Hôm nay,  

Trang Thơ

30/09/200000:00:00(Xem: 7280)
Vui lên em

Anh thương em thật nhiều
Ôm em yêu vào lòng.
Hôn lên đôi môi hồng.
Tình thương thêm thắm nồng.

Khi nào ta cùng về,
Quê ta thăm lại nhà.
Hai ta trên con tàu.
Đường về xa tít xa.

Ngày mai đây quê mình,
Toàn dân vui no lành.
Hai ta lên tầu về.
Con ngoan tay em bồng.
Tự do quê hương mình,
Đảng gian sẽ không còn.
Ta ca đời thái bình.

Em thương vui lên nào!
Rồi đây nơi quê mình,
Toàn dân ta không còn,
Cuộc đời đeo gông cùm.
Đảng gian đã tan rồi,
Tự do cho quê nhà.
Toàn dân có nhân quyền.
Ta cùng ca khải hoàn.
Về đây chung một lòng.
Toàn dân ta đón chào,
Mừng vui những con người,
Cùng chung xây lại đời.
Em thương vui lên nào...!

Anh Mười

***

Trong ta nở đóa hoa hồng

Môi chưa vội nhắp men say
Bỗng dưng vội vã lưu đầy xác thân
Mưa khuya như vẫn tần ngần
Dấu chân chim đã những lần ngẩn ngơ
Mua vui trong chút tình cờ
Trang thư mưa đã giọt nhòa trang thư
Em đi cội rễ trầm tư
Mây bay từ thuở gió hư không về
Đường ta lạc lối u mê
Ngồi trông phố vắng, lòng tê tái lòng
Ừ thôi, đã hết mùa đông
Cỏ cây cũng hết tím bầm xác thân
Trong ta nở đóa hoa hồng.

Thy-2000

***

Quên em một kiếp lưu đầy

Tôi đã quên em
Như một buổi chiều không đeo Thánh giá
Vào thánh đường quên cả bài kinh
Tôi quên em
Của ngày tháng im lìm
Trên cao ngất Chúa ngắm nhìn tội lỗi
Bước chân em bây giờ trôi nổi
Đường trần gian,
Em hỡi! nhục nhằn
Tôi đã quên em,
Quên truyền kiếp di căn
Tội Tông Truyền
"Người" ngàn năm còn đó
Mái nhà xưa hôm nay bỏ ngỏ
Tiếng rì rào sóng vỗ bờ xa
Áo em chợt đã mượt mà
Môi em chợt thắm, dáng ngà chợt thay
Quên em một kiếp lưu đày
Tôi đã quên em
Chiều thứ bảy không vào giáo đường đi lễ
Đọc bài kinh tự kể: "Lỗi tại tôi".
Chúa dang tay, ta cúi đầu sám hối
Ơn phước này - xin đừng để mây bay
Em còn đó - của những ngày gió lộng
Ta còn đây - bao giấc mộng vẽ bày
Trời bỗng sáng, nghe sương mai khẽ động
Chợt giật mình - ngày chủ nhật bủa vây
Quên em một kiếp lưu đầy.

Thy2000

***

Đã bảo

Ta nói mà nhỏ đâu đã tin
Tuổi con gái để xế chiều tiếc nuối
Mộng thần tiên chỉ để đời theo đuổi
Mai mốt nhỏ đừng hoài âm xưa.

Như bong bóng vỡ lúc trời mưa
Tượng đá đứng buồn trong công viên vắng
Như đám mây xanh của ngày nắng
Lũ bồ câu trắng lăng xăng tìm mồi.

Nhỏ biết rồi nhớ đừng yêu ai

Sóng đẩy nhau trên bãi biển dài
Rong rêu mệt nhoài một đời lang thang
Vỏ ốc cô đơn phơi mình trên cát
Âm thanh man mác những lời hẹn hò.

Nhỏ biết rồi nhớ đừng yêu ai

Ta nói mà nhỏ đâu đã tin
Trái cấm vô tình nhỏ lại chọn
Hạnh phúc mai này như gió thoảng
Nhỏ khóc tiếc nuối chuyện đã rồi.

HPDC

***

Nhạc và thơ

(Rockdale một chiều tắt nắng)

I

Nhạc là cánh bướm thơ là hoa,
Hoa bướm xưa nay vẫn mặn mà.
Tiếng nhạc du hành quanh trái đất,
Ý thơ dào dạt dưới trăng ngà,
Bướm vờn trong nắng thêu nguồn hứng
Hoa nở khắp trời dệt tiếng ca,


Giả thử nhạc thơ im vắng tiếng!
Thì đời... nào khác bãi tha ma!!!

II

Thơ là hơi thở nhạc là tim
Dẫu có xa xăm vẫn muốn tìm
Bi tráng nguồn thơ cam cộng khổ
Bổng trầm khúc nhạc cổ cùng kim.
Say mê một-thuở-yêu-đàn hát,
Thổn thức trăng-mờ-bên-suối êm.
Ai nỡ hững hờ thơ với nhạc"
Ai đành làm gỗ đá nằm im..."

Bích Vân

***

Cho người nằm xuống

Trông ra ngọn cỏ lá cây,
Thấy hiu hiu gió, thì hay... NGƯỜI về...

Nguyễn Du

Tao về xóm cũ, ghé thăm mày,
Chỉ thấy bàn thờ: hương khói bay.
Mày bỏ cuộc chơi, ngồi ngất ngưởng,
Còn tao, ngượng ngập bước tương lai.

Mày đã ngậm cười nơi chín suối,
Nhiều thằng bật khóc, trốn đi xa.
Quê người, đất rộng thêm buồn tủi,
Bởi vướng trong tim nỗi nhớ nhà.

Bao năm ngang dọc, tao nào sợ,
Nay sợ cô đơn gặm nỗi buồn.
Đã biết cuộc đời là bể khổ,
Vẫn còn ái ngại: tóc pha sương.

Mày đã đi về trước cả tao.
Bạn bè tán loạn, biết nơi đâu"
Vắng mày, mọi vật như thừa thãi,
Tao ngẩn ngơ người, biết nói sao!

Lãng đãng hồn thiêng mày ở đâu"
Về nghe tao tán dóc đôi câu:
CHẾT LÀ CHUYỂN NGHIỆP, trong đời sống,
Mày CHẾT, nhưng mà SỐNG, với tao!

Tổ cha mấy đứa giành yêu nước,
Rã đám, tan hàng chạy trước tiên.
Bỏ lại đằng sau: bao nhục nhã,
Thua buồn, mất mát cả niềm tin.

Kỳ Nguyễn

***

Bến xưa còn đó

Dáng yêu nho nhỏ,
Chiều nắng nhạt nhòa,
Giòng sông còn đó,
Gợi nhớ thiết tha.
Kẻ đi người ở,
Bến cũ năm xưa.
Cầm tay bỡ ngỡ,
Gió sầu nhẹ đưa.
Quay về quê cũ,
Sáng sớm tinh mơ.
Sương mai mờ phủ,
Khói lam mờ mờ.
Thời gian thấm thoát,
Hai chục niên trôi,
Thay màu trắng toát,
Tấc dạ bồi hồi,
Người xưa vắng bóng,
Nào biết mất còn,
Mắt buồn gợn sóng,
Tim lòng sắt son.
Đâu đây phảng phất,
Bóng dáng gầy gầy,
Tóc bay lất phất,
Hương thơm ngây ngây.
Qua rồi tuổi mộng,
Thời gian cuốn trôi,
Kéo dài kiếp sống,
Mấy độ đổi đời"
Hỡi người tri kỷ
Ghi khắc tình ta
Dìu vào thế kỷ,
Tuổi xế bóng tà.

Từ Nguyên

***

Tắc Cậu chiều mưa

Anh về Tắc Cậu (*) chiều mưa
Nhớ em dáng nhỏ thương màu áo xưa
Theo em qua những rặng dừa
Qua hàng cao lão, dậu thưa, mười giờ
Theo em bước xuống con đò
Giữa giòng ai hát câu hò nên thơ
Theo em trăng tỏ, trăng mờ
Lung linh bóng nguyệt, ông tơ se tình
Theo em ra tận ngoài đình
Hát câu vọng cổ cho mình có nhau
Anh về hối mẹ trầu cau
Đem mâm dạm hỏi, trước sau vợ chồng
Anh về Tắc Cậu bến sông
Ngồi đây mà ngóng mà trông bóng hình
Ngồi đây giờ có một mình
Nhớ người năm cũ nhớ tình thơ ngây
Em giờ như cánh chim bay...

Vĩnh Hòa Hiệp

(*) Tắc Cậu, Minh Lương (Minh Hương), cách thị xã Rạch Giá khoảng 15 km. Hai nơi này người Tàu ở rất đông. Riêng Tắc Cậu nổi tiếng với khóm ngọt, cau và dừa. Đời sống ở nơi đây cây lành trái ngọt rất hữu tình. Con gái Tàu lai rất đẹp gọi là đầu gà đít vịt, vì thường người Tàu hay sui gia với người Miên. Họ cho con trai Việt không thật lòng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Westminster (Bình Sa)- - Tại hội trường thành phố Westminster, 8200 Westminster Blvd vào lúc 1 giờ chiều thứ Bảy 20 tháng 7 năm 2019, Nhà Biên Khảo Phạm Trần Anh đã ra mắt cuốn sách mới của ông đó là: “Lịch Sử Việt-Danh Tướng Việt,” và các tác phẩm: “Văn Minh Việt-Danh Nhân Văn Hóa Việt,” Lịch Sử Việt Nam” (quyển 1 và 2 dày 1,200 trang.)
Miền Tây lại gặp mưa gió quậy phá… thế là nhà sụp, người chết. VOV kể rằng mưa lớn kèm gió giật mạnh tại các huyện Tịnh Biên, An Phú, Phú Tân, Chợ Mới và TX Tân Châu (An Giang) làm 1 người chết, hơn 600 ngôi nhà bị tốc mái.
Liệu người ta có thể hy vọng với sự mở rộng hợp tác với hải quân Hoa Kỳ, với chiến lược phát triển biển, nhà nước Việt Nam sẽ ngăn bớt được sự hung hăng của các hạm tàu Trung Quốc ngạo mạn coi Biển Đông "như là ao nhà của chúng nó" như lời một bài hát thời chiến tranh với Mỹ?
Trên thực tế, liệu có ai nói với Donald Trump là nếu ông không thích nước Mỹ (ông luôn mồm chỉ trích các chính sách của Mỹ ở các thời tiền nhiệm) thì ông về nước ông đi? Hoặc nếu không phải là Donald Trump mà là các người da trắng khác, liệu có ai nói thế không?
Báo chí Thái Lan, Việt Nam và hải ngoại đều đăng tin lưu vực Mekong hạn hán bị nặng nề nhất của thế kỷ, mực nước xuống từ TQ trong tháng này bỗng xuống thấp chỉ còn một nửa kỷ lục thấp có trước
Ngọc Hoàng giận, tính cho thần ôn dịch xuống diệt trừ loài người để lập một Nguơn khác. Đức Phật Bà Quan Thế Âm sợ con người bị diệt nên cho người đem xuống một cuốn kinh Quan Âm Cứu Khổ dạy đời về điều tu hành. Tóm lại bản văn nầy nói tại sao cuốn kinh Quan Âm Cứu Khổ ra đời.
có lẽ trên thế giới không có một quốc gia nào có rất nhiều hiện tượng tâm linh cũng như những vật và tinh thể xuất phát từ cõi giới vô hình hay cõi Thiêng cho bằng đất nước Thailand
Toàn cầu hoá, danh từ này mới hiện hữu vào thập niên 80, nhưng thực sự đã có từ lâu đời với Magellan, với Marco Polo, với thương mãi các xứ quanh bờ biển Địa Trung Hải... Việt Nam đã buôn bán với Nhật qua thành phố Hội An.
Con đường Westminster Chút mưa về rét mướt Đố em tìm cho được Vì sao lạc ngày xưa ? Con đường như ngắn lại Cho cuộc tình dài thêm Lời ca nào đắm đuối Tiếng thì thầm trong đêm
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.