Hôm nay,  

Rỡn Mỡ

22/03/200000:00:00(Xem: 11951)
Ở đây, xứ Mỹ nầy giàu nhất thế giới. Bịnh béo phì, thừa mỡ (cholesterol), ai cũng rõ. Có nhiều phương pháp trị nhưng tốn tiền, thì giờ, công sức. Ông họa sĩ - không nêu tên, không vì sợ ông ta kiện đâu, mà không muốn quảng cáo không công cho ông ta - dùng một phương pháp trị liệu mới. Đó là rỡn mỡ. Rỡn mỡ là cà rỡn vui chơi để tiêu hao bớt mỡ. Ông chọn phương pháp ấy có hai công hiệu - theo đầu óc hoang tưởng của ông - vừa bớt mỡ lại vừa nổi danh. Vì chữ Ăn-lê của tôi cũng còn E.S.L. lắm, chớ ông ta thì đã hẳn là phải biết: famous, well-known và notorious là: “nổi danh” nhưng có chữ tốt, chữ xấu. Cơ khổ ông lại háo danh nên hành động thiếu suy nghĩ và trở thành notorious. Ai đời ở cái xứ tự do Mỹ nầy, ngay trong tiểu bang California đầy người tỵ nạn CSVN, ông lại đem hình một người đã chỉ huy bắn giết, tịch thu nhà cửa, bắt bỏ tù mà không xử án đến đổi nạn nhân, kẻ dùng thuyền vượt biển, kẻ chạy nợ xe sít đít đui lo cho CSVN để bỏ xứ mà đi tìm tự do; đem hình người ghê gớm ấy ra triển lãm ở Oakland. Cái trò rỡn mỡ để bớt cholesterol, cái cách để nổi danh nầy của ông họa sĩ thật là một trò đùa với lửa.

Việc rỡn mỡ có bớt cholesterol hay không xin giành cho y khoa, khoa học thực nghiệm, và quí vị bác sĩ, nhà dinh dưỡng học trả lời ông họa sĩ, thẩm quyền hơn.

Còn việc nổi danh thuộc phạm vi xã hội, xin mượn các nhà xã hội học lý giải về hành động của ông họa sĩ. Theo Robert Merton, “US Success Story” là người thành công tạo tiền tài, danh vọng nhờ tài năng, học hành và làm việc. Đó là cách thông thường, qui ước. Nhưng có người chọn cách khác vì muốn nhanh, hay không thực tài, và không muốn cực. Thí dụ, Al Capone một bố già anh chị nổi danh (notorious) trong thời kỳ cấm rượu (1920-1933). Là một di dân nghèo tự biết không vào đại học nổi, nên chọn việc buôn rượu lậu để làm giàu mau. Đó là lý giải của hai nhà xã hội học Cloward và Ohlin; lý giải được đem dạy ở đại học hẳn hoi cho đến bây giờ vẫn còn sử dụng.

Có nhiều khả năng cho thấy ông họa sĩ lấy hình ông Hồ Chí Minh ra triển lãm chọn con đường nhanh, gọn và tắt của Al Capone để nổi tiếng, dù là tiếng xấu.

Rút kinh nghiệm vụ Trần Trường, một người Việt nhỏ thó, bịnh tim, sang băng lậu, chỉ treo 1 cây cờ nhỏ xíu, một tấm hình Hồ Chí Minh khuất trong tiệm mà tất cả các cơ quan truyền thông bàn ra tán vào hàng mấy tháng vì cả mấy chục ngàn người Việt khác biểu tình. Thứ đến, có phòng trưng bày treo mấy bức tranh lạt màu Cộng Sản ở Santa Ana, và người Việt phản đối tới đóng cửa mới thôi. Muốn tên được “lên mặt báo, nói trên đài” (nói theo thuật ngữ Cộng sản Hà nội) để nổi danh, phương pháp Al Capone đó là mau kết quả nhứt. Và vị họa sĩ hay chụp hình sẽ gì đó bèn chọn Oakland để trưng bày biểu tượng mà người Việt hải ngoại, California lại là nơi ở nhiều nhất căm thù, gớm ghiếc nhứt: cây cờ đỏ sao vàng và hình Hồ Chí Minh.

Chớ có nghệ thuật nghệ thiết gì hai thứ đó. Chỉ là hai sắc gốc đỏ vàng, có pha màu mè gì đâu để chứng tỏ sáng tạo của nghệ sĩ. Còn hình thì ông Hồ cũng là một người Việt như mọi người Việt, chớ có nét đặc trưng nào. Cái mà người ta ghét nhứt nơi ông là Cộng sản, một học thuyết đã lỗi thời, một chế độ đã sụp đổ từ Đông Âu đến Liên xô từ thập niên 80, lâu rồi. 58 ngàn lính Mỹ bỏ mạng. Trên một triệu rưỡi quân hai bên Bắc Nam chết. Trên ba triệu thường dân chết. Trên hai triệu người trốn biệt xứ. Hàng trăm ngàn còn ngồi tù vì người đó chỉ huy đem môt học thuyết xa lạ buộc người khác phải theo - ai không theo là kẻ thù không giết thì nhốt. Thiệt hại người đó gây ra so với dân số VN còn hơn, độc địa hơn Hitler, Staline và Pol Pot gấp bội. Có gì là văn hóa, văn minh đáng trưng bày đâu.

Như Robert Merton, nhà xã hội học khả kính và đồ đệ Cloward và Ohlin mimh họa người thành đạt, nổi danh ở Mỹ là do làm việc cực nhọc, học hành siêng năng và có tài đức. Danh đó là danh thơm muôn thuở. Al Capone chọn con đường bá đạo, buôn bán chuyên chở rượu lậu, bắn giết, thanh toán để đi lên cũng có tiếng mà mang tiếng xấu (notorious).

Trong văn chương nghệ thuật, chuẩn mực danh tiếng lại càng khắt khe hơn chẳng những về trình độ mà còn về đạo đức nữa. Rất nhiều nghệ sĩ, văn sĩ nổi tiếng sau khi từ giã cõi đời, cả đời chịu nghèo khổ không ai biết đến và kiên nhẫn sáng tác. Đó là bài học, ông bạn họa sĩ rỡn mỡ kia ơi, đáng suy gẫm hơn là học cách của Al Capone, của Trần Trường để có tiếng mà tiếng xấu. Còn nếu muốn giảm cholesterol , chịu khó tập luyện; đi bộ là dễ nhứt. Nếu dư tiền, dư giấy làm gì chẳng vẽ voi, vẽ chuột cũng vui. Chớ rỡn mỡ theo kiểu đùa với lửa để thỏa mãn tính háo danh nhanh chóng thì sẽ thân bại danh liệt thôi.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong tình hình nhiều kẻ bất lương, trong đó có nhiều quan chức từng giữ cấp cao như Viện Phó Viện Kiểm Sát TP Đà Nẵng, cứ sờ mó cả các bé gái nhỏ, dư luận lại kêu gọi dạy võ cho tất cả các học sinh, và dạy kỹ năng đối phó các tình huống như khi vào thang máy... đồng thời sửa luật để tăng án trừng phạt bọn dâm tặc. Hình trên là một lớp võ tại một sân chùa tại Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ khi tuổi ngoài bát tuần. Bà tên thật là Nguyễn thị Ngọc Hạnh, cùng gia đình tới Mỹ từ 1979, hiện là cư dân hưu trí tại miền Đông. Bài viết đầu tiên là thư kể về mùa đông băng giá khác thường tại vùng Thủ Đô Hoa Kỳ. Sau đây, bài viết thứ ba là chuyện về mùa xuân và hoa đào.
Mời Tham Dự Kể Chuyện Tình, Chuyện Gia Đình, hay Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Xẻ Kể Chuyện tình, Chuyện Gia Đình, Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Sẻ… là mảnh sân chung dành cho tất cả quí vị độc giả. Các bạn có thể kể chuyện tình, đời sống hôn nhân, hay chuyện gia đình, chuyện nuôi dạy con, kỷ niệm thời đi học, thời tuổi trẻ, tuổi thơ, những hồi ức, tâm sự …. của bạn, hay chia sẻ những bài viết hữu ích nói về tình yêu và đời sống gia đình, quê hương đất nước, … cho tất cả bạn đọc Việt Báo và Việt Báo Online cùng thưởng thức hay học hỏi từ chuyện tình/chuyện gia đình, bài viết của bạn.
Món tôm kho tàu ăn với cơm trắng, nấu thêm tô canh khoai mỡ nữa là hợp vị.
Ta thường có ý nghỉ là: “Nếu mình có được thứ người đó có thì mình sẽ có hạnh phúc.” Thí dụ như tôi (Steven) đây, khi tôi còn sống ở apartment và có ít tiền tôi ganh tỵ với ai có nhà riêng và nhiều tiền hơn tôi. Khi tôi có được căn nhà đầu tiên, tôi ganh tỵ với những người có nhà đẹp và lớn hơn tôi. Khi tôi lái chiếc xe đời cũ, tôi ganh tỵ với người lái xe mới hơn và đẹp hơn xe tôi. Khi tôi có gia đình, tôi ganh tỵ với những bạn có gia đình hạnh púc. Hình như là cho dù tôi có được thứ gì thì luôn luôn tôi có thứ khác để ganh tỵ. Giờ tôi trở nên giàu có với công việc mình yêu thích và một gia đình êm ấm nhưng cũng có lúc tôi thấy mình ganh tỵ với một anh bạn hồi trung học giờ trở nên danh tiếng và có bạc tỷ!
Năm 1998 tôi lấy vài lớp học về Tài Chánh và Quản Trị Kinh Doanh, cái bài học nằm lòng là những phương cách bỏ tiền ra đầu tư để sinh lợi, mà cái câu ông thầy nói đi nói lại, nói đến lủng lỗ tai, nói đến khùng đầu luôn là:
âm thanh NĐT vang lên như tiếng thở dài trong nảo nề tuyệt vọng của một chứng nhân cho cuộc đổi đời có một không hai này. Nhạc NĐT xoay quanh Tình Yêu và Thân Phận, cái đẹp của tình yêu trong xáo trộn của thời cuộc và nỗi chán chường bi đát của thân phận lưu đày trên chính quê hương mình
chúng ta phải dấn thân tạo điều kiện, LM này thất bại, rồi phải cố gắng LM khác nữa cho đến khi thành công. Không hề sợ kẻ khác chê cười. Thành quả cuối cùng mới là quan trọng cho đất nước và dân tộc Việt Nam.
Đây là một chương trình giáo dục của Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ dành cho các học sinh lớp 5, đặc biệt là các em từ các gia đình có thu nhập thấp và chương trình này đặt trọng tâm vào các môn khoa học, công nghệ, kỹ thuật, và toán, thường được gọi tắt là STEM (Science, Technology, Engineering and Math)
Con số trên bao gồm 221 người đã bị kết án, đa số bị kết tội với những tội danh nguỵ tạo như tuyên truyền chống lại nhà nước, lật đổ chế độ và phá hoại việc thực thi các chính sách đoàn kếtdân tộc; và 30 người khác đang bị giam giữ trước khi xét xử.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.