Hôm nay,  

Trở Lại Tương Lai

19/12/200200:00:00(Xem: 4445)
Quyết định của Al Gore không ra tranh cử Tổng Thống vào năm 2004 đã gây sửng sốt. Tôi không ngạc nhiên và tán thành quyết định đó vì tôi thích tựa đề cuốn phim “Back To The Future”. Trở lại tương lai chớ không nên quay về quá khứ, chỉ nên nhìn về quá khứ để rút kinh nghiệm. Những kẻ ôm lấy quá khứ để sống đều mù trước hiện tại. Họ không có tương lai.
Al Gore nói ông không muốn chạy đua lại lần nữa với ông Bush, vì một cuộc đua như vậy tất phải chú trọng đến cuộc đấu đã qua năm 2000, trong khi mọi cuộc tranh cử đều phải nhìn đến tương lai. Điều đó rất đúng. Năm 2000, Al Gore đã hơn Bush nửa triệu phiếu của dân chúng, nhưng cuộc đếm phiếu đầy tranh cãi ở Florida rút cuộc đã khiến Tối cao Pháp viện biểu quyết bằng số thăm 5-4 cho ông Bush làm Tổng Thống. Nhiều người muốn quay về quá khứ, tin rằng nếu al Gore chạy đua lần nữa chắc chắn ông sẽ thắng Bush. Tôi không tin như vậy. Bởi vì tình thế ngày nay đã khác. Ông George W. Bush là vị Tổng Thống lên cầm quyền với tư thế yếu, nhưng sau vụ khủng bố tấn công ngày 11-9, ông đã trở thành một Tổng Thống mạnh. Ít có một vị Tổng Thống ở nhiệm kỳ đầu có mức được lòng dân cao như ông Bush ngày nay. Chính những người không bầu cho ông Bush, nay cũng thấy ngỡ ngàng. Nếu bây giờ lại có cuộc đấu Bush-Gore, họ sẽ chọn ông Tổng Thống họ đã thấy được lòng dân hơn chọn một người họ chưa biết. Có người cho rằng “trong lúc dân chúng hoang mang, phần thắng vẫn về phần người nói lớn mà sai, phần thua về nguời nói nhỏ mà đúng”. Câu nói này có lẽ để an ủi đảng Dân Chủ đã thất bại trong cuộc bầu cử Lập pháp năm nay.
Sau khi ông Al Gore rút lui, đảng Dân Chủ sẽ chọn ai ra tranh cử Tổng Thống năm 2004" Thật khó nói, vì đảng Dân Chủ chưa có người lãnh đạo giỏi. Sự thất bại cay đắng của đảng Dân Chủ trong cuộc bầu cử năm nay đã cho thấy sự thật đó. Đảng Cộng Hòa thắng là nhờ Tổng Thống Bush. Sau ngày lễ Lao Động 2-9, Bush đã dốc toàn lực ra giúp các ứng cử viên của đảng ông bằng chiến lược đánh trống mở cờ rầm rộ đánh khủng bố, đánh Iraq và đánh lạc hướng luôn dư luận để cử tri khỏi nghĩ đến tình hình kinh tế. Trước chiến lược đó, các nhà lãnh đạo Dân Chủ không có chiến lược nào nhất quán đối lại, họ lúng túng trước vấn đề phải làm thế nào một mặt tỏ ra chống khủng bố đến cùng, một mặt tố cáo những sai lầm của Cộng hòa trong các lãnh vực kinh tế và ngoại giao, nhưng hai mục tiêu này có khi lại nghịch nhau. Nếu đảng Dân Chủ lúc đó cũng đánh trống mở cờ chống khủng bố là tiếp tay cho uy thế của Tổng Thống Bush hay sao" Tôi không nghĩ thế, vì việc chống khủng bố có hai mặt: phòng ngừa và đánh trả. Đảng Dân Chủ có thể đề cao ưu tiên số 1 là “cứu nguy kinh tế” đi liền “phòng ngừa khủng bố”, bởi vì hai mục tiêu đó quện với nhau thành một, vì khủng bố nhằm đánh kinh tế Mỹ nên phải dốc toàn lực đề phòng về nội an. Sau trận đánh Afghanistan, mọi cuộc tấn công trả đũa hay báo thù có thể chờ vì đó là ưu tiên số 2.

Bây giờ nếu đảng Dân Chủ không có lãnh đạo giỏi, họ sẽ thua cuộc tranh cử Tổng Thống năm 2004 chăng" Lúc này còn quá sớm để khẳng định như vậy. Ở đây có một bài học quá khứ cần phải nhìn lại. Tổng Thống Bush cha năm 1991 có mức được lòng dân lên rất cao sau khi thắng trận Bão Sa mạc đánh Iraq, lúc đó đảng Dân Chủ đã thấy nản lòng, nhiều nhân vật tên tuổi trong đảng không muốn ra ứng cử vì chỉ sợ lãnh thất bại, thành ra có một khoảng trống khiến một ông Thống đốc ít tên tuổi ở Arkansas là Bill Clinton lọt vào danh sách ứng cử. Rút cuộc Bill Clinton đã tạo sự bất ngờ vì đến cuối năm 1991 sự xuống dốc kinh tế đã làm ông Bush cha mất chức Tổng Thống.
Nhưng nếu đảng Dân Chủ biết nhìn lại quá khứ, Tổng Thống Bush ngày nay lại quên bài học những sai lầm của cha ông năm 1991 hay sao" Khi ông Bush cử một bộ tham mưu kinh tế hoàn toàn mới, ông đã bắt đầu tránh vết xe đổ trước khi quá muộn. Nhưng ông làm thế nào để cứu nguy kinh tế" Cố nhiên ông không thể quay mũi con tầu kinh tế để đi về hướng khác, bởi vì thay ngựa giữa giòng chỉ thất bại và không còn kịp. Ông Bush sẽ tiếp tục giảm thuế đồng thời tăng chi đến tối đa và nỗ lực giúp các đại doanh nghiệp kỹ nghệ phục hồi mau lẹ. Tuần này ông quyết định cho bố trí hệ thống lá chắn chống phi đạn bắt đầu từ năm 2004, một kế hoạch rất tốn kém, nhưng có thể tạo công ăn việc làm, hạ bớt mức thất nghiệp, lấy lại niềm tin của dân tiêu dùng, một chìa khóa then chốt để phục hồi kinh tế. Giảm thuế và tăng chi có nghĩa là ngân sách còn thâm thủng nặng hơn nữa, nhưng có sao" Ngân sách thiếu tiền thì cứ việc vay nợ quốc gia mà xài để hậu thế nai lưng ra trả. Ở đây có bài học kinh tế của Tổng Thống Ronald Reagan với chiến lược Chiến tranh các vì sao (Star Wars). Chiến lược đưa quốc phòng lên không gian với chi phí khổng lồ giữa lúc kinh tế Mỹ xuống dốc vào đầu thập niên 80 đã làm kinh tế Mỹ sống lại, nhưng với món nợ quốc gia chồng chất, phải chờ đến hơn 10 năm sau, một ông Tổng Thống Dân Chủ mới xóa nợ và tạo được dư thừa ngân sách.
Nhưng lịch sử chẳng bao giờ tái diễn. TT Reagan đương đầu với Liên Sô trong một cuộc chiến không bên nào trực tiếp lẩy cò nên gọi là chiến tranh lạnh. TT Bush ngày nay lâm vào một cuộc chiến tranh nóng vì bom đã nổ ngay trên đất Mỹ, trong khi bọn khủng bố chỉ có vài ngàn tên lặn chìm trong bóng tối, có dây mơ rễ má khắp nơi, rình rập với một thứ vũ khí chưa từng có trong lịch sử loài người: “bom tự sát”. Hãy trở lại tương lai.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Câu Lạc Bộ Nhiếp Ảnh Việt Nam/VN Photography Club sẽ tổ chức một cuộc triển lãm ảnh nghệ thuật "Ánh sáng và sắc màu" tại Little Saigon, Nam Cali. Buổi triển lãm sẽ diễn ra hai ngày, Thứ Bảy và Chủ Nhật, 7 và 8 tháng 12 năm 2019 từ 10 giờ sáng đến 5 giờ chiều, tại Hội trường nhật báo Người Việt
Bộ trưởng quốc phòng Nam Han, Jeong Kyeong-doo và đồng nhiệm Trung Quốc, Ngụy Phượng Hòa đã đồng ý thiết lập thêm những đường dây nóng quân sự giữa hai nước và chuẩn bị cho chuyến công du của bộ trưởng Jeong đến Trung Quốc vào năm 2020.
Ánh nắng chiều đã tắt nhưng tôi vẫn như cảm nhận được cái nóng hừng hực qua cung cách vén ống tay áo để lau mồ hôi trán của người tưới cỏ.
Công Ty Disneyland sẽ chính thức tham dự cuộc Diễn Hành Tết tại Westminster với sự góp mặt của nhiều nhân vật trong đó có Mickey và Mini Mouse.
Thương vụ bán hàng trên mạng tại Hoa Kỳ Ngày Lễ Tạ Ơn đã tăng vọt 17$ tới 4.1 tỉ đôla, theo Salesforce cho biết. Doanh thu bán hàng mạng trên toàn cầu đã tăng còn nhanh hơn.
2 du khách của chiếc du thuyền Carnival Cruise Line đã chdết trong một xe buýt trong thời gian một tua độc lập tại Belize hôm Thứ Tư.
Thủ Tướng Iraq Adel Abdul-Mahdi cho biết hôm Thứ Sáu rằng ông sẽ từ chức theo sau nhiều tuần lễ biểu tình bạo động và lời kêu gọi ông ra đi bởi nhà lãnh đạo tôn giáo hàng đầu quốc gia của phái Hồi Giáo Shia.
2 phi đạn được Bắc Hàn phóng đi hôm Thứ Năm “được cho là bắn từ một bệ phóng phi đạn nòng siêu lớn,” theo các viên chức quân sự Nam Hàn cho biết.
Cảnh sát Anh đã bắn chết một người tấn công khủng bố hôm Thứ Sáu tại Cầu London -- một sự kiện đau lòng đã khiến ít nhất một người vô tội thiệt mạng và một số người khác bị thương xung quanh con đường trọng yếu là nơi xảy ra vụ tấn công Hồi Giáo chết người chỉ hơn hai năm trước.
Trấn Cảnh Đồng nằm bên bờ sông Liễu Hạ, xinh đẹp như cảnh thiên thai ở chốn trần gian. Khách thương hồ đến đi mua bán quanh năm. Khách du thanh tú lịch lãm cũng dập dìu trẩy hội…


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.