Hôm nay,  

Thơ Thơ

28/02/200300:00:00(Xem: 11396)
XIN NỐI TIẾP CÔNG TRÌNH

(Tặng tuổi trẻ VN trên toàn thế giới)

Cao lên nữa, vượt lên tầm vũ trụ
Hỡi những lòng vì đất nước, quê hương
Hỡi những cánh tay nối liền hoàn vũ
Hỡi lớp sóng thần chuyển động đại dương...

Cao lên nữa, vươn lên và đứng thẳng
Cùng năm châu ngạo nghễ giống tiên rồng
Hỡi ánh nến vỡ oà đêm thầm lặng
Hỡi đàn con tổ quốc vẫn chờ trông!

Đây sông núi cuả ngàn đời oanh liệt
Đây ngựa thần, Phù Đổng đã yên cương
Trống Diên Hồng đã rung lòng hào kiệt
Báo Hoàng Ân, Quốc Toản đã kiên cường!

Xin nối tiếp những công trình hiển hách
Gương anh hùng bất khuất thuở Cha, Ông
Hờn vong quốc đã tràn lên sức mạnh
Đã đau nhừ trong ý núi tình sông...

Thì hỡi gió! Hãy tung hoành cơn bão
Xóa tan đi bao dấu tích oan hờn
Và hỡi sóng! Cuốn phăng đời tàn bạo
Cứu giống nòi và quang phục giang sơn!

Ngô Minh Hằng

*

Bản Trường Ca Thứ Chín

(Kính dâng đất nước Việt Nam. Riêng gởi đến tất cả các anh cựu quân nhân trong quân đội VNCH mọi binh chủng, những người đã một lòng trung thành góp công bảo vệ đất nước Việt Nam trước sự xâm lăng tàn khốc của CS)

Các anh, người lính tôi thương mến
Hải Lục Không Quân, khắp bốn vùng
Vì chữ quê hương, vì trách nhiệm
Quên mình, gìn giữ nước non chung
Ngày xanh, tạm gác bao nhiêu mộng
Những mộng riêng và hạnh phúc riêng
Để dệt cho đời, cho Tổ Quốc
Ước mơ tươi đẹp của ba miền
Gian lao nguy khốn nhưng anh vẫn
Dũng cảm, hiên ngang trực diện thù
Chiến thắng bao phen lừng chiến sử
Hào hùng, lẫm liệt đến muôn thu!
Một “Hè Đỏ Lửa” cho giờ cuối
Quảng Trị cờ bay rợp Cổ Thành
Một Tết Mậu thân, hồi kết cuộc
Xâm lăng, xác giặc đã tan tành!
Các anh, người lính anh hùng lắm
Đã sống hiên ngang, sống kiếp người
Trong mỗi trái tim yêu SỰ THẬT
Anh là nguyên vẹn nét son tươi!
Anh không khiếp sợ, không đào thoát
Trong cõi cuồng điên của lửa binh
Anh chẳng xoay theo chiều gió loạn
Phản nòi phản giống để tồn vinh!
Những câu “Tổ Quốc”, câu “ Danh Dự”
“ Trách Nhiệm”, trong anh đã ngọc vàng
Trước lệnh giao thành, buông súng đó
Anh ôm súng khóc, cõi lòng tan!
Anh không hèn yếu, không thua trận
Để Tháng Tư kia mất nước nhà
Mà bởi vì mình, dân nhược tiểu
Trên bàn cờ thế giới gian ngoa!

Trên bàn cờ ấy, bày lang sói
Kẻ phản đồng minh, kẻ phản nhà
Ta biết, năm châu, ai cũng biết
Đảng mừng “chiến thắng”, lệ dân sa!!!

Thế là chiến thắng hay tàn bại
Khi ngập lòng dân những oán hờn...
Khi đảng độc tài kia áp đặt
Gông xiềng thống trị khắp giang sơn"""

Khi mà cắt đất dâng Trung Quốc
Mảnh đất muôn đơì bởi máu xương
Là giọt nước tràn trên miệng chén
Là châm ngòi nổ giữa quê hương!!!

Tóc anh nay điểm màu sương tuyết
Như những thân tre đã cỗi già
Nhưng cõi lòng anh nao nức trẻ
Mừng măng đã mọc, đã xông pha!

Mừng măng, từng búp măng tươi đẹp
Hồn gội mưa xanh, tắm nắng ngà
Trọng lẽ công bình, yêu đạo lý
Sẽ vùng lên cứu nước dân ta!!!

Vùng lên quét sạch đời oan nghiệt
Đem ấm đem no đến mọi nhà
Xây móng tự do, nền hạnh phúc
Và ngày vui ấy sẽ không xa!

Anh ơi, ngày ấy, ngày vui ấy
Là ước, là mơ của mọi người
Từ cậu bé con, từ lão cụ
Đợi mòn con mắt, khát khô môi...

Đã chờ, đã sống trong hy vọng
Mong một ngày mai nắng ngợp trời
Lúa trĩu đồng xanh, sông chật cá
Má hồng thôn nữ lại hồng tươi!

Và anh, người lính năm xưa đã
Buông súng mà lau nước mắt rơi
Dưới bóng cờ vàng anh sẽ được
Hát mừng đất nước đón ngày vui

Hát cùng tuổi trẻ, mừng dân tộc
Mừng những mầm xanh nở nhụy vàng
Mừng nước dân mình thôi thống khổ
Mừng ngày sông núi được trùng quang

Hỡi anh, người lính tôi thương mến
Hải, Lục, Không quân khắp bốn vùng
Dẫu mộng dời non và lấp biển
Chưa thành, nhưng góp đã bao công...

Trong ngày đất nước vui mừng đó
Tôi tặng riêng anh một nụ hồng
Để nhớ một thời anh vất vả
Một lòng trung nghĩa với non sông!

Ngô Minh Hằng

*

Thương Đóa Hoa Đào

Một đóa đào hoa rung trước gió,
Nhụy còn hay đã bướm ong tường"
Hoa ơi! Xuân sắp tàn rồi đó,
Xích lại gần đây keœo nhớ thương!

Nhớ nhớ, thương thương, nhớ với thương
Đào hoa một đóa bướm toœ tường.
Trời có tàn xuân, xuân lại đến,
Hoa xuân tan tác dễ ai thương"
Triệu Nam
Footscray Vẫn Còn...!

Thứ Baœy tuần rồi đến Footscray
Thấy nhiều caœnh sát với “ta, Tây”
Thanh nữ thanh niên tươi tỉnh khắp...
Ông già, bà lão vui veœ đầy... Keœ bán người mua đông phố xá
Lời chào tiếng hoœi vang chợ, quầy
Khó thấy hơn xua, người bán “trắng”,
Quý mùi mong được khá hơn vầy...!

Tu Ta Lon

*

Góp Bàn Tay

Ai ơi, thế giới nhiễu nhương;
Chiến tranh, khuœng bố... u buồn lắm thay!"
Ta nên đóng góp bàn tay,
Xây dựng thế giới thêm ngày tươi xinh;
Để ai cũng được an bình
Cũng được thừa hươœng ân tình Chúa ban
Nhà nhà, hạnh phúc an khang,
Người người, thoát caœnh lầm than thế trần.
Cùng nhau caœm tạ Thiên Ân,
Cùng nhau dâng Chúa tuổi xuân đời mình!

Joseph Duy Tâm

*

Xuân Này

Cầm chắc mùa lên được mấy cân
Vàng mai chín rực toœa thơm vần
Khung trời hương thắm tràn hoa mộng
Đất mẹ ta ngồi thươœng ý xuân
Nưœa chén duyên say bừng ngõ trúc
Ba cây tùng hợp ấm men trần
ƠŒ đây... Thơ, Bạn, chừng như đuœ...
Có thiếu chăng là... một mỹ nhân!

Hoa đào vắng bạt ngoài sân
Nắng đào quên rắc đôi vần cho tươi
Bước xuân lẽo đẽo theo người
Không hương, không lẽ, không cười với xuân!"

Liễu Thuận Khanh

*

Xuân Với Thi Nhân

Họa nương vận bài “Xuân này” cuœa nghĩa đệ Liễu Thuận Khanh

Tình ta nặng lắm lấy gì cân"
Mỗi độ mùa sang dệt thắm vần
Bên đó mong chờ từng cánh nhạn
ƠŒ đây thao thức mấy tin xuân
Quỳnh tương một chén chờ tri kyœ
Thi phú bao phen đẹp ý trần
Lạc bước viễn trình vào lối mộng
Thanh nhàn thay cuộc sống tao nhân!

Hương xuân vừa toœa vào sân
Nụ thơ bừng nơœ bao vần thắm tươi
Tiếng xuân rộn rã lòng người
Tình thơ sao khéo cợt cười với xuân"!

Đan Phụng mến họa

*

Chuyện Đồi Hoa Sim

Caœm tác bài thơ cuœa Hữu Loan và ca khúc “Những đồi hoa sim” cuœa nhạc sĩ Dzũng Chinh

Trao cầu duyên ấy miếng trầu cau
Chào nàng tạm biệt, dạ chàng nào!
Đà tươœng sứt chỉ đường tà áo(1)
Đó dầu, đầu gió chiến chinh vào
Ơ ngày trơœ lại ai ngờ đấy!(2)
Cầu nhoœ giặc sang, caœ coœ nhầu
Chiều vàng sim tím chàng dìu trước
Máu đà vùi dập má đào sao"

Trương Minh Hòa

(1)Theo thơ Hữu Loan: Áo anh sứt chỉ đường tà. Vợ anh chưa cưới, mẹ già chưa khâu. (2) Người lính chiến trơœ về, có ai ngờ người em nhoœ hậu phương đã ra người thiên cổ.

*

Có Thể

Đừng quên gọi cho tôi,
Nếu một ngày em chợt khóc
Tôi không dám chắc
Sẽ làm cho em cười
Nhưng,
có thể tôi sẽ khóc cùng em
Đừng quên gọi cho tôi,
Nếu một ngày em muốn boœ đi thật xa
Tôi không nghĩ,
Tôi sẽ ngăn em lại
Nhưng,
có thể tôi sẽ đi cùng em.

Nếu một ngày,
Em không còn muốn nghe bất kỳ ai,
Đừng quên,
Mà hãy gọi cho tôi nhé
Tôi hứa
Sẽ rất yên lặng,
lắng nghe tiếng lòng cuœa em

Nếu một ngày em chợt nhớ
Em gọi cho tôi
Không thấy tôi traœ lời
Hãy,
Đến nhanh bên tôi
Vì có thể lúc ấy,
Ta đang cần có nhau.

Thy2000

*

Bước Cũ Ta Về

Nguyệt hạ mơ màng - nét ngọc hương
Mười lăm e ấp chuyện văn chương
Ta về ý moœi - tình lơ đãng
Đêm thật êm - dìu diệu ý sương

Chuyện cuœa ngày xưa trắng ý thơ
Bước em ước nhẹ - sáng hoa mơ
Duyên trăng mười tám hương ngan ngát
Em nhớ! Mây kia baœo đợi chờ

Câu chuyện thần tiên ta kể em
Một lần gió lộng bước chân đêm
Đạp mây em đến trong tiền kiếp
Anh dáng tiên đồng xưa cõi tiên!

Với phép phù vân - em dựng xây
Ngôi lầu tình ái gió đùa mây
Mình vui trọn ý bên hoa bướm
Hoa nơœ tươi màu xanh coœ cây

Trăng vẫn thầm ghen - chuyện gối chăn
Ái ân - gưœi trọn cánh tay trần
Em trao cho caœ đời hương nữ
Mây gió đùa reo phuœ kín thân

Câu chuyện thần tiên rất dễ thương
Ta mơ một sáng - ước trăm đường
Chiến chinh kia dứt đường bi lụy
Ta sẽ cùng em - rũ gió sương

Nhưng gió trờ xa trơœ ngược buồn
Tháng Tư xoay hướng - mắt buồn vương
Thì chuyện thần tiên xưa vẫn kể
Chỉ còn an uœi buổi phong sương

Lăng lắc trời xa chữ thuyœ chung
Ước xưa buồn nhớ nắng hoàng hôn
Sắt son - ta trách gì em được
Trọn ý tình chung - nhạt sắc hồng!

Trăng gió theo ta về góp nhặt
Câu thơ năm cũ - ý tình em
Mười năm lạc bước tiên đồng đã
Mất ánh trăng vàng trong bóng đêm

Thy Lan Thaœo

*

Biển Hoàng Hôn

Quê nhà chiều xuống biển hoàng hôn
Nước biếc long lanh ấp uœ cồn
Bóng núi ngaœ dài đen sẫm lại
Thuyền về bến cá ơœ đầu thôn.

Gió lặng hàng dương im phăng phắc,
Ồn ào cười nói vọng vào thôn.
Rậm rịch bước chân xe rồ máy
Gâu gâu tiếng chó suœa ồn ồn.

Sóng vỗ ì ùm ru giấc nguœ
Trăng vàng toœa sáng phuœ trên cồn
Sương thu buông xuống phong mùi cá
Dạ nhoœ quê nhà biển hoàng hôn.

Triệu Nam

*

Việt Nam Cộng Hoà

Bị đồng minh Mỹ ép lung tung
Vẫn ngẩng đầu oanh liệt vẫy vùng
Baœo vệ tự do dân tộc Việt
Giữ gìn bờ cõi đất trời Nam
Hoàng Sa tưœ chiến danh lưu sưœ
Quaœng Trị giương cờ tiếng vạn năm
Hăm mốt năm trường đau với hận
Sẵn sàng đổ máu cứu quê hương.
“Việt Nam Dân Chuœ Cộng Hòa”

Đội Nga Hoa gọi Liên Xô Trung
Chúng nạt dạ ran nét hãi hùng
Khuœng hoaœng đi dây nhưng lớn lối
Kinh hoàng bợ đít vẫn huyênh hoang
Tuyên truyền bạo lực chia hai nước
Caœi cách ruộng đồng giết vạn dân
Cắt đất dâng Tàu ai cũng biết
Chối quanh vỗ ngực yêu quê hương

Cung Đỉnh

*

Sao Không Giữ

Sao không giữ lấy để mà chơi,
Tuột khoœi tầm tay mất mẹ rồi!
Giờ còn hối tiếc tìm đâu thấy,
Lấy đâu cuœa ấy để mà chơi.

Lấy đâu cuœa ấy để mà chơi,
Có cuœa ta nên chẳng để rơi.
Cuœa ta ta giữ đừng cho mượn,
Nó qúy còn hơn ngọc ơœ đời.

Triệu Nam

*

Qua Trường Cũ

Nhị Cấp

Trường giờ kín mít tối hù
Nhìn xem giống cái, nhà tù, bạn ơi
Chồn chân trước cổng bồi hồi
Ngẩn ngơ nói chẳng nên lời nào hơn

Nhứt Cấp

Bên đường một dã tiêu điều
Cù lao thầy thợ đìu hiu hoang tàn
Phượng tan liễu nát lạc đàn
Người tha phương nhớ một hàng cây xanh"

Hội Tết 75

Còn đâu áo trắng ngày xưa
Gian hàng chợ tết đong đưa sắc màu
Đi cầu bắt vịt bờ ao
Mấy mươi năm cũng nhớ nhau suốt đời

Hè 76

Năm nay năm cuối là dông
Hè sang đừng có mà mong trùng phùng
Đường đời vạn neœo mông lung
Xaœy đàn, tan nghé chập chùng tứ phương

Thầy Giám Thị

Giờ thầy Tư Rạng ơœ đâu"
Nhớ thầy Tư Biện cú đầu còn đau
Bóng thầy đầu hói to cao
Dán ngay phù hiệu em mau chạy liền

Bác Giáo Già

Thầy tôi là bác Giáo già
Một lần vượt biển đi xa không về
Giòng đời cơm áo tứ bề
Nhớ thầy cái giọng chưœi thề Pháp văn

Quán Tư Hiền

Cà phê thuốc lá sớm mai
Tư Hiền quán nhoœ chờ ai qua đường
Áo em trắng caœ sân trường
Em, ta hai đứa hai phương trời buồn
Da Ua Dì Tám

Da ua, bánh lọt nước dừa
Quán bà dì Tám những trưa những chiều
Năm nàng baœy chuyện tình yêu
Đợi giờ trốn học bồ khều lên xe
Em ngồi tựa má im re.

Vĩnh Hòa Hiệp

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm đầu tiên vào Sài gòn, tôi được anh chở trên chiếc vespa cà tàng đi khắp nơi. Anh đã giúp tôi chuẩn bị tốt cho kỳ thi vào Cao đẳng Mỹ Thuật Sài gòn dù về sau tôi không theo đuổi nghệ thuật hội họa... Kỷ niệm với anh Du Tử Lê tôi không bao giờ quên và chúng tôi thường nhắc lại mỗi khi ngồi uống café rồi cười với nhau
Đến Ai Cập và Jordan, chúng tôi tự sắp xếp chương trình thăm những nơi mình muốn. Qua Do Thái mấy ngày đầu tự lên lịch tham quan, sau đó nhập vào đoàn người đến từ Mỹ và Úc, trong chuyến hành hương do linh mục Dòng Tên Nguyễn Tầm Thường hướng dẫn.
Tướng Khuyên còn ở Sài Gòn đến ngày 28 tháng 4/1975 mới ra đi. Ông đã ra đi trong khi Sài Gòn đang cơn hấp hối vô phương cứu vãn nổi. Tới Mỹ, Ông xuất gia và tu hành lặng lẽ trong một ngôi chùa cũng lặng lẽ ít đồng hương lễ lạc. Kiếm sĩ Đặng Dung ngày xưa cũng sống như vậy
Truyện Thạch Sanh Lý Thông lưu truyền trong dân gian dưới hình thức chuyện kể truyền miệng chắc có đã lâu. Phải hiện hữu trước khi ông Dương Minh Đức đưa bản văn sáng tác của mình sang bên Quảng Đông khắc ván cũng như từng đưa vài chục tác phẩm khác của nhóm nhờ đó miền Nam Kỳ Lục tỉnh có được một số tác phẩm Nôm đáng kể mà người nghiên cứu Nôm thường gọi là Nôm Phật Trấn
Nhật Bản: Người Việt đứng đầu danh sách người ăn cắp đến từ nước ngoài. Năm 2017, khoảng 260 000 người Việt sống tại Nhật Bản, tăng 8 lần so với 2008. Tội phạm trong Cộng Đồng Việt cũng tăng. Thống kê tại Nhật cho thấy năm 2017, số tội phạm gốc Việt là 5140, chiếm hơn 30% tổng số tội phạm
đài phát thanh yêu cầu người dân phải về nhà trước 23 giờ để đợi thông báo quan trọng. Lúc 2 giờ ngày 22.09.1975, đài loan tin về quy định đổi tiền và kéo dài thời gian giới nghiêm đến 11 giờ sáng. Thời gian đổi tiền sẽ bắt đầu vào lúc 11 cho đến 23 giờ cùng ngày, tức chỉ có 12 giờ đồng hồ để hoàn thành việc thu và đổi tiền
người có danh, có chức mới viết hồi ký khi về già. Tôi chỉ là một nhà giáo bình thường, chẳng có gì to lớn cả, nên chẳng bao giờ nghĩ đến việc tự viết về mình. Tuy nhiên, qua bao năm sống còn, nghĩ lại mình cũng còn những điều đáng nhớ
Trong thời đại ngày càng gia tăng sự bất ổn và bất an trên khắp toàn cầu, lời Phật dạy về bình đẳng, tôn trọng và hiểu biết nhau ngày phù hợp đối với tất cả những ai muốn thiết lập một thế giới tốt đẹp và hòa bình.
Nhắc đến biến cố 30 tháng 4 năm 1975 thì người Việt sống ở hải ngoại đều bùi ngùi thương cảm khi nhắc đến cái chết oai hùng của 5 vị tướng đã tự tử trong thời gian kể trên. Nay tôi xin góp nhặt tin tức được kể lại từ nhiều người thân cận tướng Nguyễn Khoa Nam về cuộc sống đời thường của ông
Hai bên cách nhau khoảng mười thước, thấy nhau bằng mắt thường, nên, mọi người trên đoàn giang đỉnh đều thấy Việt-Cộng nhốn nháo, tán loạn... địch từ bờ bắn ra dữ dội với đủ loại súng, có cả 82 ly không giật và 12 ly 8. Phía Lực-Lượng 99, vũ khí nặng trên chiến đỉnh đều xử dụng tối đa
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.