Hôm nay,  

Còn Một Chút Thôi

10/01/200500:00:00(Xem: 5553)
Lý Tự, ở huyện Nhị Khê, tỉnh Thiểm Tây, nổi tiếng là người giàu có. Tự có hai người con trai. Lớn là Lý Vọng, thứ là Lý Nguyệt, ở với cha đầy lòng hiếu thảo, nên Tự lấy làm sung sướng, thường nói với hai con rằng:
- Gia đình ta khá giả, mà con lại ngon ăn, thì so với cổ kim đã oai hùng lắm vậy.
Một hôm nhằm ngày rằm, trăng tròn treo trên đỉnh núi, ba cha con mới sương sương bên hòn non bộ, được đâu vài tuần. Chợt Lý Tự vặn mình hai ba cái. Dzọt miệng hỏi han:
- Hai con có biết tại sao cha đặt tên hai con là Vọng, Nguyệt chăng"
Hai con của Lý Tự, bàng hoàng như người say thuốc, bởi chẳng ngờ cha hỏi ngặt như ri, bèn bối rối chân tay mà nói này nói nọ:
- Chúng con tài hèn trí mọn, nên thật tình không hiểu, ý nọ nghĩa kia, mà cha đã đeo mang bao ngày bao tháng.
Lý Tự nhìn con bằng ánh mắt độ lượng, nở nụ khoan dung. Cảm khái nói:
- Vọng là chờ. Nguyệt là trăng. Trăng thì khi mờ khi tỏ. Lúc nhỏ lúc to, đáng cho ta soi vào đó vậy!
Vọng, Nguyệt đực mặt ra. Ngơ ngác đáp:
- Cha nói vậy, nghĩa là làm sao"
Lý Tự mới chiêu vài hớp rượu, rồi khà to một tiếng. Thong thả nói rằng:
- Đời người lúc thịnh lúc suy. Lúc lên lúc xuống, giống như mặt trăng. Chẳng có gì khác biệt, nên mỗi lúc đời hai con bi đát, hoặc sự nghiệp tan tành như bánh tráng gặp mưa, thì phải quyết không tan niềm hy vọng…
Rồi một hôm Lý Tự đang ngồi bên cửa sổ. Chợt có Ngụy Kiều là bằng hữu đến chơi. To tiếng nói:
- Đất trời chuyển đổi để đón xuân sang. Người người nô nức. Sao huynh lại ngồi đây nhớ trông ngày tháng cũ, là cớ làm sao"
Lý Tự cười cười đáp:
- Xuân hay không là tự ở lòng mình. Chớ nào phải nơi xa. Hà cớ chi lại ưu sầu thắc mắc"
Đoạn sai tả hữu bày tiệc để thỏa vui tình tri kỷ. Được đâu vài tuần, Ngụy Kiều bỗng dưng dừng tay lại, hỏi:
- Huynh thuộc dạng gà trống nuôi con. Nay chúng đều khôn lớn, có thể tự tìm kế mưu sinh, thì huynh cũng nên nghĩ đến tương lai mà lo liệu. Chớ lỡ mai này huynh ốm yếu, hoặc trái gió trở trời huynh biết nhờ cậy ai, khi tối lửa đêm hôm chỉ mình huynh đơn độc…
Lý Tự chiêu vài hớp rượu, trầm ngâm đôi chút, rồi nhỏ giọng nói rằng:
- Vợ đệ chưa… chết, nên đệ không hiểu được cái nỗi khoan thai của người… may mắn đó. Vả lại, đã bao năm huynh thờ vợ nuôi con - vuông tròn chữ hiếu - nên cảnh đã quen. Sao có thể vướng chữ phu thê cho lòng thêm đau đớn"

Ngụy Kiều lắc đầu không chịu, lẹ miệng nói rằng:
- Huynh giàu, thì thiếu gì người sẵn lòng hầu hạ. Sửa túi nâng khăn. Lo tròn giấc ngủ. Sao lại chịu cảnh hẩm hiu, để sớm tối vô ra chỉ mình riêng giá lạnh, rồi tiền của ấy chẳng mần chi hết ráo. Chẳng tiếc lắm ư"
Lý Tự dõi mắt vào cõi trong xanh. Thở dài đôi ba cái, rồi gõ gõ lên đầu mà nói nọ nói kia:
- Mình bỏ tiền ra cưới người ta, thì người ta chiều lụy mình vì tiền chớ không phải vì tình - mà một khi vì tiền phải sống với nhau - thì cõi dương gian chẳng còn vui chi nữa. Huynh! Thà sống trong đơn độc, vui thú điền viên, vẫn hơn vợ nhỏ vợ hai mà chẳng tình chi hết ráo!
Ngày nọ, Lý Tự thấy trong mình hơi oải, bèn vào thư phòng giở tráp ra, lôi một tờ giấy đã úa vàng theo năm tháng, rồi khơi đèn lên mà đọc. Viết rằng: "… Tuổi Quý Dậu, gặp hạn La Hầu, nên ôm nhiều bất lợi. Nhẹ thì mất vợ, nặng thì mất… dâu. Nặng hơn thì thân xác đều bay tuốt luốt. Tóm lại là mất sạch…", liền ngồi phịch xuống ghế, mà thở thở than than cho vơi phần u uất:
- Quý Dậu mà gặp Ất Dậu là… đi. Số của ta Trời cho đã thế. Chỉ tiếc hai con chưa có người tương hợp - nên cháu chắt chưa đông - thành thử có đi luôn cũng chẳng… xum xuê gì hết cả!
Đoạn, cho gọi hai con đến, rồi nắm lấy tay của Vọng, mà nói rằng:
- Trăm cái giỗ đổ trên đầu trưởng nam. Nay cha để lại cho tám phần gia sản, đặng lo đàng nhang khói. Cho mát mặt tổ tiên, khỏi phải đơn côi nơi suối vàng suối bạc. Còn Nguyệt cha để lại hai phần, đặng ăn nhậu thỏa thuê. Cho phỉ sức vẫy vùng trong khắp chốn…
Lý Nguyệt bỗng lạnh cả người. Mãi một lúc sau mới cầm tay cha, nói:
- Chia sáu bốn đã là quá hẹp. Nay cha lại chia tám hai, thì đứa ghét đứa thương đã bày ra trước mắt!
Lý Tự đầu thì lắc. Tay xua lịa xua lia. Yếu ớt đáp:
- Không phải ta con yêu con ghét đâu, mà bởi chốn tâm tư chưa thể nào nói được…
Rồi đợi lúc Vọng đi ra ngoài nấu cháo, mới vội vã nói rằng:
- Cha còn chôn vàng ở một nơi khác. Đợi lúc vắng người cha sẽ cho sau. Chớ không thể phang ngang lúc này mà êm đặng.
Vài ngày sau, bệnh tình của Lý Tự càng nặng. Nguyệt lo một sớm xảy ra sự bất tường, thì… vàng sẽ bay đi, liền đợi lúc Vọng ghi số đề, liền quỳ xuống bên cha. Gấp gáp nói:
- Cứu binh như cứu hỏa! Nay cha sắp đoàn tụ với tổ tiên, thì cất giấu nơi đâu cha mau chỉ bày cho rõ. Chớ lỡ đêm nay cha nằm im không nói, thì ở cõi này con biết sục sạo đâu" Đặng dzớt kim ngân ủi an đời trai trẻ…


Lý Tự thều thào đáp:
- Người ta vui khổ đều do số. Sướng cực cũng từ chữ mệnh mà ra. Nay con còn nhỏ, mà ta cho con nhiều vàng, thì cái vàng đó sẽ đưa con vào nơi xa vắng. Tội lỗi tối tăm. Khó lòng mà ra được, nên ta phải bóp bụng mà chôn, đợi đến lúc con gặp được vợ hiền dâu thảo - biết đến với nhau vì tình chớ không phải vì… đô - thì báo mộng con hay sẽ ngon lành đó vậy.
Rồi ráng hết sức hơi mà rì rì nói tiếp:
- Con tuổi Dậu, mà sinh vào ban sáng, nên còn phải trải qua hai mươi năm khổ cực, dù cho có được ngàn vàng cũng sẽ hết ngay, thì nôn nóng làm chi cho thêm phần tiếc nuối"
Nguyệt là người trung hậu. Chân chất thật thà, thấy cha sắp thác mà vẫn cố sắp đặt cho con, bèn rúng động tâm can mà vái này vái nọ:
- Trên có Hoàng thiên, dưới có Địa thổ. Nếu cha tôi được qua tai kiếp này. Sống dài trên dương thế, thì tôi nguyện tránh sát sinh. Cho đến ngày đứt bóng.
Rồi quanh quẩn bên cha không thèm đi đâu nữa. Mà hổng hiểu do lòng thành chưa đủ, hoặc thiếu lễ thiếu hương, mà chỉ mới ít hôm Lý ông đã lên đường đi bán muối. Lúc ấy, Vọng mới nói với Nguyệt rằng:
- Cha chia cho anh nhiều hơn, thì việc mai táng của cha. Hãy để anh bao giàn tất cả!
Rồi ào vô mà sắp xếp. Chuyện nọ chuyện kia. Chẳng mấy chốc đã ngon lành đâu vô đó. Lý Nguyệt thấy vậy, mới cảm phục tận tâm can, mà nhủ thầm trong dạ:
- Mẹ ta mất sớm. Thiệt là tiếc! Chớ phải chi giờ này mới mất, thì anh ta đã qua nhiều kinh nghiệm. Ắt sẽ trọn hơn, thì bằng hữu thân quen hẳn sẽ bay hồn mất vía.
Từ khi cha mất. Nguyệt nhớ lời cha dặn, là… sẽ khổ hai mươi năm, nên cứ thấp thỏm trong tim mà chờ cho mau hết. Lúc ấy, có Thái Bạch là bằng hữu lâu năm, thấy Nguyệt bỗng qua nhiều thay đổi. Lo lắng nói:
- Sinh bệnh lão tử. Ai mà chẳng thế. Sao huynh lại vò võ tâm can, đến nỗi úa sầu lên ánh mắt. Chẳng hại lắm ư"
Lý Nguyệt buồn bã đáp:
- Số ta phải chịu khổ đến hai mươi năm. Làm sao cho mau hết"
Thái Bạch ngẫm nghĩ một chút, rồi cẩn trọng nói:
- Đã là số thì ráng mà chịu. Có điều, nếu mình tập chịu khổ, thì khi… khổ đến cũng bớt đôi phần khổ đi. Đó là phương cách tốt nhất để vui cùng khổ vậy!
Lý Nguyệt bỗng sáng rỡ cả mặt mày. Mau mắn đáp:
- Muốn tập chịu khổ, thì phải làm sao"
Thái Bạch thấy lời nói mình hữu ích cho bạn bè, bèn phấn khởi tâm can. Khoan khoái nói:
- Biết khổ nhờ… sướng. Vậy muốn tập chịu khổ cho ngon cơm, thì trước hết phải sướng cho tràn ra cái đã.
Rồi không đợi Lý Nguyệt nói gì. Bạch ào ào nói tiếp:
- Trước hết, huynh phải tập sướng, bằng cách đem hết tiền bạc ra xài. Càng nhanh càng tốt, rồi sau đó cái khổ sẽ tới nơi. Chừng lúc đó muốn không quen cũng khó lòng có đặng.
Nguyệt, với bản tính thật thà trung hậu, lại tín thác bạn bè, nên chẳng mấy chốc đã hai bàn tay trắng. Chẳng có miếng ăn, khiến bạn bè thân quen đều xa lánh cả. Nguyệt thấy vậy, mới thì thào bảo dạ:
- Những bậc anh hùng hào kiệt, thường nhẫn nại được nhiều điều mà người giàu không thể nào nhẫn nại được. Ta tuy không dám nhận mình là hào kiệt - nhưng nhẫn nại có dư - nên vẫn đợi đến hai mươi năm sau cho bình minh tươi sáng.
Rồi lần về nhà của Vọng mà kiếm chén cơm ăn. Tối ấy, trong giấc ngủ chập chờn. Nguyệt thấy cha về với sắc mặt không vui. Tức tối nói:
- Mẹ con mất. Cha không tục huyền, là vì sợ… khổ. Nay con tập chịu khổ, bằng cách làm cho mình nghèo mạt đi, thì cái khổ đó so với… khổ kia chẳng ăn nhằm thấm thía!
Vọng. Từ khi cha chết. Lòng buồn vô hạn, bèn đem nỗi buồn trải dài trên… máy kéo, khiến chẳng bao lâu đã lâm vào nơi khốn quẫn, đến nỗi phải bán nhà để trả nợ. Nguyệt thấy vậy, mới nói với Vọng rằng:
- Em chết vì bạn. Anh chết vì bài. Cái nào cũng một chữ… bê. Trách sao cõi trong xanh cứ trêu đùa đôi trẻ!
Vọng bùi ngùi đáp:
- Cha còn thì giàu có. Cha thác thì te tua. Đến nước ni mới thấu được thế nào là… nhà không nóc!
Nguyệt nghe vậy, mới ngồi im một lát, rồi nói với anh rằng:
- Nghèo là tự mình chớ không phải tại cha. Cha một đời không dám bước đi bước nữa. Chỉ vì sợ mẹ kế sẽ… bơm sửa tùm lum, rồi hết kim ngân anh em mình khổ cực…
Vọng đưa hai tay ôm lấy đầu. Gật gù đáp:
- Nếu cha còn sống, mà biết mình như vầy, thì dẫu… số chưa kêu, cũng muốn về nơi chín suối!
Rồi thở dài một cái, mà nói với Nguyệt rằng:
- Anh mê bài hơn vợ, nên thiếu cả… khói hương, thì dòng dõi tông môn xin nhờ em tất cả.
Nguyệt rầu rĩ đáp:
- Nghèo khó lấy vợ lắm anh ơi! Làm sao em tính"
Vọng chẳng nói gì. Cứ ì ra đó mà thở. Mới đầu thì mạnh, sau thì nhẹ, rồi… tắt lúc nào cũng chẳng biết. Nguyệt ngồi một hồi lâu, mà chẳng thấy anh mình nói năng gì hết cả, bèn lấy tay lúc lắc, thì hiểu ra anh đã đi vào cõi mộng, bèn rầu rầu mà tự nhủ lấy thân:
- Cha chết. Mẹ chết. Anh chết. Người thân của ta trên cõi thế này chỉ còn… vợ. Tiếc là chưa dzớt đặng mà thôi!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
tác giả Đinh Xuân Quân sinh trong một gia tộc Miền Bắc theo Công Giáo từ vài thế kỷ, qua các thời kỳ Quốc-Cộng đảng tranh, Hoàng Đế Bảo Đại, TT Ngô Đình Diệm, Đệ Nhị Cộng Hòa, du học, về VN làm việc, vào tù cải tạo sau 1975, vượt biên, làm một số dự án LHQ giúp các nước nghèo (kể cả tại VN)
Một chiếc máy bay rớt tại South Dakota hôm Thứ Bảy làm thiệt mạng ít nhất 9 người, gồm phi công và 2 trẻ em.
Cảnh sát lập hồ sơ khởi tố Nguyen về tội bạo lực gia đình, say, và 2 tội gây nguy hiểm cho trẻ em. Nguyen được tạm rời nhà tù quận Polk County Jail vào sáng Thứ Sáu 29/11/2019.
Mười người đã bị bắn tại Khu Phố Pháp ở thành phố New Orleans vào sáng Chủ Nhật, 1 tháng 12, theo cảnh sát cho biết.
Diễn cẩn thận từng bước, hết sức chậm rãi đi xuống đồi do bờ triền dốc đứng. Hân đi sau tay phải ôm chặt tay trái Diễn và nửa thân xô nghiêng ép vào người anh.
Như chúng ta biết, đảng SPD (Đảng Dân chủ Xã hội Đức) đã tìm kiếm lãnh đạo mới từ sáu tháng nay. Vào mùa hè 2019, nhà lãnh đạo đảng trước đó Nahles đã từ chức sau các cuộc tranh giành quyền lực nội bộ. Có nhiều ứng cử viên nhưng sau cuộc bầu cử sơ bộ chỉ còn hai cặp vào chung kết.
Hàng triệu người nghèo có thể bị mất phiếu thực phẩm (food stamps) quan trọng theo những thay đổi luật lệ được đề nghị bởi chính phủ Trump.
Con sông Hoàng Hạ chảy xuyên qua trấn Hoàng Hoa quanh năm xanh biếc, nước từ miền tuyết lãnh tan ra nên tinh khiết vô cùng.
Lý do để viết bài này là vì bản thân người viết có sai lầm cần bày tỏ. Tuy rằng sai lầm đã hiệu đính, nhưng cũng cần nói ra, vì Đức Phật đã dạy rằng hễ sai thì nên tự mình bày tỏ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.