Hôm nay,  

Thơ Thẩn Mà Chơi

18/11/200200:00:00(Xem: 4597)
Hoan Nghinh

Theo baœn văn “Cờ máu CSVN bị CĐNV Tÿ nạn/Qld. triệt hạ tại South Bank” (SGT số 285, mục SHCĐ) thì sáng Chuœ Nhật 27.10.02, đồng hương đã thông báo cho BCHCĐ/NVTD/Qld. biết lá cờ máu cuœa Việt Cộng đã được treo trong khu Quốc kỳ cuœa công viên South Bank ơœ giữa thành phố Brisbane nên ông Trần Hưng Việt (Chuœ tịch CĐ), ông Trương Minh Đức (PCTNV), ông Trần Kim EŒm (UVGT&LL) và khoaœng 15 đồng hương khác (có ông Huỳnh Hạnh Kim Hồng, hội trươœng hội AHKQ/QLVNCH/Qld.) đến trình bày với ban quaœn trị cuœa South Bank Portland về sự bất bình cuœa Cộng Đồng người Việt và gưœi văn thư yêu cầu triệt hạ cờ máu cuœa Việt Cộng. Sự đấu tranh này đã thành công. Trong bản dịch Thư phúc đáp của ông Bill Grand, Chief Excutive officer của South Bank Parklands, đề ngày 29/10/02, gửi ông Trần Hưng Việt, có đoạn như sau: “Chúng tôi kinh ngạc khi biết rằng, việc treo cờ CSVN tại tiền trường VH đã gây sự phẫn nộ và bất bình cho CĐNV tại Brisbane. Hôm nay, lá cờ ấy đã được gỡ đi.” Đọc nội dung baœn văn trên, Cô Gia tôi viết bài này.

Ban Chấp Hành Người Việt đấu tranh,
Hạ cờ Việt Cộng ơœ South Bank.
Bà con biết chuyện đều khen ngợi,
Cô bác hay tin rất tán thành.
Giữ vững lập trường vầy: uœng hộ,
Nêu cao ý chí thế: hoan nghinh!
Thành công này đã thêm thành tích,
Chống Cộng nhiệt tâm ơœ Brisbane.

Cô Gia

*

Vững Ý chí

(Tặng Lê chí Quang và những người đã và đang dấn thân cho quê hương)

Ta vẫn bước dẫu tình đời đen bạc
Phủ lên hồn bằng manh áo tả tơi
Tự bao năm khi cuộc thế đổi dời
Còn chi nữa ngoài hai bàn tay trắng
Mắt trũng sâu thêm bờ môi mặn đắng
Nhìn quanh đời đầy rẫy những bon chen
Chấp làm chi, loại man rợ thấp hèn
Gắng sức nhé ta cùng đi đến hết
Đời chẳng thiếu bọn côn đồ xôi thịt
Thế gian này vốn nặng chữ sân si
Phím tơ chùng vương khúc hận, sầu, bi
Cố quên hết, chớ mang vào nỗi nhớ
Cuộc chiến kia, mình còn đương dang dở
Dân oán hờn, cơn quốc nạn điêu linh
Dù gian truân, ta phải trọn nghĩa tình
Từ bóng tối sẽ tìm ra ánh sáng
Vui lên nhé bình minh rồi ló dạng
Ta sẽ cùng, kéo lại những hương xưa
Khi tiền nhân chung sức dựng cõi bờ
Sáng mắt thép trên ngọn cờ khởi nghĩa
Thây, máu giặc phơi đầy nơi chiến địa
Ánh gươm hùng chói rạng đến ngàn thu
Thét oai linh bạt vía lũ quân thù
Nay con cháu nỡ sao đành khuất nhục.

Phạm thanh Phương

*

Hoœa Hoạn ơœ Thành Hồ

Ngày 29.10.02, Trung tâm Thương Mại Quốc Tế ơœ quận 1 thành Hồ bị cháy khiến nhiều trăm người chết và bị thương. Tất caœ các đài truyền hình Úc đưa tin vụ cháy lớn này với hình aœnh tại hiện trường. Nguyên nhân vụ cháy thực sự không ai hiểu được, chỉ thấy sau đó vài ngày là có người ra nhận tội gây hoœa hoạn, thật giaœn dị!! Nhân dân caœ nước chẳng ai tin được! Và dư luận bàn tán, người thì cho là khuœng bố, người thì cho là có keœ phá hoại, keœ lại cho là khổ nhục kế cuœa VC để moi tiền viện trợ cuœa ngoại quốc hầu kiếm đô la chia nhau boœ túi, chỉ thiệt người chết và đau khổ người có thân nhân trong tai nạn. Dù bất kỳ một lý do nào thì tội lỗi cũng là do chế độ thối nát, vô lương cuœa bè lũ CS đã không quan tâm tới sự an toàn cuœa dân, mà chỉ biết vơ vét tiền cuœa làm cuœa riêng cho mình, đến độ lính cứu hoœa mà không có mũ đội, không áo quần an toàn, thiếu xe, thiếu nước, nên đứng ngoài nhìn dân chết cháy bên trong. Đúng là “lấy kinh tế thị trường, chữa cháy theo định chế xã hội chuœ nghĩa”.

Trung tâm Thương mại ơœ Sài gòn
Hoœa hoạn thình lình cháy rụi trơn
Khuœng bố chắc hơn là chạm điện!
Thiên hạ xôn xao lắm chuyện đồn
Thiết bị lỗi thời, thêm thiếu nước
Nhiều người chết cháy, khó ai lường
Buôn bán về đây nên cẩn thận
Có ngày mất cuœa, chết như không!

Thi sĩ Sún Răng (Tây Úc)

*

Ăn Nói Phaœi Đo Lường

“Ghét keœ khác mình” mục “Mõ Sàigòn” SGT số 283, ngài Mõ kể chuyện đời nhà Tống có Nam Cung Tường Vạn bị nước Lỗ bắt tù, vua Tống Mẫn Công sai Tưœ Xa sang thuyết được về. Từ đó Tường Vạn luôn bị vua “đùa bỡn, đã đùa bỡn thì lòng hết kính và sinh ra điều phaœn nghịch”. Tức vì va chạm tự ái Tường Vạn đã giết Tống Mẫn Công rồi lập vua khác lên ngôi. Trong lời vấn đáp than thơœ giữa Tưœ Xa cùng vợ, ngài Mõ viết “Gớm thay, tâm thuật hay chuyển dị... keœ giống mình hay khác mình, thì bụng sinh ra có người yêu keœ ghét... Người quân tưœ không bao giờ lấy cái hình sắc khác nhau mà sinh bụng yêu ghét... Làm người mà cứ chực chờ ai có cái xấu thì phô trương ra, để nuôi cái lòng tự đắc cuœa mình, chết là phaœi lắm”. Keœ hèn xin có bài thơ kính tặng ngài Mõ Sàigòn.

“Chín người mười ý”! Thói đời thường,
Để bụng làm chi ghét với thương"
Lúc ghét, vuông tròn - vò méo mó!
Khi thương, cong quẹo - nặn ngay suông!
Sống cùng khác biệt, đừng câu nệ.
Sống phải hài hòa, chẳng vấn vương
“Uốn lưỡi baœy lần”: Người trước dậy,
Vậy nên ăn nói phaœi đo lường.

Việt Lão - Victoria

*

Nghi Ngờ Thân Phận Gã Họ Nông

Có nguồn dư luận gán cho Nông Đức Mạnh là con đeœ cuœa Hồ ác quyœ nhưng tôi nghi ngờ là chưa chắc. Có thể đó chỉ là trò phù phép chính trị để tô vẽ cho tên đê hèn này thôi. Có dư luận nghi mẹ hắn trước hoặc sau khi qua tay Hồ ác quyœ đã được Hồ ác quyœ dâng cho các tên cố vấn đặc nhiệm Tàu Cộng...Vì thế không thể biết chắc giòng giống gã vô lại họ Nông này, thơ rằng:

Mơ hồ thân phận gã trời ơi!
Nông Mạnh tên gian caœ một đời
Có phaœi giống hèn: “Tên ác tặc”
Hay là cốt khỉ: giặc Tàu... rơi!

Hay là cốt khỉ: Giặc Tàu...rơi!
Bơœi đứa lưu manh cúi, lạy, mời
Dẫn đaœng nâng bi Thiên triều Bắc,
Giang sơn cắt xén để thầy xơi.

Giang sơn cắt xén để thầy xơi...
Một lũ hôi tanh, một lũ bồi...
Hồ hơœi đứng đầu quân Cộng phỉ,
Hung hăng, vơ vét... túi tham đời!

Hung hăng vơ vét... túi tham đời,
Cái giống sài lang, rõ mặt rồi
Nông Mạnh hết còn toan chạy chối,
Dân ta kiên quyết: Đứng lên thôi!

Dân ta kiên quyết: Đứng lên thôi!
Đứng, đứng lên để... cứu cuộc đời
Cứu nước, cứu nhà... xây tổ quốc
Tự do, dân chuœ đến muôn nơi...

Tự do, dân chuœ đến muôn nơi...
Phaœi đuổi loài nô: đaœng Cộng tồi
Phaœi giết quân gian: đồ ác quyœ,
Mơ hồ thân phận: gã trời ơi!

Joseph Kiên Trung

*

Xúc cảm

(Bàng hoàng khi nghe tin anh Lê chí Quang bị CS kết án, vội viết riêng mấy dòng thơ tặng anh, Người anh hùng ngộ nạn)

Được tin anh, cảnh ma ruồng cơn ngặt
Sét ngang tai, tâm uất hận dâng tràn
Đời đắng cay vận nước gặp trái oan
Yêu xã tắc dấn thân trong tù tội
Chí làm trai, anh mở đường khai lối
Đớn đau này cho hạnh phúc mai sau
Mong dân mình sớm thoát cảnh bể dâu
Sống ngạo nghễ trong tình yêu hy vọng
Bước chân đi cõi trời Nam mở rộng
Khắp năm Châu, dân Việt cũng đau lòng
Trái tim hồng máu chảy thắm non sông
Không khuất phục, dù bạo quyền hung hiểm
Tim óc anh giống Tiên Rồng thể hiện
Xót tình nhà nợ nước nặng hai vai
Nén thương đau, đi xây dựng ngày mai
Trang sử đậm vọng hồn thiêng sông núi
Yêu giang sơn, lửa thiêng không tàn lụi
Bao bạn bè, theo dấu bước anh đi
Yêu quê hương, dâng hiến trọn lời thề
Đem máu rửa nỗi hờn căm dân tộc
Anh yên tâm dẫu đắng cay tàn độc
Chẳng bao giờ thắng được chữ tin yêu
Non sông ta sẽ hùng dũng yêu kiều
Toàn dân Việt hân hoan chờ chiến thắng

Phương Châu

*

Phù Q.
Nhân đọc truyện ngắn “Phù du”, Tư Râu nổi hứng viết vài câu “thơ thẩn” tặng mấy ngài thích chơi “trống boœi”.

Phù q. một thoáng hóa phù du
Ông đành ôm mối hận ngàn thu
Tán gia bại saœn, vợ con mất
Trên đầu vầng trán mấy sừng u

Phù q. một thoáng hóa phù du
Tật ông gặp gái cứ hay gù
Một lần cho tơœn già đầu bạc
Phù q. một thoáng hóa phù du.

Tư Râu

*

Khách Mời Cuœa Đaœng

Theo tin SGT số 284, cựu Phó tổng thống Nguyễn Cao Kỳ sẽ về VN vào đầu năm 2003 với tư cách là khách mời cuœa nhà cầm quyền CS cùng một phái đoàn doanh nhân. Đây là kết quaœ cuœa những vận động, thu xếp bên trong hậu trường. Đaœng CSVN hy vọng chuyến đi cuœa viên tướng 73 tuổi này sẽ thuyết phục được Việt kiều hồi hương với kỹ năng và tài saœn.

Cựu phó tông tông chưœa hết thời,
Hèn chi Cộng saœn mới cho mời!
Công lao chạy chọt đà không phí,
Vốn liếng đầu tư sẽ có lời.
Trét phấn trước khi... chui xuống lỗ,
Tô son vào lúc... sắp “chầu trời”.
Khách mời cuœa đaœng thì “oai” lắm.
Danh tiếng cuœa ông sẽ “để đời”.

Trường Xuân Lão

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.