Hôm nay,  

Luật Pháp Phổ Thông

07/04/200100:00:00(Xem: 4813)
Hỏi (ông Lê Hữu Th): Con tôi bị bắt và bị cáo buộc về tội cung cấp bạch phiến. Sau khi đóng tiền để được tại ngoại, chúng tôi đã được cháu kể cho biết rằng việc cháu bị bắt là vì cháu đã bị cảnh sát gài bẩy. Câu chuyện có thể được tóm gọn như sau:

Hôm đó là chiều Thứ Sáu, sau khi tan học cháu đã lên xe lửa để về nhà. Sau khi xuống xe tại trạm Cabramatta, một thanh niên người Uùc đã theo cháu và hỏi cháu là có biết ở đâu bán bạch phiến không" cháu nói là cháu không biết, nhưng thanh niên đó đã nài nỉ cháu giúp hộ vì bạn của anh ta đang vị vật vả nghiêm trọng tại nhà vì thiếu thuốc. Tuy thế con tôi vẫn cho thanh niên người Úc nọ biết là không hề biết bạch phiến bán ở đâu.

Thanh niên nọ vẫn nài nỉ yêu cầu cháu giúp đở vì đương sự giải thích là không biết tiếng Việt nên không thể mua được, hơn nữa vì ông ta hoàn toàn xa lạ với khu vực này nên không biết ai là người bán bạch phiến, và các người bán có thể sợ ông ta là cảnh sát chìm nên rất khó khăn cho ông ta trong việc mua giùm cho người bạn.

Sau khi ông ta đã hết lời năn nỉ, con tôi bèn yêu cầu ông ta đợi trong quán rượu tại góc đường, và đưa tiền để con tôi ra tìm mua giúp cho ông ta. Sau khi mua hộ 2 gói nhỏ bạch phiến và mang trở lại cho ông ta thì bị ông ta cùng một người khác xuất trình giấy tờ cho biết họ là cảnh sát và đã điệu cháu về đồn, thẩm vấn và cuối cùng cáo buộc cháu về tội trạng vừa nêu.

Xin LS cho biết là việc cảnh sát cố tình gài bẩy để lấy bằng chứng hầu buộc tội một người như trong trường hợp nầy của con tôi có được xem là một việc làm hợp pháp hay không" Hiện tại cháu đang được tại ngoại chờ tòa xét xử, chúng tôi cần phải làm gì để minh oan cho cháu trong trường hợp này"

Trả lời: Để có thể trả lời cho câu hỏi này, trước hết chúng ta hãy xét xem quan điểm của tòa án và luật pháp đã quy định như thế nào về những bằng chứng đã thâu đạt được một cách bất hợp pháp để buộc tội một người.

Trong vụ “Chính Quyền truy tố Ireland” [The Queen v Ireland (1970)], tòa đã tuyên phán rằng: khi bằng chứng được gom nhặt một cách bất hợp pháp hoặc bất công thì vị thẩm phán tọa xử có thể hành xử “quyền tùy tiện” (discretionary power) để loại bỏ bằng chứng đó. Vị thẩm phán tọa xử cần phải cân nhắc giữa một bên là quyền tự do của cá nhân cần phải được bảo vệ và bên kia là công chúng muốn kết tội những cá nhân đã vi phạm hình sự.

Trong vụ Cleland v The Queen (1982) tòa đã tuyên phán rằng: khi đạt được sự thú tội của bị cáo bằng những hành vi bất hợp pháp thì bằng chứng đó cần phải được loại bỏ. Làm như thế sẽ tạo được khuynh hướng duy trì “sự tôn trọng luật pháp” (observance of law) cũng như các quy tắc trong việc quản trị luật pháp. Việcï thú tội hoặc nhận tội qua cuộc hỏi cung trong lúc bị bắt giữ một cách bất hợp pháp thường bị tòa loại bỏ vì các lý do liên hệ đến chính sách công cộng.
Cũng trong vụ kiện này tòa đã nhấn mạnh thêm rằng: Vị thẩm phán tọa xử có toàn quyền loại bỏ những bằng chứng hoặc sự kiện thâu nhặt được bằng các phương thức bất hợp pháp hoặc không thích đáng bởi các nhân viên thi hành luật pháp.

Trong vụ Pollard v The Queen (1992). Vụ kiện này được xét xử bởi “Tối Cao Pháp Viện liên Bang” (the High Court), liên hệ đến “Đạo Luật Hình Sự” (the Crimes Act) 1958 Vic. Điều 464H(1)(d) của Đạo Luật quy định rằng: bằng chứng về sự thú tội của “nghi can” (suspected person) sẽ không được chấp nhận ngoại trừ viên chức thẩm vấn tuân theo những thủ tục quy định.

Thẩm Phán Mason đã cho rằng sự vi phạm “nghĩa vụ pháp lý” (statutory duty) quy định theo điều 464C(1) đã xảy ra vì nhân viên cảnh sát điều tra có nhiệm vụ phải báo cho nghi can biết rằng đương sự đã bị bắt giữ vì những sự việc nào đó và phải triển hoãn việc hỏi cung trong một thời gian được xem là hợp lý tùy theo tình huống để nghi can có đủ thời giờ vấn ý với LS của đương sự theo sự quy định của đạo luật. Vì sự vi phạm điều khoản này của Đạo Luật nên các bằng chứng liên hệ đến lời thú tội của nghi can đã bị loại bỏ trong lúc xét xử.

Trong vụ Stephen Edward Foster v The Queen (1993), trong vụ này bị cáo đã được tha bổng khi tòa đã bác bỏ lời thú tội đưa ra trong cuộc thẩm vấn, vì cho rằng bị cáo đã bị cảnh sát bắt giữ chỉ nhằm mục đích thẩm cung và theo đó đương sự đã bị cảnh sát bắt giữ một cách bất hợp pháp vào lúc bị cáo ký vào lời cung khai nhận tội. Tòa đã đưa ra phán quyết rằng: Vấn đề liệu bằng chứng nhận tội của bị cáo nên được loại bỏ hay không . . . phải được trả lời bằng cách xem xét đến hành vi của cảnh sát và tình huống của vụ tranh tụng.

Điều 138 of the Uniform Evidence Act (1995) (Commonwealth) quy định về sự hành xử thẩm quyền tùy ý của vị thẩm phán tọa xử trong việc loại bỏ các bằng chứng đạt được một cách bất hợp pháp hoặc không thích đáng. Điều 138 quy định rằng: Bằng chứng đạt được (a) “không hợp cách hoặc trái với luật pháp của Uùc” (improperly or in contravention of an Australian law) hoặc (b) “do bởi sự bất hợp cách hoặc do bởi sự vi phạm luật pháp của Uùc” (in consequence of an improperty or of a contravention of an Australian law) sẽ không được chấp nhận ngoại trừ sự mong ước về việc chấp nhận bằng chứng đó vượt trội hơn phương cách mà bằng chứng đó được thâu đạt.

Điều 138 của Đạo Luật về Bằng chứng (the Evidence Act NSW) cũng đã quy định với nội dung tương tự như Đạo Luật của Liên Bang vừa nêu.

Trong vụ The Queen v. John Truong (1996). Trong vụ đó, nhân viên công lực đã bí mật ghi âm cuộc đối thoại giữa đương sự và bị cáo mà không xin án lệnh theo sự quy định của “Đạo Luật về Cảnh Sát Liên Bang Uùc” (the Australian Federal Police Act 1979). Cảnh sát viên này đã tin rằng đương sự có quyền làm việc này, vì đã dựa vào lá thư cố vấn do viên chức làm việc tại Công Tố Viện gởi cho đương sự. Đây là lời cố vấn sai lầm. Tuy nhiên, bằng chứng đó đã được chấp nhận theo “Điều 138 của Đạo Luật về Bằng Chứng” vì nhân viên công lực này đã không có ý định làm trái với luật pháp của Uùc, hơn nữa, đương sự đã tin tưởng vào cố vấn luật pháp mặc dầu sự cố vấn đó là sai lầm, vì thế hành động của đương sự không được xem là trái với luật pháp của Úc.

Trong vụ The Queen v Salem (1997). Trong vụ đó bằng chứng để truy tố bị cáo đã được thâu đạt bởi “nhân viên cảnh sát chìm” (undercover police agent), nhân viên này đã tham dự vào việc sắp xếp để cung cấp bạch phiến. Hành vi này bi tòa xem là bất hợp pháp. Tòa đã cho rằng viên chức này đã hành động một cách bất hợp pháp vì thế bằng chứng thâu nhặt được là bất hợp pháp. Tuy nhiên, tòa đã chấp nhận bằng chứng theo điều 138 vì lợi ích công cộng.

Dựa vào luật pháp cũng như các phán quyết vừa trưng dẫn, ông có thể thấy được rằng bằng chứng dùng để cáo buộc con ông là bằng chứng đã thâu đạt được hoàn toàn không hợp cách.

Tuy nhiên, việc kết tội con ông còn tùy thuộc vào nhiều yếu tố khác. Nếu cháu là một học sinh ngoan, được trường và các thầy giáo chứng nhận về tánh hạnh cũng như học lực, đặc biệt là cháu chưa hề trốn học và bị tiền án, thì tòa sẽ có khuynh hướng loại bỏ bằng chứng thâu đạt được theo phương cách này và sẽ tha bổng cho cháu. Ngược lại, cháu có thể gặp rắc rối trong vụ này.

Tôi đề nghị ông nên đưa cháu đến gặp LS để được cố vấn tường tận hơn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm 2016 ông Trump bị bà Clinton dẫn trước 3 triệu phiếu dân bầu nhưng rồi đắc cử Tổng Thống, lý do vì Hoa Kỳ chọn Tổng Thống theo cử tri đoàn (electoral votes) thay vì lá phiếu phổ thông (popular votes).
Nếu gọi văn hoá là tất cả những gì thể hiện sự hiện hữu của con người trên trái đất nầy thì tình huynh đệ chi binh cũng là một đặc điểm của nền văn hoá Việt Nam nói chung và của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà uy dũng nói riêng.
Kể từ khi HD 8 bắt đầu xâm nhập vào thềm lục địa Việt nam, Đảng Cộng Sản Việt nam không có một động thái gì để bảo vệ lãnh hải, ngoại trừ mãi tới 15 ngày sau (ngày 18 tháng 7) mới có lời tuyên bố của phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao lên tiếng việc TC xâm nhập khu Đặc Quyền Kinh Tế và Thềm Lục địa VN, và phải mãi tới ngày 15 tháng 10, Phó Thủ Tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại Giao VC, Phạm đình Minh tuyên bố tại Hội Nghị ASEAN tổ chức tại Đà lạt tố cáo hành vi đơn phương của TC xâm phạm chủ quyền của Việt nam.
Tôi nhận được tập thơ “Ngôn Ngữ Xanh” của nữ thi sĩ Nguyễn Thị Khánh Minh tặng vào những ngày lập thu đầu tháng mười. Khi nhìn tên tập thơ, tôi nghĩ ngay đến nỗi niềm hoài vọng của tác giả.
Chiều Thứ Sáu ngày 8 tháng 11/2019, mình hành hương chùa Kim Các Tự, ngôi chùa quen thuộc với người học văn ở Sài Gòn thời xa xưa.
Dân chủ phải là thể chế chánh trị. Nhưng Dân chủ nào ? Hai chế độ không giống ai, Cộng Hòa Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam, và Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa của Việt Cộng Hà nội, đều (cả hai) rêu rao tuyên bố có chế độ Dân Chủ. Thế nhưng trong thực tế, sau 70 năm cầm quyền Miền Bắc, và trên 40 năm cầm quyền cả nước Việt Nam, ai ai cũng biết chế độ quản trị Việt Nam của độc đảng Cộng Sản là một chế độ Độc Tài.
So với Vạn Lý Trường Thành thì Bức Tường Bá Linh chỉ như một thứ mô hình để trưng bầy, coi chơi cho vui mắt thôi. Tuy thế, số nạn nhân của Berlin Wall (cũng như lực lượng phòng thủ hùng hậu của nó) cũng đã để lại một những dấu ấn khó phai trong lịch sử cận đại.
Tai buổi lễ khai mạc kỳ họp Quốc Hội hôm 21-10-2019, với nhận định tình hình Biển Đông đang diễn biến phức tạp và bất lợi, ông Nguyễn Xuân Phúc,Thủ tướng VNCS phát biểu: Viêt Nam sẽ không bao giờ nhân nhượng về Độc lập và Chủ quyền.
Năm nay ngày Cựu Chiến Binh Mỹ nhằm Thứ Hai ngày 11 tháng 11, năm 2019.
Những chuyên viên chất nổ (EOD) thuộc binh chủng bộ binh phàn nàn: nhân sự giảm, trong khi nhiệm vụ bảo vệ tổng thống Trump và những viên chức chính phủ khác tăng, khiến họ cảm thấy bị quá tải, và không được huấn luyện đúng mức cho công việc nguy hiểm này.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.