Hôm nay,  

Không Gì Mới Cả

28/06/200400:00:00(Xem: 6773)
Sách lược của CS Hà nội đối với những nhà đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền ở nước nhà VN, không có gì mới cả.
Việc thả Oâng Hà Hải Chánh Thư ký Giáo hội Phật Giáo Hòa Hảo trong nước, để 10 ngày sau chết tại nhà; việc thả Luật sư Lê chí Quang trước khi hạn án gián điệp; và việc giảm án cho Linh mục Lý còn 5 năm tù; ba việc ấy CS Hà nội làm, phần lớn chỉ để tránh "tiếng ác": CS Hà nội đã giết những nhà tranh đấu trong tù. Trước nhứt thử lướt qua thủ tục "biệt giam điều tra xét hỏi" và chế độ lao tù của CS và sau đó phóng chiếu lên ba trường hợp điển hình của ba nhà tranh đấu được thả và giảm án nói trên.
Kinh nghiệm tù phản động, phản cách mạng cho thấy kỹ thuật tính toán tinh vi của KGB phối họp với kỹ thuật trấn áp của Mao trạch Đông, và tập tục cảnh sát trị của nhà cầm quyền CS Hà nội, chế độ biệt giam điều tra xét hỏi và lao tù của họ là cả một cực hình tinh thần và vật chất, Con Người khó chịu đựng nỗi. Hình ảnh người Mỹ bị tố cáo ngược đãi tù Iraq chỉ là trò chơi con trẻ đối với CS Hà nội. Ngày lẫn đêm, biệt giam, có nơi dùng connex, có nơi dùng xà lim đóng kín cửa gió độ 1 tấc rưởi vuông, cửa tôle sắt dày 5 ly, bên trong nóng như thiêu đốt, không thể phân biệt giờ giấc, phương hướng. Mỗi lần bị gọi ra "làm việc" ánh sáng đập vào muốn đui con mắt luôn. Đèn điện cường độ cực mạnh chiếu sáng choang xuống xà lim độ 2 x 1, 2 m, cầu tiêu trên đầu, cùm sắt dướ chân, muổi kêu như sáo. Lấy quần áo che mắt vẫn còn thấy sáng, dỗ được giấc ngủ là cả một vấn đề. Thế nhứng khi thiu thỉu ngủ, hết "quản giáo" mở cửa gió nhìn vào kiểm soát, lại đến "điều tra xét hỏi" dẫn đi làm việc. Thêm vào đó cơm hẩm không no, rau luộc măïn như muối thiếu thốn hàng ngày. Một ngày một bữa còn chịu được, một tuần một tháng còn ráng chịu được, chớ cả tháng, năm, thần kinh dù là dây thừng, sức vóc như cọp cũng suy sụp. Khoảng 2 tháng răng cấm nghe ngứa ngứa lưỡi đụng vào tự động gãy ngang, mất chất vôi. Mặt bủng da chì, ghẻ ngứa nổi lên gải không kịp. Thân thể trần truồng như nhộng, nước vàng dính xuống nền chỗ nằm, kiến bu đen, tanh thúi. Nỗi cô đơn tận cùng tim óc. Người không có tín ngưỡng, không có đức tin, không có kinh nghiệm dựa vào luật lệ của CS để đối phó chúng-- như viết chữ bị cưỡng cung ép cung trước khi kỳ vào " biên bản làm việc" hay la lớn "cán bộ đánh tù" để quản giáo chạy đến, hoặc phải biết khai nhữõng gì đáng khai, như bè bạn đã đi ngoại quốc rồi chúng không "xác minh" được, hay khai những gì chúng biết rồi, và dấu những gì có hại cho bè bạn, tương lai - Cũng phải biết tỏ ra bất cần những thứ chúng dùng để mua chuộc như dụ sớm kết cung để được "thăm nuôi gặp mặt, thật thà khai báo để được khoan hồng"

Kinh nghiệm thủ tục biệt giam của ngành điều tra xét hỏi CS Hà nội cho biết, bị bắt vào nếu là dân chế độ cũ, bất cứ tội gì, sĩ quan từ tá, công chức từ chánh sự vụ trở lên, sẽ bị biệt giam như thế từ 1 tháng 6 tháng. Phản động, phản cách mạng biệt giam có thể 1 hay 1 năm rưởi, ba lần "cán bộ" điều tra xin gia hạn để kết cung. Ở Saigon, trại tạm giam số 2 Phan đăng Lưu Gia định do CS Hà nội mới xây sau 30 tháng 4, 1975 ác ôn nhứt so với Kiên Giam ở Chí Hoà và số 3 Bến Bạch Đằng đỡ hơn vì "tiếp thu" của VNCH. Ở Hà nội ắt hẳn gần mặt trời thủ tục và qui định áp dụng cho những người bất đồng ý kiến, những người chống Đảng, việc hành hạ, ngược đãi đối xử trong trại tạm giam để điều tra xét hỏi cũng không thua gì ở Saigon
Kinh nghiệm tù "cải tạo" cũng cho biết ai khai càng nhiều càng bị làm "thu hoạch" nhiều. Ai khai khai lý lịch không "trước sau như một" sẽ bị phiền nhiễu khai tới khai lui cả mấy chục lần. Ai chạy chọt ra "lao động" dù công chuyện chẳng ra gì với chúng, mà "năng nổ, lao động tốt để được về sớm" thường là những người bị giữ lại cho chúng xài lâu dù đã có "lịnh tha" vì linh tha của CS là văn kiện hành chánh chớ không phải lịnh Toà nên Trại có quyền "báo cáo trên" giữ lại vì lý do nhu cầu của trại.
Thế cho nên Oâng Hà Hải trước khi bị bát là một nông dân lực điền Miến Tây, sanh năm 1939, mới 65 tuổi, từng đi nhiều tỉnh và thường lên xuống Saigon liên lạc với Oâng Hội Trưởng Lê quang Liêm, để hoạt động. Bị bắùt ngày 18/11/2000 trong chuyến đi quyết gặp TT Clinton trình thỉnh nguyện thư. Nhưng chưa đầy 4 năm biệt giam và lao tù của CS Hà nội đã chết vì bịnh lao ngày 14 tháng 6 , năm 2004, mới 10 ngày sau khi được ra khỏi trại. Một nông dân mạnh giỏi như vậy mà phải chết vì bị bịnh lao sau 4 năm tù; nhứt định bịnh lao là do biệt giam và lao tù CS.
Còn Luật sư Lê chí Quang bị bắt vào tù chỉ vào 21 tháng 4, năm 2002. Tình trạng sức khoẻ vốn bên ngoài đã kém, khi vào tù hết bị biệt giam và đến tù tập thể của CS thêm kiệt lực, là dĩ nhiên. Nên vào tháng 9 năm 2003, CS cho về giă đình trị bịnh và và đem nhốt lại để thả ngày 14 tháng 6, năm 2004. Theo vợï Luật sư, hiện tình trạng sức khoẻ của Luật sư rất mong manh, bịnh thận rất nặng.
Sau cùng Linh mục Nguyễn văn Lý, gần đây dân biểu, nghị sĩ Mỹ, người nhà vào thăm Linh mục ai cũng thắc mắc và lo ngại, phải chăng Linh mục bị đầu độc bằng thuốc làm tinh thần hoang tưởng. Xài thuốc gì với Linh mục ắt CS Hà nội biết rõ, công hiệu tàn phá trong bao lâu họ cũng biết, nên việc giảm án cho Linh mục để khi thả Linh mục thì "quan tha ma bắt" như Oâng Hà Hải của PGHH vậy.
Không ai chối cãi việc thả và giảm án cho ba nhà tranh đấu cho tư do tôn giáo, tự do dân chủ, Trị sự viên Hà Hải, Luật sư Lê chí Quang, và Linh mục Nguyễõn văn Lý, là do CS muốn giảm áp lực chống đối của quốc tế, chuẩn bị không khí thuận lợi trong phiên họp cấp viện của Liên Aâu và dọn đưòng vào Tổ chức Thương mại Thế giới. Nhưng thả và giảm án kiểu này chỉ là tránh tiếng cho Hà nội thôi, chớ không lợi gì cho người được thả và giảm án cũng như cho tiến trình tư do, dân chủ VN.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Giày màu nâu, mặc quần kiểu gì, màu gì cho hợp há chị?
Michelle sống ở Los Angeles (Mỹ) có tật hay cắn móng tay. Bác sỹ khuyên anh nên đi học một lớp Yoga.
Tác giả một mình vượt biển giữa thập niên 80 khi còn tuổi học trò. Dự Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên, cô nhận giải danh dự 2001. Bốn năm sau, nhận thêm giải vinh danh tác phẩm 2005. Sau đây là bài viết mới nhất của cô cho mùa Phục Sinh và Tháng Tư 2019.
Không ai biết lai lịch cô gái nầy, chỉ thấy mỗi sáng sớm cô gái xinh tươi như một tiên nữ ôm chậu cá ra chợ ngồi bán. ... ở trước ngực mang một miếng vải viết hai hàng chữ ngắn gọn: Mua cá phải phóng sanh - Không phóng sanh không bán.
Trong thời gian tình hình Đà-Nẵng sôi động, HQ 400 – đã được tháo gỡ tất cả trang bị của một bệnh viện hạm – nhận lệnh chuyên chở đạn pháo binh từ Cam-Ranh ra tiếp tế Sư-Đoàn 22 phòng thủ Qui-Nhơn.
Thị trưởng Thành phố ông Steve Jones chia sẻ, "An toàn công cộng là ưu tiên hàng đầu của Hội đồng thành phố chúng tôi, đặc biệt là khi cung cấp các dịch vụ cao cấp đáp ứng nhu cầu ngày càng gia tăng trong thành phố.
Theo bản tin Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) ngày 09/4/2019: Quy hoạch báo chí ‘vi hiến’, sẽ ‘làm thất nghiệp’ hàng nghìn nhà báo? Theo tìm hiểu của VOA, tính đến giữa năm 2018, Việt Nam có hơn 1.100 cơ quan báo chí các loại, gồm 857 báo và tạp chí in
Nghị Quyết Hạ Viện Quốc Hội Hoa Kỳ, H.Res.309, vinh danh Quân Lực Hoa Kỳ và Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã anh dũng chiến đấu và hy sinh trong Chiến Tranh Việt Nam, hàng trăm ngàn người đã tử nạn khi bỏ nước ra đi vì lý tưởng tự do
Sau nhiều năm ròng rã tìm hiểu, Jay đã khám phá ra nhiều điều đáng kinh ngạc. Những sự thật lịch sử trong 2 năm cuối cùng của Việt Nam Cộng Hòa được ông trưng ra trong tác phẩm dày trên 600 trang: Black April...
Hát ra cái buồn của bản nhạc thì dễ, nhưng hát ra cái đau mới khó. Ông cân nhắc từng ca từ, từng lời thơ, khi sáng tác. Ông nâng niu, trân quý những đứa con tinh thần của mình và đắn đó khi lựa người hát, có lẽ vì sợ ca sĩ làm hỏng, khiến chúng thành dị dạng
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.