Hôm nay,  

Thơ: Conclave

19/04/200500:00:00(Xem: 14668)
4/18/05

tôi đã nghe chúng gọi tôi bằng những tiếng cười sang sảng,
bằng những tiếng khóc oán than, từ bên kia thế giới.

những vong hồn quái đảng, những vong hồn mê sảng,
chẳng biết chúng là ai, chỉ trôi mãi, theo số mạng.

tôi đã nghe chúng gọi tôi, những đêm nằm ói mật,
những đêm nằm run cật, không chăn gối, không tường vách.

tôi đã quay lưng với tất cả, tất cả, những ngón tay cong oằn,
cong oằn, ngoắt ngéo, những ngọn lưỡi dài, đâm xéo tim tôi,
miếng mồi ngon béo bỡ.

tôi không nhìn nhưng mắt vẫn mỡ, trao tráo tôi không nhìn
nhưng mắt vẫn thấy, những khuôn mặt nát bấy, thiếu tai, mắt.

nửa khuôn mặt, một chân lê lết, một tay máu chảy bê bết,


cố bụm, ruột gan lòi ra, cố tin và cứ tin, sẽ nguyên vẹn
hình hài một ngày mai.

những thi thể bịnh hoạn, những bào nhi chưa sinh ra đã chết,
những hồn ma muốn chết, vì quá già mà quên đi
thế nào để chết, để chấm-hết.

chúng cầu tôi đến gần, chúng kéo tôi đến gần. tôi giật mình
nghe tiếng phong linh-- chỉ là âm thanh, không sáng-tối.

tôi hờ hững trôi, trên không gian không chiều
vào đường hầm vô tận. không hối hận, không ăn năn.

không tội tình tổ tông, tôi bình yên cầm chặt chìa khoá
ép kín trong lòng bàn tay, am hiểu rằng, đôi cánh thiên thần
đang chờ đợi tôi ở tận hoả ngục diêm vương.

joseph đỗ vinh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong nhiều tháng mùa xuân và hè năm trước, con gái tuổi thiếu niên Caroline của tôi bị những cơn trầm cảm và hoảng loạn gần như hàng ngày.
Phượng tím đã rơi đầy trên những con đường trong thành phố nơi chúng ta ở. Mặt đường ngợp bông hoa phượng rụng, tím cả hai ven đường, nhuộm tím cả cỏ xanh. Dù không có tiếng ve sầu kêu râm rang, chúng ta cũng biết là mùa hè đã đến.
Giới thiệu: Đây là bài dự thi của Esther Thụy Vy Huỳnh, Em đã học xong chương trình tiếng Việt, hiện là phụ giáo cho Trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng.
Kết quả học tập của học sinh là một món quà, một phần thưởng lớn cho các thầy cô giáo, để không bỏ công chịu khó dạy dỗ suốt một năm học.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em mồ côi mẹ, chịu không nổi với sự ác độc của dì ghẻ, người anh rủ em gái trốn ra khỏi nhà. Người dì ghẻ là một phù thủy, đã biến người anh thành một con Mang.
Vâng chúng con đã rất thương Thầy. Trong trên 20 năm qua, chúng con đã đi theo Thầy trên con đường phụng sự đạo pháp và dân tộc. Qua xuốt thời gian đó, chúng con đã hiểu Thầy rất rõ. Thầy rất thẳng thắn, không sợ một ai, một thế lực nào. Thầy không thiên vị những người có quyền thế điạ vị. Thầy không khinh thường những người nghèo khó
TÂY NINH, VN -- Hôm 14 tháng 6, một tai nạn rợn người đã làm cho 5 người thiệt mạng tại Tây Ninh trong vụ xe chở hàng tông vào xe hơi đang chạy trên đường, theo bản tin của báo Dân Trí cho biết hôm Thứ Sáu.
Từ thuở đứt phim, ‘đứng hình’, vết thương vẫn còn đang rỉ máu. Quê người tạm dung đã mấy chục năm mà tui vẫn coi là xứ lạ! Xứ lạ mà may gặp được người quen là mừng lắm đó!
Cuộc chiến đi qua đã hơn 44 năm rồi Những người lính Thiết giáp trẻ năm xưa bây giờ đã già hết rồi. Dấu ấn thời gian để lại hình ảnh những mái tóc bạc... Lưu lạc nơi xứ người quá lâu. họ nhớ quê hương. nhớ thân bằng quyến thuộc. nhớ từng địa danh mà họ đã đặt chân qua từng vùng chiến trận trong suốt cuộc đời chinh chiến của họ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.