Hôm nay,  

Thơ Thơ

10/12/200200:00:00(Xem: 6600)
10 Rulz 4 Guy

From bé P. tặng Oxmouse-Mouse4ever

Thứ nhất không được lề mề
Hết giờ làm việc đi về nhà ngay
Thứ nhì không được xỉn say
Ai mời bia rượu... đưa tay cầm liền
Thứ ba không được... giữ tiền
Ruœng ra ruœng rỉnh lại... ghiền bia ôm
Thứ tư không được chê “cơm”
Lén đi ăn “phơœ” làm “cơm” muốn khùng
Thứ năm không được tiệc tùng
Nhà hàng tăng... một, từng bừng tăng... hai
Thứ sáu không được... thơœ dài
Khi nhìn thau chén, thau quần áo dơ
Thứ baœy không được chần chờ
Mua quà tặng “vợ” phòng hờ vợ “ghen”
....
....
Thứ mười không được bon chen
Thuyền đà... cập bến, vẫn thèm... ra khơi.

Anh ơi, em có mấy... nhời
Chịu thì ký giấy... đời đời chung thân!

Ra Khơi

*

Nhớ Về Thôn Vỹ

Én về chào đón Hương Trang
Ngàn hoa đua nơœ... thấm vàng cành cây
Lời thơ tiếng hát ai đây
Vang theo trong gió để đầy thương mong.

Bến nước sông xưa caœnh hữu tình
Làn mây gió lộng quyện đường xinh
Sương rơi dáng liễu tìm suối ngọc
Say sưa tiếng nhạc nhớ dáng hình.

Man mác thuyền thơ... nước lượn lờ
Tìm ai tôi vẽ một trời mơ
Xa xưa Vỹ Dạ ngày nắng mới
Úc Châu xin gưœi chút tình thơ!

Thanh Tương

*

Khổ Sơœ

Anh khổ sơœ nhiều rồi
Mà em đâu có hiểu
Lại giơœ trò quấy nhiễu
Ngang ngược chiếu tướng anh

Bí rồi chạy loanh quanh
Biết làm sao mà gỡ
Mặc tình anh chống đỡ
Em hăm hơœ trước sau

Muốn cho người tình đau
Để lời thơ da diết
Ôi chi mà ác thiệt
Anh thua thiệt caœ đời

Tội tình lắm em ơi
Đừng lỡ làm như thế
Sợ có ngày kiệt quệ
Anh muốn bể tim ra

Đâu rồi tính thiệt thà
Nhu mì và ngoan ngoãn
Ít khi nào độc đoán
Nay đành đoạn thế sao

Làm lòng anh xôn xao
Caœ mấy tuần uœ rũ
Nhiều đêm dài không nguœ
Em có đuœ yên tâm"

Anh đi trong âm thầm
Nhẩm tình mình từng bước
Mới hôm nào mộng ước
Nay đaœo ngược lạ thường

Như loài ngựa không cương
Em đột nhiên trơœ chứng
Để đời anh điêu đứng
Lòng nỡ dưœng dưng sao"

Cho anh những hôm nào
Em thường hay dịu ngọt
Êm êm lời thánh thót
Yêu cho trót một đời.

Phạm Tình Thơ

*

Vấp Ngã

Vấp ngã trên tầng cao aœo vọng
Vướng chân mình dăm sợi sắc không
Đùa với gió, đôi chân nhún nhẩy
Uốn thân mình, đôi cánh mông lung

Sân khấu một tên hề rũ rượi
Nụ cười rung khóe mắt chán chường
Vua độc tôn, tha hồ saœng khoái
Ngai động tình nhịp thơœ quân vương

Cơœi áo, khoœa thân theo với gió
Bao lần nhấp chén dưới đêm trăng
Càn khôn, xá chi cơn thác loạn"
Dịch đổi chiều, co rút bóng thời gian

Vấp ngã, thêm một lần vấp ngã
Ta ơi, vết thương khó muôn đời
Nhìn đáy nước mặt ai rạng rỡ"
Tội tình gì riêng đứng leœ loi!"!

Phạm Quang Ngọc

*

DỖ DÀNH

Hôn em nhè nhẹ thôi Anh
Kẻo trăng thu động, kẻo nhành hoa rung
Đường đời mình đã có chung
Vội chi môi nụ mà bùng lửa tâm"
Mật ong ngọt nhẹ, thắm đằm
Như mưa hạt nhỏ, anh cầm mà xem
Rơi rơi! Nhè nhẹ êm đềm...
Mà xao xuyến dạ, mà mềm hồn thơ
Bay nghiêng nghiêng nước như tơ
Mới nên lãng mạn, mới mơ mộng hoài
Mới nên thơ mộng, mới ra trữ tình
Mới nên mật ngọt, mới ra… dỗ dành!

Á Nghi - 21.10.2002

*

Bình Minh

Ngồi nhìn biển caœ lúc bình minh
Mặt nước long lanh caœnh hữu tình
Haœi âu chao xuống xôn xao cá
Hồng rực trời mây nước in hình.

Ghềnh đá nhấp nhô con sóng bạc
Nôn nao dạ nhớ những bình minh
Gió về sóng vỗ đung đưa biển
Mây tan mặt biển nước rung rinh.

Triệu Nam

*

Mẹ Việt Nam

Vinh danh những người mẹ Việt Nam

Đất nước Việt Nam giống tiên rồng
Vỹ đại bao la trái tim cuœa mẹ
Con thương nòi, yêu nước tiên phong
Mong no ấm tự do dân tộc

Bọn phỉ cuồng bóp chết hoài mong
Giam giữ con cũi sắt, cùm đồng


Thân tù bệnh đọa đày rên xiết
Mẹ vẫn bên con, vẫn một lòng

Muôn đời bà mẹ Việt Nam ơi
Tay trắng chống traœ cơn sóng đời
Mẹ, tình mẹ muôn đời yêu dấu
Lòng mẹ trời rộng, trùng dương khơi

Dân tộc Việt Nam vinh danh mẹ
Sinh con giòng giống tuyệt vời
Thân thể nát tan không lùi bước
Vì con còn tim mẹ, mẹ ơi.

Khánh Hòa

*

Cõi Xanh

Chút nắng xuân vàng
rất moœng manh
Sương tan từng giọt
mắt long lanh

Gió xuân thơ thẩn
tương tư caœnh
Ngơ ngẩn hồn ai
tận cõi xanh

Vân Lam

*

Qua Vườn Ổi

Trời chiều nắng đổ chang chang
Anh đây lì lợm lang thang theo nàng
Dù cho em nguýt em lườm
Coi như chuyện nhoœ bình thường tỉnh bơ
Lại còn bày đặt đưa thơ
Em tròn đôi mắt hững hờ không tin
Lấm la lấm lét em nhìn
Không ai em mới cười tình mím chi
Anh đây chẳng biết nói chi
Ấp a ấp úng nói gì chẳng nghe
Thoáng cơn gió nhẹ nắng hè
Trên hàng phượng vỹ tiếng ve reo mừng
Hồn anh bay bổng chín tầng
Ngang qua vườn ổi thơm lừng mùi hương
Ngờ đâu đất nước tang thương
Đôi ta lãnh trọn oan ương thế này
Anh thân tù tội đọa đày
Em rời lớp học dạn dày nắng mưa
Lòng thương biết mấy cho vừa
Thương thời treœ dại cuộc tình đôi ta
Ổi nay tróc gốc ổi già
Em giờ mất biệt phương xa nhớ hoài
Nhớ thương một bóng áo dài
Chiều về trong gió bay bay cuối đường

Vĩnh Hòa Hiệp

*

Hỏi


Người

Hồn sao không ở cùng ta.
Hồn đi hồn ở nơi nhà người ta.
Nhà người xa quá là xa.
Hồn vương nơi ấy, nơi này ra sao "

Hồn

Làm sao hồn biết làm sao
Dây gì vướng mắc trói hồn bên trong.
Nhà người xa quá là xa.
Ráng lo bên đó đừng lo bên này.

Bóng

Hồn đi còn bóng với người
Ngập ngừng thăm hỏi tại sao người buồn "
Giờ đây còn lại hai ta.
Run run vai nhớ, bóng không an lòng.

Người

Bóng ơi ta muốn theo hồn
Đi sang bên đó đến thăm nhà người
Muốn đi nhưng lại dùng dằng
Biết người ta muốn thấy mình hay không "

KienAntransq.

*
Giọt Mưa, Giọt Sữa

Úc mình đang hạn hán quá, đất nứt nẻ mất rồi... Ước gì mưa xuống để được nghe tiếng đất cười...

đất thèm những giọt mưa
trên thân mình nứt nẻ
như những đứa con thơ
nhoai tìm bầu sữa mẹ

hỡi giọt mưa trong lành
hãy nhuộm cánh đồng xanh
cho đất cười trong nước
cho ngọn lúa lên nhanh!

cũng như giòng sữa mẹ
từ lúc mới chào đời
đã nuôi ta khôn lớn
dậy ta sống tình người

ôi ! giọt mưa giọt sữa
hai giọt một ân tình
sữa hút từ lòng mẹ
mưa rụng cả trời xanh

Nguyễn Thiên Nhiên
Australia 18-11-02

*

Thao Thức

Anh dẫu biết thuyền tình trôi nổi,
Và biết lòng bối rối bâng khuâng.
Anh dẫu biết đường đi không tới...
Vẫn bước hoài, chẳng muốn chùn chân...

Đêm không nguœ, một mình thao thức"
Sách vơœ nằm, bút mực lim dim.
Làn gió nào mang lạnh vào tim"
Cơn đau nào vô tình ray rứt"

Anh dẫu biết dòng sông kia lạnh!
Tim em còn hơn caœ dòng sông...
Em yêu dấu! Hãy nhìn ra biển!
Thấy thuyền anh, bất hạnh vô cùng!

Nhớ biển caœ, nhớ trời bát ngát,
Đêm diệu huyền, nước bạc màu trăng.
Anh chợt hoœi muôn ngàn tinh tú:
“Vì sao nào... là cuœa riêng anh"”

T.T.Đ.Mai

*

Nàng Là

Năm nay nàng mười tám
Đôi má lúm đồng tiền
Đôi mắt đen hạt huyền
Đôi môi nàng đoœ mọng
Nàng thật, đẹp hơn tiên.

Nàng đón tôi sân ga
Tà áo nàng thướt tha
Tôi tay mang, tay xách
Trán đẫm mồ hôi ra
Lòng nàng thấy xót xa.

Tôi vừa đặt hành lý
Nàng đã chạy xông ra
Ôm tôi nàng thổn thức
Vai tôi ấm rừng rực
Mắt nàng lệ nhoœ sa.

Lên xe để về nhà
Ngồi bên nàng ríu rít
Nào chuyện gần chuyện xa
Nào chuyện lòng ray rứt
Những ngày tôi đi xa

Tôi và nàng ngồi ăn
Tôi ăn gì nàng lấy
Ăn xong cùng đứng dậy
Nàng pha nước cùng ngồi
Nàng là...

Triệu Nam

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Làng tôi không có hình ảnh thi vị như: “ con sông bên lở bên bồi, cầu tre lắt lẻo hay mái đình, bến nước cây đa…”, làng tôi có vẻ hơi hướng thị thành hơn, nó nằm bên chợ, nhà ga, bến xe.
Vậy là chuyện hối lộ bạc triệu đô la ra tòa… Chuyện lạ xã hội chủ nghĩa. Có vẻ như phe phái thanh trừng nhau. Không biết có dính tới cựu Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dung hay không.
Chánh Lục Sự Hugh Nguyễn hân hạnh thông báo: Văn Phòng Chánh Lục Sự sẽ phục vụ công chúng trong toà nhà mới, County Administration South tại Santa Ana, Trung Tâm Dịch Vụ của Hạt (County Service Center).
Như tiếng kêu từ cõi sâu thẳm của con người, âm nhạc là con đường để Thiên Chúa dẫn chúng ta hướng tới nơi cao vời hơn. Thánh Augustinô đã nói: “Người nào yêu thì hát”.
Thông tấn xã Reuters vừa tung tin nóng bỏng về "khủng hoảng" Hồng Kông của Trung Cộng qua bản ghi âm.
Chùa Vĩnh Tràng tọa lạc trên đường Nguyễn Trung Trực, thành phố Mỹ Tho-Tiền Giang. Đây là một ngôi chùa nổi tiếng ở Nam Bộ được xếp vào hạng di tích lịch sử văn hóa cấp quốc gia và là một điểm hành hương và du lịch nổi tiếng của Miền Tây Việt Nam.
Người Việt đi tỵ nạn để tìm kiếm tự do. Nếu chúng ta thành thật, và tự do gắn liền với dân chủ, thì sự soi mòn của nền dân chủ tại Hoa Kỳ phải là điều mà chúng ta cần quan tâm trên hết.
Thế kỷ vừa qua đã chứng tỏ là một thế kỷ đẩm máu nhất trong lịch sử và thế kỷ hiện nay đang bắt đầu là một thế kỷ của chiến tranh.
Để tránh trở ngại cho ban tổ chức, trước đây tôi đã đề cập sơ trên Faceboook là lễ kỷ niêm 40 năm Cap Anamur sẽ được tổ chức vào cuối tháng Tám 2019.
Cuối tháng 8/2019, San Jose, rợp bóng y vàng của ni giới cùng vân tập về Chùa An Lạc do Ni Trưởng thượng Nguyên hạ Thanh, Trụ trì, để cùng tham dự Đại Lễ Tưởng Niệm Sơ Tổ Kiều Đàm Di Đại Ái Đạo lần đầu tổ chức tại Hoa Kỳ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.