Hôm nay,  

Phá Thế Cờ?!

14/04/200000:00:00(Xem: 9815)
Kính gửi ông Hoàng Tuấn

Trong số báo 153 ngày 17.3.00, ông Tuấn có nhã ý kêu gọi mọi người góp ý.

Thưa ông Tuấn. Đã lâu lắm, nhiều khi tôi muốn đóng góp ý kiến với quý vị. Trót là kẻ dốt nát, học hành chỉ vỏn vẹn để đi lính, nói ý kiến ra chỉ tổ mọi người mắng mỏ nên không dám viết. Nhưng giờ đây được quý báo sẵn sàng nhường một trang cho mọi người từ trí thức đến cùng đinh không có phương tiện, được đóng góp ý kiến. Trên phương châm "quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách", nên cho dù dốt nát, tôi xin phép ông Tuấn cho tôi được đóng góp. Trong tinh thần "thất phu hữu trách", tất nhiên ý kiến của tôi tầm thường và có nhiều điều sai lầm. Chỉ xin những bậc trí giả đừng chửi mắng, mà hãy giúp ý kiến, để chúng ta đồng lòng định ra một con đường chính mà đi và cùng nhau bỏ hết những hạt đậu đen, giữ lại đậu đỏ mà thôi. Kính lạy tổ tiên cho chúng ta sự sáng suốt để cùng nhau nắm tay - không phân biệt Nam, Trung, Bắc - hát vang bài ca tổ quốc.

Đây là ý kiến thô thiển của tôi, không đặt trên sự suy luận bác học, mà chỉ đặt trên sự suy nghĩ của người bình dân.

Trong cuộc chiến vừa qua, Quân đội VNCH luôn luôn trong thế thủ, không bao giờ ở trong thế công. Điều này không bao gồm tinh thần chiến đấu của cả hai bên mà chỉ nói về cái thế. Cho dù rằng quân lực VNCH đã tạo những chiến thắng lớn lao trước trận chiến 1975. Ngay cả những chiến thắng lẫy lừng tại An Lộc, Kontum, hay trong năm 68, tất cả những chiến thắng này, suy cho cùng cũng chỉ là chiến thắng của người phá cờ thế, không phải là chiến thắng của người lập cờ thế. Chúng ta chưa bao giờ chơi nguyên bàn cờ, chúng ta chỉ phá các bàn cờ thế mà thôi.

Trong 21 năm sau cuộc di cư 54, những trí thức trong miền Nam đã tạo được những gì để tạm gọi là phá thế cờ, chứ chưa nói đến lập thế cờ" Điều này tôi không dám lạm bàn, chỉ thực lòng xin quý vị tự suy nghĩ lấy để bỏ những hạt đậu đen.

Và 25 năm sau trận chiến 75, trí thức hải ngoại đã lập ra được thế cờ nào" Theo sự ngu dốt của tôi thì hình như chưa!!" Ngay cả phá cờ thế cũng không xong! Nhan nhản đâu đây vẫn có những hàng chữ như: "Đại hội... thành công tốt đẹp...", "... kinh qua.... quá trình...", "Thuận lợi...."

Xin quý vị tự đặt mình trong giấc mơ là có một lực lượng nho nhỏ nào đó nổi lên chống lại CS tại trong nước, mời quý vị về. Quý vị tiếp xúc với thành phần căn bản của lực lượng chiến đấu là người dân quê và lao động. Khi đó quý vị toàn xử dụng ngôn ngữ của một chế độ đang đè nặng tàn bạo hà khắc lên chính thành phần căn bản đó. Với thành phần căn bản đó, ai tin được quý vị. Vì quý vị không có sự: "ĐI LÀM CÁCH MẠNG".

Cộng sản có đáng sợ không" Không, hoàn toàn không. Vậy ai đáng sợ" Cái đáng sợ là người trí thức sống trong chế độ tự do. Vì sống trong tự do, các vị đó đã mạnh ai nấy làm, mạnh ai nấy giỏi, ai hơn không chịu, không chịu thì chửi, chửi không ai nghe thì ta giúp Cộng sản phá chơi trong khi thực lòng không ai muốn giúp CS.

Điều tôi vừa viết ra đây có thể là sai. Nếu sai, cũng chỉ là trực cảm của một kẻ dốt nát, xin quý vị cứ khinh nhưng đừng chửi. Nếu có cái may mắn nào là đúng, chỉ thành tâm xin quý vị hãy tập ngồi thiền để tự giảm cái kiêu của mình; xong đứng dậy bắt tay nhau, nắm tay nhau cùng hãnh diện đi tới, cho con cháu khỏi coi thường. Kính lạy tổ tiên ban ơn cho con cái may mắn để được là đúng.

Ông Tuấn ạ! Cho đến giờ này CS mới ra nghị quyết... là chúng đã khiêm nhường lắm rồi đó.

Tại sao chúng ta đã có đại hội những người trẻ mà không có đại hội những người già để nhìn lại những sai lầm chúng ta đã làm, xin lỗi giới trẻ, dùng kinh nghiệm máu của chính bản thân chúng ta chỉ dẫn cho giới trẻ khỏi bước những bước sai lầm. Đường còn dài nhưng chân cứng đá mềm. Tuy nhiên phải coi chừng bãi sình không chân của CS.

Xin chân thành cảm tạ ông Tuấn và quý báo. Kính chúc quý vị tâm thắng lực.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em mẹ mất sớm, sống với dì ghẻ quá ác độc nên người anh dẫn em gái trốn khỏi nhà. Dì ghẻ là một bà phù thủy, đã dùng phép thuật biến người anh thành một con Mang. Cô em gái tìm được một túp lều nhỏ trong rừng, hằng ngày hái trái về nuôi anh. Cuộc sống rất an lành thì bỗng một hôm nhà vua cùng tùy tùng đến khu rừng săn bắn. Cuộc săn kéo dài nhiều ngày và người anh xin em cho mình ra khỏi lều dự cuộc săn. Đến ngày thứ ba, Mang bị thương, nên có người biết chỗ ở của Mang , về báo cho vua hay. Hôm sau, chân Mang lành hẳn, lại xin em cho tham dự cuộc săn. Nhà vua đi tới túp lều, đã sửng sờ trước vẻ đẹp của cô gái và xin cưới cô về làm vợ. Cô bằng lòng và đem Mang về hoàng cung. Bà dì ghẻ tưởng hai anh em đã bị thú dữ xé xác ăn thịt, nghe tin cô em đã thành hoàng hậu thì tức giận, ghen tức. Cô con gái của mụ, xấu như ma lem, lại chột một mắt, cũng hờn dỗi khóc lóc muốn soán ngôi hoàng hậu. Mụ phù thủy hứa sẽ dùng kế...
Khi cá Ông từ trần… lòng người cũng hoang mang. Bản tin Kênh 14 kể chuyện Phan Thiết: Ngày 29/5, các ngư dân phường Mũi Né, thành phố Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận phát hiện xác một cá Ông lụy ngoài khơi, sau đó tiến hành kéo vào bờ tổ chức an táng theo phong tục địa phương.
Em lớn lên từ tấm lòng biển cả Bát ngát tình người, ruộng mật bờ xôi Bàn tay nào chăm lo từng tấm tã? Cho hôm nay em được lớn thành người Đám trẻ mồ côi bây giờ đã lớn Ba mươi năm mài miệt mái hiên trường Ngày tốt nghiệp trong giảng đường đại học Hẹn cùng nhau đồng trở lại quê hương
Trà Vinh có đầu gà đít vị, Tiều lai Miên (!), hoặc Miên lai Việt nên con lai, nhứt là con gái, thừa hưởng của Tía mình một chút, của Má mình một chút,. tổng hợp toàn tinh hoa, nên em nó đẹp não nùng. Đẹp đến nỗi mấy anh xứ Nẫu quê mình, tuốt tự Quảng Nam, phiêu bạt vào, dẫu còn nhớ con ‘ghệ’ mình ở quê xưa, mà vẫn thấy con tim mình tan nát!
Hóa không bay vút miền miên viễn, Xác trần tháo cởi, hạnh vô biên. Đọa đày mạt kiếp giờ quên lửng, Nhẹ tênh bụi rắc rũ oan khiên. Mừng rơn thanh thoát cơ man đấy, Bỗng chợt động tâm: khóe mắt đầy. Giọt nước người xưa ươn ướt đọng, Rừng xanh đất đỏ lấp khôn khuây.
Một cách lịch sự hơn thì Trung Quốc bày tỏ hy vọng rằng trong khoảng một thập kỷ nữa, Mỹ sẽ học được sự khiêm tốn để chấp nhận Trung Quốc như một nước bình đẳng với mình và cùng lúc ấy có đủ khôn ngoan để tránh kích động Trung Quốc ở sân sau châu Á.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.