Hôm nay,  

Diễn Đàn Độc Giả

22/05/200500:00:00(Xem: 7810)
Thơ Tình Hay Thơ Phản Tuyên Truyền"

Nguyễn H. Minh -Footscray VIC

Kính gởi (bà" ông") Thùy Dzung, người phụ trách mục Thơ Thơ của báo SGT! Tôi xin tự giới thiệu tôi là người làm nghề gõ đầu trẻ trước 75, và hiện giờ cũng gõ đầu trẻ vào hai ngày cuối tuần. Là một độc giả yêu thích thơ phú và thỉnh thoảng cũng làm thơ đóng góp nên tôi thường theo dõi trang Thơ Thơ do Thùy Dung phụ trách. Hôm nay, đọc số báo SGT 411, trang Thơ Thơ (28) trong bài thơ "Quay Lối Về Thăm Phố Biển Quy Nhơn" của Phan Tưởng Niệm, tôi thấy có điều hơi bất ổn vì nó có vẻ không phải là loại thơ tình bình thường mà mang cái nhìn lệch lạc đối với chính nghĩa của cộng đồng người Việt tỵ nạn hải ngoại. Nếu xét về hình thức và kỹ thuật thì phải công nhận là một bài thơ hay. Nhưng nếu xét về quan điểm lập trường đấu tranh của tờ báo và cục diện đấu tranh hiện tại thì bài thơ lệnh lạc có dụng ý, đó là chưa nói đến sự nguy hiểm của nó. Đọc bài thơ, tôi hiểu đó là bài mô tả tâm trạng của một người Việt tỵ nạn nay về thăm quê hương Quy Nhơn. Nhưng nếu chỉ mô tả tâm trạng tình cảm chung chung thì tôi không nói. Nhưng ngay câu đầu tôi đã thấy khó hiểu khi tác giả viết: "Vàng lá rụng nên mùa hè đi trốn". "Mùa hè đi trốn" có phải là tháng 4-75 chúng ta phải bỏ nước ra đi" Như vậy "Vàng là rụng" có phải ý tác giả muốn nói "Cờ Vàng"" Nếu vậy thì trong 4 câu ở đoạn hai, tác giả diễn tả một người chạy ra hải ngoại chỉ biết lo cơm áo, đánh mất hẳn bóng dáng quê hương và đồng bào trong cơn khổ nạn do CSVN gây ra. Có nghĩa đây là một người tỵ nạn kinh tế thuần túy, ý thơ đã diễn tả tác giả là một người đã đánh mất quá khứ, mất định hướng:

Ta phiêu bạt nửa đời lo cơm áo
Giầy - gót mòn, khập khiễng bước chân hoang
Thân rời rã ngựa hồng nay mỏi mệt
Quay lối về thăm phố biển - Qui Nhơn

Theo cá nhân tôi, 4 câu thơ này như một thông điệp kêu gọi mọi người "hãy quên quá khứ" để làm cái gọi là "về nguồn", trong lúc dân tình vẫn đang khốn khổ và giang sơn đang mất dần bởi bàn tay tàn bạo của CSVN. Vì vậy tôi đề nghị cô hay bà ThùyDung nên xem xét kỹ lưỡng những bài thơ trước khi đăng. Vì tôi e rằng những tư tưởng này sẽ làm chao đảo niền tin của giới trẻ trong các mặt trận đấu tranh hiện tại và làm đau lòng những người còn tâm huyết với quê hương dân tộc trong bốn chữ "Tỵ Nạn CS".
Nhân đóng góp ý kiến với Thùy Dzung và thơ của Phan Tưởng Niệm, tôi cũng xin thưa rộng thêm với qúy vị trong BBT một vài ý kiến thô thiển thế này. Là một độc giả trung thành đọc báo SGT trong nhiều năm, tôi thấy hầu hết các bài thơ đượïc qúy vị đăng, gồm có ba loại chính. Một loại thơ đấu tranh nói về tình yêu quê hương đất nước, dân tộc, tố cáo những tội ác của cộng sản như tội bán đất bán biển cho ngoại bang, tội tham nhũng hối lộ, tội xuất cảng phụ nữ và trẻ em ra hải ngoại làm nô lệ tình dục,v.v..., Loại thơ này còn gồm có những bài thơ ca ngợi các tấm gương anh hùng của tổ quốc, các sinh hoạt đóng góp vô cuộc đấu tranh chung của người Việt hải ngoại trong đó có giới trẻ. Đây là loại thơ rất cần được khuyến khích và ca ngợi để duy trì ngọn lửa đấu tranh trong đồng hương và (theo tôi nghĩ) nó cũng phù hợp với chủ trương của báo SGT. Loại thơ thứ hai là thơ tình, nói lên những xúc động tình cảm trước tình yêu lứa đôi, trước cảnh vật, thời gian, hay nhớ nhung những cảnh xưa người cũ, kỷ niệm quá khứ, hay khen tặng chúc tụng nhau. Trên phương diện tích cực, thơ tình cảm loại này cũng đóng góp ít nhiều trong cuộc đấu tranh chung, giúp người đọc thấy được bản chất vô thần, vô nhân, vô nghĩa, vô tình cảm của tụi tà quyền cộng sản, và vì CS, nên chúng ta phải xa quê, vì CS nên chúng ta phải sống bằng kỷ niệm, vì CS nên chúng ta thấy cảnh vật quê người mà rồi phải nhớ nhung cảnh quê nhà. Loại thơ thứ ba là loại châm biếm, mỉa mai những thói hư tật xấu trong cộng đồng. Loại này tôi thấy cũng rất cần thiết trong giai đoạn đấu tranh hiện nay, nếu qúy vị cẩn thận vì nó là một con dao hai lưỡi, vừa có thể có lợi lại vừa có thể có hại. Nếu thơ châm biếm chỉ trích đúng người đúng việc, chỉ trích có tình có lý, nhẹ nhàng thanh thoát mà sâu sắc, đúng liều lượng, thì thật giá trị, giúp người làm sai sửa chữa những thói hư tật xấu. Cũng giống như thuốc đắng thì giã tật, sự thật thì phải mất lòng, miễn sao cho bệnh nhân uống đúng thuốc và đúng liều,v.v...,


Trước khi dứt lời, tôi cũng xin cô hay bà Thùy Dung và qúy vị trong tòa soạn bỏ qua nếu có điều gì thất lễ. Tôi cũng xin thành thật xin lỗi tác giả Phan Tưởng Niệm khi phê bình thơ này. Nhưng vì bất đắc dĩ xin cho một lần thứ tha.

*

Dư luận trong cuộc biểu tình chống thủ tướng VC PVKhải

Việt Phong - Sydney NSW

Trong chuyến đi ăn xin của Thủ tướng VC Phan văn Khải tại Úc vừa qua, vẫn còn đọng lại một số bàn tán nửa vui nửa buồn trong dư luận. Trong ngày biểu tình 5-5-2005 trước quốc hội liên bang Úc tại Canberra, với khí thế đấu tranh hừng hực, những tiếng hô của hơn 1000 đồng hương đã át cả những tiếng đại bác bắn PVK theo nghi lễ ngoại giao. Giữa những tiếng hô đả đảo đuổi PVK về nước, vạch trần tội ác của CSVN trong lãnh vực tự do dân chủ và nhân quyền, người ta nhận thấy đặc biệt có tiếng hô của anh Nguyễn Đình Khánh (Giám đốc đài phát thanh Việt Nam Úc Châu tại Sydney) là đáng chú ý hơn cả. Tiếng hô của anh chỉ có một chữ Khải, nhưng đã làm bà con xúc động, phấn khởi xen lẫn những bùi ngùi cho những tên ăn mày nhục nhã như Khải. Tiếng hô đã kéo dài một cách nhẹ nhàng, nhưng ai oán: "Kh...ả...i", nghe tựa như tiếng người bố đang gọi đứa con đi lạc, như tiếng kêu chán nản khi thấy đứa con không vâng lời, vẫn còn nghịch ngợm ngoài sân.... Sau tiếng hô của anh là những tiếng "go home" của đồng hương đã làm cho không khí trở nên đặc biệt. Cái đặc biệt ở đây là cuộc biểu tình mang một sắc thái mới không mang hận thù của những qúa khứ, mà ngược lại nó đã nói lên cái đau chung của dân tộc, đất nước trong hiện tại. Nhiều người cho rằng, tiếng hô của anh Khánh chính là những tiếng trăn trở xuất phát từ đáy lòng, đậm đà tính nhân bản, cái âm thanh kéo dài ngao ngán ấy nó tựa như những tiếng nấc của quê hương đang quằn quại trong gông cùm CS. Chính tiếng hô ấy đã làm cho bầu không khí cuộc biểu tình sôi động hơn và phấn khởi hơn gấp bội.
Trong khí thế đấu tranh sôi sục vì tình yêu quê hương, hầu hết mọi người vẫn còn băn khoăn, trăn trở với hiện tượng Nghị Sang, một người Việt gốc tỵ nạn CS, có mặt trong phái đoàn PVK ngay tại khách sạn và trong quốc hội. Người ta nhìn thấy thái độ vui vẻ , kính cẩn của nghị Sang khi bắt tay lũ bán nước, buôn dân này, mặc dù ông Sang đã cố biện bạch một cách lúng túng cho hành động trái khoáy này trong một đoạn phỏng vấn trên trang Web của BBC do Nguyễn Hoàng thực hiện. Theo cuộc phỏng vấn, nghị Sang cho biết, ông đến đón PVK là do Thủ Tướng Úc mời. Nhưng nhiều người vẫn tỏ ra thất vọng với thái độ mập mờ, mất lập trường của một người tỵ nạn của ông Sang. Họ cho rằng, không ai có thể ép được ông nếu ông không muốn. Hơn nữa, dù ông Sang có là một nghị sĩ của liên bang chăng nữa thì ông vẫn có thể từ chối, huống chi ông chỉ là một nghị sĩ của tiểu bang Victoria thuộc đảng đối lập thì lại càng không có lý do chính đáng để phải có mặt. Trừ khi chính ông Sang có những điều bí ẩn không thể giãi bày. Tuy nhiên, tất cả chỉ là sự nhận xét của đồng hương qua nỗi đau chung của dân tộc và nỗi nhục chung của quê hương. Ở đây là một xứ tự do, nghị Sang có quyền tự do hành xử, nhưng điều căn bản làm sao đừng phản bội lại hai chữ Tỵ Nạn của bản thân ông và không phản bội lại niền tin của đồng hương đã đưa ông vào vị thế hôm nay, nhất là những cử tri thuôc tiểu bang Victoria như chúng tôi.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nhà thơ Đỗ Nguyên Mai vừa ấn hành tập thơ cho ngày 30 tháng 4 năm 2019: Battlefield Blooming. Tập thơ ấn hành cho ngày tưởng niệm 44 năm Miền Nam sụp đổ dày 60 trang, viết bằng Anh ngữ, vì bản thân nhà thơ Đỗ Nguyên Mai thuộc thế hệ trẻ tại Hoa Kỳ, trước giờ chỉ làm thơ tiếng Anh.
Tối Thứ Bảy 27-4-2019 nhiều đồng hương đa số là thuyền nhân năm xưa đã đến dự buổi văn nghệ chủ đề Đêm Thuyền Nhân do Câu Lạc Bộ Viện Việt Học tổ chức.
Tôi rất vinh dự được đại diện cho một cộng đồng người Việt lớn nhất ở ngoài nước Việt Nam. Hôm nay - Ngày 30 Tháng Tư, tôi xin được cùng quý vị dành một phút mặc niệm
sau Tháng Tư, 1975 cho đến nay – tháng Tư, 2019 , có lẽ chỉ có một vị anh hùng sáng chói là anh hùng Lý Tống của Không lực VNCH
Thành tựu trong giáo dục là một trong những thành tựu quan trọng nhất và rõ rệt nhất, đồng thời cũng là một nét đẹp đáng trân quý trong sinh hoạt ở Miền Nam thời trước năm 1975 ít ai có thể phủ nhận được. Có nhiều nguyên nhân
. Gia đình nào cũng tan nát phân tán khắp nơi. Đúng là: "Nước mất nhà tan". Cũng như còn nổi nhục nào cái nhục này, khi biết được nhan nhản trên báo chí Trung Cộng đăng lời rao bán đàn bà, con gái Việt Nam
Sau một năm trong các trại giam trong Nam, mười hai năm biệt xứ lưu đầy ngoài Bắc, cộng thêm bốn năm nữa lao động khổ sai trong Nam, hôm nay ngày 29-4-1992, chúng tôi 16 tù chính trị cuối cùng thuộc chế độ VNCH trong trại Z-30D đã được thả ra sau mưới bẩy năm – còn bốn ông tướng thì một tuần sau ngày 5-5-1992, cộng sản mới thả ra: Lê Minh Đảo, Lê Văn Thân, Đỗ Kế Giai và Trần Bá Di
Thành phố Westminster đã cho treo cờ rũ tại Đài Tưởng Niệm Chiến Sĩ Việt Mỹ từ ngày 23 và cho đến hết ngày 30, đồng thời thành phố sẽ có một nghi thức lễ tưởng niệm vào đúng 10 giờ sáng thứ 3 ngày 30 tháng 4 tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ. .. lần đầu tiên chính quyền một thành phố đứng ra tổ chức Lễ Tưởng Niệm 30 tháng 4.
Ba cuốn sách gần đây về chiến tranh Việt Nam đã làm sáng tỏ về một lĩnh vực thường được đề cập tới, cho thấy rằng sự thất bại của Hoa Kỳ cách đây nửa thế kỷ vẫn còn nhiều điều để dạy cho chúng ta. Nhưng các chuyên gia về chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ đã cho thấy là họ không có khả năng quan tâm đến những bài học đúng đắn
những người ra đời sau 1975 là đa số. Cũng dễ hiểu là trong cuộc sống hàng ngày, đa số này không lưu tâm tới một chuyện đã xảy ra trước khi có mặt họ trên cõi đời này, cho dù những gì đang xảy ra luôn luôn có liên quan nhiều ít đến những gì đã xảy ra trong dĩ vãng. Vậy họ lưu tâm đến những gì?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.