Hôm nay,  

Thơ Thơ

05/11/200200:00:00(Xem: 16011)
Các bạn yêu thơ qúy mến! Được sự khích lệ chân thành của các bạn yêu thơ, kể từ số báo tuần này, Thùy Dzung sẽ cố gắng tiếp tục công việc giới thiệu thơ và tác giả trên trang Thơ Thơ, cho dù Thùy Dzung không biết sẽ cố gắng được bao lâu" Vì số thơ được qúy thi hữu gửi về càng ngày càng nhiều, trong khi trang Thơ Thơ có hạn, nên mỗi tuần, Thùy Dzung chỉ có thể giới thiệu một, hai thi hữu. Để giúp Thùy Dzung và cũng là để tạo điều kiện cho qúy thi hữu có dịp quen biết nhau, xin qúy thi hữu mỗi khi gửi thơ, vui lòng cho biết chút ít về sở thích, hoàn cảnh, kỷ niệm, tiểu sử, duyên hội ngộ của qúy vị với nàng thơ... Trong số báo tuần này, Thùy Dzung xin được hân hạnh giới thiệu cùng qúy bạn đọc yêu thơ nhà thơ Y’ Nga, một thi sĩ có thể mới lạ đối với độc giả Sàigòn Times, nhưng đã từng có 20 năm dài hoạt động trong lãnh vực văn hóa, xã hội, giáo dục và nghệ thuật. Y’Nga tên thật Nguyễn Thị Nga, sinh năm 1958 tại Quảng Nam, vượt biển tỵ nạn chính trị tại Ý từ 1980 đến 2000, hiện định cư tại Canada, từng xuất bản nhiều tác phẩm, và cộng tác với nhiều báo, tạp chí tên tuổi của người Việt hải ngoại như Làng Văn, Hồn Việt, Hương Quê, Bách Việt... với những bút hiệu như A' Nghi, Quang Minh, Ý Nguyệt, Phan Nguyễn, và Phan Nguyễn Vinh Nga (khi viết chung với Phu Quân: Phan Thế Vinh). Tuần qua, Y’Nga đã email cho trang Thơ Thơ của Sàigòn Times 32 bài thơ tác giả vừa sáng tác, trong đó có bài “Không Xóm Cũ, Chẳng Dầm Mưa” Thùy Dzung xin được giới thiệu cùng các bạn trong số này.
Bài thơ gói ghém tâm sự nhớ quê hương của tác giả trước cảnh mưa thu nơi đất khách. Bài thơ được tác giả sáng tác theo thể thơ lục bát truyền thống của Việt Nam, nhưng có nhiều từ, ngữ, câu, cũng như cách diễn tả đầy mới lạ, mông lung, khiến người đọc không thể không xao xuyến... như câu thơ “Nhớ quê mà mướt dòng thi trong hồn”... hay câu thơ “Bút chưa đụng chữ, đã hình... ướt mưa”...
Thay mặt tòa soạn Sàigòn Times, Thùy Dzung chân thành cảm ơn thi hữu Y’Nga và sau đây, xin trân trọng giới thiệu cùng các bạn yêu thơ các bài thơ của các thi hữu, trong đó có bài “Không xóm cũ, chẳng dầm mưa” của Y’Nga.

Không Xóm Cũ,Chẳng Dầm Mưa

Bước đi, từng bước ngập ngừng
Áo tơ đà ướt, nên dừng hay đi"
Mưa thu đó! Lắm sầu bi!
Nhớ Quê mà mướt dòng thi trong hồn"
Câu thơ muốn trải mà hôn
Nâng niu tim óc mà tôn vinh thành
San hà một dải ngọt tình.
Bút chưa đụng chữ, đã hình... ướt mưa
Ý vờn nhè nhẹ, mưa thưa
Thôi em về vậy! Cho vừa câu thơ!
Lát nữa, sợ hồn ngẩn ngơ
Quên câu thơ ngọt, anh chờ héo hon
Lát nữa em nhắc đường mòn...
Xem Anh có nhớ Saigon ngày xưa!

Ý Nga (21.10.2002)

*

Gánh Hàng Rong

Nhoœ tôi
Em ngồi nơi gánh hàng rong
Một thời con gái má hồng đoœ au
Nhớ hoài cái buổi hôm nào
Ta quen ơœ gánh chuối xào dừa khoai

Thằng ta
Anh theo xe bán hàng rong
Mê bò bía mặn những đồng chắt chiu
Xí ngầu, ba baœy cũng liều
Có hôm tổ trác buồn hiu cõi lòng
Tiếng chuông vang vọng thinh không

Bạn bè
Bạn bè quán có hàng rong
Năm thằng, ba xị tấm lòng mơœ ra
Ta vui quên mất mẹ già
Đêm khuya tựa cưœa trước nhà trông con
Bây giờ đã mất nước non
Hàng rong quán cóc vẫn còn hồn ta

Phố cũ
Về quê tìm gánh hàng rong
Người giờ coi bộ lạc lòng lạ quen
Nhịp đời cuộc sống bon chen
Hồn xưa, phố cũ mấy phen đổi đời
Còn đâu nơi chốn một thời

Mẹ hiền
Mẹ hiền bán gánh hàng rong
Thức khuya dậy sớm tấm lòng bao la
Taœo tần nuôi lớn đời ta
Bóng người góc phố mờ xa cõi đời
Con giờ sống ơœ phương trời


Hồn trong tiềm thức vọng lời mẹ rao

Vĩnh Hòa Hiệp

*

Say

Em ơœ bên trời tôi ơœ đây
Ngất nga, ngất ngươœng vùi cơn say
Một thoáng chiêm bao buồn ly biệt
Bấm đốt ngón tay nhớ thương đầy
Một kiếp ly hương sầu viễn xứ
Quê nhà xa lắm, tận cung mây
Thôi! Em đừng nhớ đừng mong nhé
Vất vươœng mình tôi say lại say.
Khánh Hòa

Say

Mến tặng Trần Bá Ngộ W.A. và những ai cùng tâm trạng

Say men, say rượu, say tình
Say anh, say chị, chúng mình cùng say
Say cho trời đất nổi quay
Say cho nghiêng ngưœa đắng cay cuộc đời
Say rồi ta lại tỉnh thôi
Tỉnh ra thoáng thấy ôi thôi não nùng
Càng say càng thấy sầu lòng
Đất trời caœm nhận ngăn dòng lệ châu

Huyền Lam W.A.

*

Chờ

Anh khóa chặt đời em
Làm sao mà thoát được
Anh ngăn rào sau trước
Em như nước trong ao

Những tháng ngày xôn xao
Anh đi hoài chẳng lại
Tội tình em thơ dại
Anh có ngại ngần không"

Biết chăng những chiều đông
Tự nhiên buồn rười rượi
Một mình bên bếp sươœi
Em tức tươœi khóc thầm

Nếu em là nam châm
Sẽ tìm anh mà hút
Không để tình cao vút
Mơ những phút ấm lòng

Em vẫn chờ bên song
Caœ ngày đêm ước mong
Anh quay về thăm lại
Đôi ta hái nụ hồng

Phạm Tình Thơ

*

Hiểu Lòng Anh

Em có bao giờ bật tiếng “anh”"
Và trong lòng mắt lệ vây quanh"
Đôi lần tâm sự, vu vơ nhớ
Môi đã thân quen, nụ trươœng thành!

Em có bao giờ biết kiếp mây"
Ngàn năm bay mãi, vẫn còn bay"
Người đi, rồi sẽ tan như bụi
Núi đứng chờ mây, bóng tiếp ngày!

Anh thuơœ đi hoang, áo học trò
Luồn trong góc bụi, cuốn sâu đo
Đêm nằm đếm mãi sao trên núi
Em hiểu vì sao biển đợi chờ"

Em có bao giờ chợt đến thăm"
Để nhìn dáng đứng, mắt xa xăm
Để nghe anh gọi tên em mãi
Bóng phượng hè qua, khép lại dần...

Em hiểu vì ai, anh thác đây"
Hồn thiêng anh cũng chỉ là mây
Bóng mây bay mãi, tan thành nước
Giọt lệ tình em, góc huyệt đầy...

Phạm Quang Ngọc

*

Chờ Mong

Chẳng phaœi tại anh thì tại ai,
Mặc dầu em hết sức van nài.
Xin anh ơœ lại, đừng đi nữa,
Anh vẫn lạnh lùng, chắp cánh bay.

Nào ngờ lòng anh chóng đổi thay
Thành taœng băng giá, khó chuyển lay
Hờ hững trôi về miền nắng ấm
Để em đau khổ, lệ ứa cay

Thu về, mưa phùn lất phất bay
Quê người xứ lạ, anh có hay
Em vẫn chờ mong anh trơœ lại
Nên đã coi lịch, đếm từng ngày

Thấm thoát xa nhau đã mười năm
Mười năm khổ sơœ và nhớ mong
Em vẫn chờ anh quay trơœ lại
Để em khoœi khổ, khoœi chờ mong

Nhưng sao đời em cứ long đong
Nên vẫn leœ đơn, caœnh cô phòng
Và chẳng bao giờ em có bạn
Hàn huyên tâm sự bớt tuœi lòng

Tình đẹp vì hy vọng, mong nhớ
Thành thơ khi dang dơœ, phân ly
Nên em vẫn bền vững kiên trì
Đợi anh trọn kiếp, đến đời sau...

Hạnh Nguyên

*

Ngỡ Ngàng

Sáng đi qua công viên
Tượng đá buồn muôn thuơœ
Mắt môi người nức nơœ
Tóc buông lơi dịu dàng

Trưa trơœ về phố nhoœ
Thăm tượng đá công viên
Vẫn âm thầm đứng đó
Tóc mướt, mềm hồn nhiên

Chiều thaœ bước lang thang
Nhà điêu khắc chợt đến
Mang xác thân ra biển
Người đứng đây ngỡ ngàng.

Việt Nhi

*

Hương Ái Ân

Anh nhìn
Em là lạ
Em nhìn
Anh là lạ
Và dường như
Em có đôi gì
Như thừa
Và dường như
Anh có đôi bàn tay
Như thiếu
Và dường như
Anh có chút gì
Như thừa
Và dường như
Em có chút gì
Như thiếu
Rồi hai ta
Trao đổi nhau
Và trần gian dâng tiếng gọi
Đó!
Hương ái ân cuœa cuộc đời

Anh Hạ (Melbourne)

*

Ngày Em Trơœ Lại

Khi em về
ngôi nhà xưa thay chuœ
Ngõ hoang vu
Vườn ngập lá cành khô
Xóm làng thôn
hoang vắng quá tiêu sơ
Không gian chết
và thời gian lo sợ

Ngày em về
quê hương cũ bơ vơ
Sao lạc lõng
Sao lạ lùng bỡ ngỡ
Caœ khung trời thương nhớ
Những ngày thơ
Như xa lạ
Như chưa từng gặp gỡ

Thế hệ đã qua
Trong ê chề nhục nhã
Cõi nhân gian
giờ gian dối những đaœo lừa.

Vân Lam

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Từ nhu cầu được sử dụng thực phẩm sạch của người tiêu dùng, tại Sài Gòn chợ phiên nông sản an toàn đã ra mắt lần đẩu tiên vào tháng 8/2016, đến nay đã trở thành một kênh mua sắm quen thuộc, điểm hẹn đông vui cuối tuần của người dân thành phố, theo báo Phụ Nữ Việt Nam (http://phunuvietnam.vn).
Theo ghi nhận tại một hội thảo phòng chống hàng gian hàng giả gần đây, có đến 75% thị phần mỹ phẩm bán trên thị trường ở Việt Nam là hàng giả và hàng nhập lậu. Còn theo khảo sát của cơ quan chức năng, 100% nước hoa và sáp vuốt tóc tự nhận là hàng Pháp, Mỹ, Nhật, Hàn Quốc… được bán đổ đống ngoài chợ đều là hàng giả, theo Diễn Đàn Doanh Nghiệp (Enternews.vn),
Kiếm sống là chuyện gian nan... đặc biệt là cực kỳ gian nan trong thời Internet này. Báo Việt Nam Mới ghi nhận: Mới đây Hiệp hội taxi 3 miền cho rằng Grab đang khiến cho việc kinh doanh của các hãng taxi truyền thống lâm vào tình cảnh khó khăn nhất trong lịch sử, Grab có nhiều thuận lợi hơn trong hoạt động kinh doanh vận tải.
Thôi chị đừng nói chuyện súng đạn ở trường nữa, nghe vừa sợ hãi vừa nhức đầu! Thiệt tình có lúc em sợ quá, không muốn đến trường nữa. Cái thời này là thời gì vậy chị, sao súng nổ trong trường nhiều quá! Nhưng bây giờ đang mùa hè, không phải đến trường, em rất thoải mái và chỉ muốn nói chuyện về mùa Hè!
Khi con lớn lên con sẽ là cô giáo dạy vẽ, vì con rất thích vẽ nhiều nhất. Con thích vẽ từ khi con ba tuổi, bây giờ con đã tám tuổi, con cũng còn thích vẽ nữa. Những con thú con thích là con chó, con ngựa và con bướm.
Hôm nay, Tường Chinh muốn trình bày với quý vị phụ huynh, quý em, quý thầy cô một bệnh khác mà trẻ em thường bị mắc phải, đó là bệnh trầm cảm. Bệnh này khó nhận biết ở trẻ nhưng nguy hiểm hơn bệnh tự kỷ hay bệnh rối loạn tăng động mà Tường Chinh đã trình bày trong những lần trước.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em trai, người anh siêng năng, giỏi giang, việc gì cũng làm được, chỉ là bị nhát gan, nghe chuyện ma quỷ thì sợ đến rùng mình, nổi gai ốc. Người em ngu ngốc, khờ khạo, chẳng biết sợ là gì. Thấy anh nhát gan, nghe chuyện ma quỷ sợ phát rùng mình, thì cậu em muốn đi học nghề rùng mình.
Mùa hè, 16 tháng 9, ngày quân lực VNCH. Mời đọc bài viết đặc biệt của tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Ông sinh năm 1939. Trước 1975, là sĩ quan QLVNCH. Bị băt tù binh ngày 16/04/1975 tại mặt trận Phan-rang. Ra tù 1984. Vượt biên 1986. Bị bắt giam ở nông trường dừa 30/04, tỉnh Trà-vinh. Năm 1987 trốn trại về Saigon. 1989 tái vượt biên đến Malaysia tháng 07/1989. Tháng 05/1993 định cư tại Houston, Texas. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.