Hôm nay,  

Thơ: Conclave

19/04/200500:00:00(Xem: 11977)
4/18/05

tôi đã nghe chúng gọi tôi bằng những tiếng cười sang sảng,
bằng những tiếng khóc oán than, từ bên kia thế giới.

những vong hồn quái đảng, những vong hồn mê sảng,
chẳng biết chúng là ai, chỉ trôi mãi, theo số mạng.

tôi đã nghe chúng gọi tôi, những đêm nằm ói mật,
những đêm nằm run cật, không chăn gối, không tường vách.

tôi đã quay lưng với tất cả, tất cả, những ngón tay cong oằn,
cong oằn, ngoắt ngéo, những ngọn lưỡi dài, đâm xéo tim tôi,
miếng mồi ngon béo bỡ.

tôi không nhìn nhưng mắt vẫn mỡ, trao tráo tôi không nhìn
nhưng mắt vẫn thấy, những khuôn mặt nát bấy, thiếu tai, mắt.

nửa khuôn mặt, một chân lê lết, một tay máu chảy bê bết,


cố bụm, ruột gan lòi ra, cố tin và cứ tin, sẽ nguyên vẹn
hình hài một ngày mai.

những thi thể bịnh hoạn, những bào nhi chưa sinh ra đã chết,
những hồn ma muốn chết, vì quá già mà quên đi
thế nào để chết, để chấm-hết.

chúng cầu tôi đến gần, chúng kéo tôi đến gần. tôi giật mình
nghe tiếng phong linh-- chỉ là âm thanh, không sáng-tối.

tôi hờ hững trôi, trên không gian không chiều
vào đường hầm vô tận. không hối hận, không ăn năn.

không tội tình tổ tông, tôi bình yên cầm chặt chìa khoá
ép kín trong lòng bàn tay, am hiểu rằng, đôi cánh thiên thần
đang chờ đợi tôi ở tận hoả ngục diêm vương.

joseph đỗ vinh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Anh chỉ có một điều bận tâm hiện nay thôi. Đó là làm sao cho em và những người đi sau không bao giờ biết tới bệnh là gì.” Tôi thò tay qua bàn, xếp tờ báo kia lại và ném qua bàn bên cạnh. “Cuộc đời lạ lắm. Chúng ta không bao giờ hiểu được. Để anh bổ túc một ý kiến hôm trước, chúng ta không những chỉ
Buổi chiều, khi ông Tâm trở về, trời chưa tối hẳn. Hôm nay là ngày cuối ông ở Albany , cái thị trấn nhỏ bé miền cực Bắc New York . Hơn mười bảy năm ông đã ở đây, làm việc, chơi đùa, đi lang thang cà khịa với những người bạn Mỹ, uống những lon bia trước TV, dò dẫm từng bước chân trên những đụn tuyết,
Trời chiều, đèn đường vừa lên, anh ngẩng nhìn qua khung kính. Những dòng người xuôi ngược về trạm xe điện. Ly cà phê khen khét còn vương ở cổ. Cuốn sách dày cộm, nhìn muốn nản. Anh gấp lại, những dòng chữ không muốn đọc của ngày níu lại. Bước xuống phố, gió phất lạnh giữa mặt. Ngày đã đi và đêm tới.
Phải nhiều tháng sau, tôi mới biết cô nàng bị bệnh ung thư. Gần như là không ý thức, tôi từng nhìn những dãy chai thuốc đủ nhãn hiệu, thuốc viên, thuốc nước, thuốc bột trong ngăn tủ phòng nàng và hoàn toàn không thắc mắc hay có ý niệm gì về sự có mặt của chúng. Cũng thường thôi, có nhiều người vẫn thích
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.