố nhân!
Chúa ơi! Thương đoái gia ân,
Để nàng kiên vững bước chân đường trần!

Joseph Duy Tâm

*

Và em

Chén say,
Chén tỉnh khề khà
Đón xuân,
Ta cũng la cà chợ xuân
Vườn mơ,
Là nợ phong trần
Chiêm bao,
Là chút ân cần nắng mưa
Quanh vùng,
Ta ở sao thưa
Cửa không kín gió, vườn chưa lối vào
Chiếu giường,
Nằm bỗng lao chao
Khuy cài,
Cao thấp lao đao phận mình
Nắng xô,
Em dáng đứng nghiêng
Mưa xua,
Ta đến những miền cùng đinh
Em xưa, câu nói trường đình
Ta nay, nước mắt đoanh tròng, rượu cay
Bạn bè,
Đứa tỉnh, thằng say
Nhớ nhung,
Cái thuở đếm cây lá rừng
Bạc màu,
Vai áo chinh nhân
Bi đông,
Rượu trắng đón xuân chiến trường
Chén say,
Chén tỉnh tha phương
Niềm đau,
Mưa nắng thành hương lửa lòng
Nâng ly,
Chào đón chúa xuân
Và em,
Giọt đắng thêm nồng men cay.

Thy2000

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
DB Rick Miller thuộc Đảng Cộng Hòa, đại diện khu vực Sugar Land, đã bị phản ứng gay gắt sau khi ông chụp mũ các đối thủ tranh ghế ông chỉ vì họ là người Mỹ gốc Á trong địa hạt đông ngưởi gốc Á.
Ai quyết tâm đi tìm chân lý và hướng thượng cuộc đời trong tinh thần – Tu là cõi phúc – đều hưởng được sự bình an trong tâm hồn, tức là hưởng được hạnh phúc, Thiên đàng, Niết bàn, Cõi phúc ở trần gian
nữ tài tử Julia Roberts và cựu đệ nhất phu nhân Michelle Obama sẽ có chuyến đi đặc biệt thăm Việt Nam trước khi sang Malaysia dự chương trình "Leaders: Asia-Pacific"
ông có tập Thơ Lửa, cùng làm với Đoàn Văn Cừ, gồm những bài thơ đề cao cuộc kháng chiến chống Pháp, do Cơ quan Kháng chiến Liên khu III xuất bản, được in ở Thái Nguyên năm 1948
James Nguyen Fernandes, 43 tuổi, bị buộc tội 6 vụ tấn công, gồm 2 tội tấn công cố ý sát hại, và 6 tội phạm tội liên quan súng, theo hồ sơ tòa án cho biết.
Cục Cảnh sát Hình sự của Bộ Công an mới đây thừa nhận Việt Nam là một “điểm nóng” của nạn buôn người và di cư bất hợp pháp, với lợi nhuận hàng năm lên đến hàng chục tỉ đôla.
Khi chưa thấy ánh mặt trời, Tôi đã cảm nhận được muôn ngàn đau khổ, Của mẹ cha, Của bà con và của muôn triệu người dân gần xa trong nước, Lúc mẹ ôm bụng bầu chạy từ chỗ nầy sang chỗ khác,
Theo bản tin từ đài KUSI, Dân biểu Cộng Hòa Duncan D. Hunter cho biết ông sẽ nhận một tội sử dụng sai trái quỹ vận động khi ra tòa vào hôm Thứ Ba ngày 3 tháng 12/2019 trước Chánh án Thomas J. Whelan.
Mùa cháy rừng hiện nay nêu bật việc cần phải nhanh chóng đạt được các mục tiêu loại bỏ carbon đầy tham vọng của California, và bản báo cáo ‘Lộ Trình 2045’ đặt ra sơ đồ định hướng để đạt được mục tiêu đó
Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump hôm Thứ Hai, 2 tháng 12, lên án các nhà Dân Chủ tại Hạ Viện về việc tổ chức điều trần luận tội trong khi ông đang dự hội nghị thượng đỉnh NATO tại London


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.