Hôm nay,  

Ngày 7 Tháng 6

27/05/200100:00:00(Xem: 5761)
Mâu thuẩn giữa Giáo hội Phật giáo Thống nhứt VN và CS Hà nội đã đến cao điểm. Một phần tư thế kỷ chịu đựng, dồn ép, "dụm lại một ngày dài ghê"â, ngày 7 tháng 6 năm 2001. Đó là ngày HT Quảng Độ ấn định cùng tăng ni, Phật tử ra Quảng Ngãi rước Đại lão HT Huyền Quang về Sàigòn phụng dưỡng. Quyết định này đã phổ biến tổng quát trong và ngoài nước. Cũng có văn thư chánh thức thông báo cho CS Hà nội. Như vậy, chuyến đi này là một tiến trình không thể đảo ngược được vì liên quan đến uy tín của hai chức sắc cao cấp nhứt của Giáo hội PG TNVN. Liệu biến cố lớn có xảy ra không và trách nhiệm thuộc về bên nào.

Biến cố có xảy ra hay không là tùy CS Hà nội. Một,vì nguyên nhân gây biến cố do CS tạo nên.Việc cưỡng bức lưu đày HT Huyền Quang ở Quảng Ngãi là vi hiến, vi luật của chính chế độ CS và trái với truyền thống kính lão, trọng đạo của VN. CS không thể viện dẫn một một biện giải nào để "cưỡng bức lưu đày" mười chín năm trời một công dân đã được thả ra, " xả chế" ø không cho về nơi cư ngụ cũ, mà không có một tấm giấy lộn của nhà cầm quyền. Rõ ràng là một tội phạm về luật pháp đáng bị trừng phạt và một vi phạm đạo lý dân tộc đáng bị chế tài. Hai,vì CS đã minh thị đe doạ tánh mạng của HT Huyền Quang. HT chánh thức kể lại. "Tháng 4 năm nay[ 2001] Thượng tá Chúc cùng đi với Đại tá Nam Tào đến "làm việc" với tôi. Trong buổi làm việc, ĐT Nam Tào báo cho tôi biết rằng, "CIA Mỹ sẽ ám sát tôi." Tôi liền hỏi, "Tôi là gì mà CIA ám hại tôi." Đại tá im lặng không trả lời." Việc CS ám sát Hoà thượng rồi đổ cho CIA hay giả sử CIA có làm đi nữa - nhưng hoàn toàn không thể có vì có lợi gì cho Mỹ đâu mà CIA làm - hai trường hợp, trường hợp nào trách nhiệm cũng thuộc về CS. Đơn giản thôi. CS Hà nội đang canh giữ Hoà thượng, và nhiệm vụ bảo vê an ninh cho nhân dân được suy đoán là nhiệm vụ chánh yếu của nhà cầm quyền. Chối bỏ nhiệm vụ này, nhà cầm quyền không còn lý do tồân tại.

Tiếp theo là phiá Phật giáo. HT Quảng Độ tổ chức chuyến đi với tinh thần tự chế, ôn hoà và cam chịu. Thông bạch của HT rất rõ. Trong nước, người đi rước thì giữ lòng thanh tịnh và bất bạo động. Bị ngăn cản thì ngồi xuống an nhiên niệm Phật hoặc nhập từ bi quán. Không chống trả bất cứ khiêu khích, bạo hành nào. Ngoài nước, nếu có biễu dương, vận động cũng hành động bất bạo động, lấy phong thái từ bi cảm hoá lòng người.

Hơn nữa, đối với nhà cầm quyền, HT cũng đã gởi văn thư yêu cầu CS Hà nội ngưng việc cưỡng bức lưu đày HT Huyền Quang.Thơ yêu cầu có hạn kỳ 6 tháng, quá thừa cho nhà cầm quyền giải quyết. Về chuyến đi, HT cũng thông báo cho Đảng và Nhà nước CS về ngày đi và mục đích ồn hoà của Giáo hội đồng thời kêu gọi nhà cầm quyền tạo điều kiện giúp đỡ. Thái độ im lặng đáng sợ và xem thường tôn giáo của CS Hà nội khiến HT Quảng Độ không còn có thể có một chọn lựa nào khác. Phải đi rước HT Huyền Quang vìø tuổi già sức yếu của Ngài như ngọn đèn treo trước gió.

Sau cùng, đối với một chánh quyền bình thường, hay cho độc tài ï đi nữa, việc rước một lãnh đạo tinh thần tuổi già sức yếu bị an trí 19 năm liền nhưng không làm một điều gì hại cho chế độ thì chẳng có chuyện gì đáng phải quan tâm. Mặc thị hay minh thị chấp nhận là tạo cơ hội tốt cảm thông, làm một hành vị hoà giải đối với các tổ chức đối lập.

Nhưng hềm vì CS Hà nội là độc tài toàn trị, toàn trị cao độ theo kiểu Stalin. Kiểm soát chặc chẽ mọi mặt sinh hoạt của nhân dân. Không chấp nhận đối lập dưới mọi hình thức. Mọi tổ chức phải thuộc Đảng. Giáo hội PGVN Thống nhứt, HT Huyền Quang, HT Quảng Độ không nằm trong cơ chế giáo hội điều khiển bởi CS đều bị đặt ngoài vòng pháp luật, tử vong dân sự. Mọi việc làm đúng hay sai, hợp pháp hay không đều là "phản động" dưới mắt của CS Hà nội. Tác phong cố hữu của CS Hà nội đối phó với đối lập là giải quyết mâu thuẩn ta và địch, ai thắng ai, chớ không phải mâu thuẩn dân tộc, tìm cách thỏa hiệp trong tình đồng bào.

Do vậy, trừ ra có ngựa về ngược trong Bộ Chính trị - cơ may rất rất nhỏ - cuộc đi rước của HT Quảng Độ sẽ gặp nhiều trở ngại. HT có thể bị bắt cóc như Cụ Lê quang Liêm khi vừa bước chân ra khỏi Thanh Minh Thiền Viện. Chư tăng Phật tử có thể bị đàn áp, phân tán mỏng không tập họp được. Vớùi lực lương công an, mật vụ đông đảo và xài luật rừng như của CS, không có gì khó để chẻ quần chúng, cô lập lãnh tụ. Họ sẽ chận ngay từ đầu mối, đầu nguồn, nơi vắng vẻ.

Nếu thế biến cố không xảy ra liền. Nhưng các hành động ngăn trở đàn áp, đen, trắng, xám của CS Hà nội sẽ tạo thêm sức ép dồn nén Phật giáo hơn nữa để sức bậc từ phía Phật giáo nói riêng và các tôn giáo khác nói chung sẽ mạnh hơn, cao hơn.

Lời can thiệp của Phụ tá Ngoại trưởng Mỹ yêu cầu thả LM Nguyễn văn Lý, việc Đại sứ Peterson xin từ chức, việc trong cùng một ngày, ba giới chức cao cấp của Đảng và Nhà Nước CS Hà nội kêu gọi Mỹ sớm phê chuẩn Thương ước không kèm vấn đề tự do tôn giáo và nhân quyền cho thấy vấn đề tôn giáo đã trở thành một vấn đề rất lớn giữa Mỹ và CS Hà nội. Trong tình hình căng thẳng chánh trị đó, việc xuống đường của Phật giáo đi Miền Trung rước HT Huyền Quang có thể bung nổ thành biến cố lớn. Mọi cản trở, đàn áp máu đổ, lệ rơi, người chết chỉ là những nhát cuốcï đào sâu huyệt chôn chế độ CS Hà nội.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hội đồng Huynh trưởng Nghĩa Sinh trân trọng thông báo Lễ Tạ ơn Nghĩa Sinh năm 2019 sẽ được Phương đoàn Nghĩa Sinh Chicago tổ chức vào ngày 28/11/2019 tại Giáo xứ St. Henry Chicago
Nếu “quyền lực chánh trị” đã vượt khỏi phạm vi hoạt động, nếu “nền dân chủ” đã bị tướt đoạt bởi một nhóm người chánh trị toàn quyền, một hệ thống quan liêu, cửa quyền toàn trị hay những nhóm thế lực độc tài
Đối với một người đã giác ngộ, sẽ không còn thấy nữ tính và nam tính nữa. Với một số vị thường quán bạch cốt, sẽ thấy thân mình và người chỉ là một nhóm xương khô đang đi đứng nằm ngồi.
Kính thưa quý độc giả, quý thân hữu và thân chủ, Trước hết, Việt Báo xin trân trọng nói lên lòng biết ơn tới quý văn hữu đã góp bài viết, quý thân chủ quảng cáo, quý thân hữu và độc giả đã ủng hộ cho Việt Báo nhiều năm qua.
Hôm 29.10.2019 Lào bắt đầu cho vận hành đập thủy điện Xayaburi và tiếp theo sẽ là con đập Don Sahong. Đây là hai đập thủy điện nằm trên dòng chính sông Mekong, đã và đang gây rất nhiều tranh cãi giữa Lào, Thái Lan, Cambodia cũng như Việt Nam ở hạ nguồn Mekong.
Khoảng đầu tháng 11/2019, Trung Quốc đang giữ và điều tra giáo sư Đài Loan Shih Cheng-ping với cáo buộc tham gia vào các hoạt động "nguy hiểm với an ninh quốc gia".
GENEVA - Cơ quan thông tin năng lượng IEA cho biết: tuy thế giới đề ra chỉ tiêu giảm khí thải carbonic, nhu cầu tiêu thụ nhiên liệu hóa thách còn tăng ít nhất 2 thập niên.
ROME - Nhà lãnh đạo Catholic toàn cầu hô hào kỹ nghệ cao loại bỏ thông tin, hình ảnh ấu dâm trên mạng toàn cầu để ngăn trẻ em tiêp cận.
ANKARA - Thổ Nhĩ Kỳ tìm cách hồi hương 1 tình nghi ISIS là công dân Mỹ. Anh ta đang mắc kẹt tại biên giới Hy Lạp/Thổ Nhĩ Kỳ từ 3 ngày.
Ba người thiệt mạng và nhiều người khác bị thương trong một vụ nổ súng tại khu vực Los Angeles vào sáng Thứ Năm.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.