Hôm nay,  

Thơ Thơ

28/02/200500:00:00(Xem: 11833)
Tô Đài Lãm Cổ

Cựu uyển, hoang đài, dương liễu tân
Lăng ca thanh xướng bất thăng xuân!
Chỉ kim duy hữu Tây Giang nguyệt
Tăng chiếu Ngô Vương cung lý nhân.

Lý Bạch

Bài dịch: Ngắm Cảnh Cũ Đài Cô Tô
Vườn cũ, đài hoang, liễu nẩy chồi
Lăng ca giọng hát vẫn chơi vơi
Tây Giang vầng nguyệt nay còn tỏ
Từng chiếu cung Ngô bóng một người.

Đan Phụng - lược dịch

*

Tiếng Xuân

Kính họa bài “Nhớ Xuân” của bác Đan Phụng đã đăng trong Giai Phẩm Xuân Ất Dậu Sàigòn Times trang 72.

Mang cả mùa xuân viếng tặng nhau
Nắng xuân tan biến giọt sương sầu
Xuân tình diễm tuyệt đùa hoa cỏ
Xuân bộ nhẹ nhàng lướt vó câu
Xuân sắc thắm tươi khoe chốn chốn
Xuân âm dìu dặt thoảng đâu đâu
Xuân đem nhựa sống cho đời sống
Để đến ngày xuân lại nhớ nhau...

Vương Văn Ký - Sydney

*

Tết Nơi Đất Khách

Xin mượn vận bài thơ “Nhớ Xuân” của nhà thơ Đan Phụng đăng trong Giai Phẩm Xuân Ất Dậu Sàigòn Times trang 72. Kính mong bác vui đọc lúc xuân về.

Năm hết mấy thằng họp mặt nhau
Đưa cay vài món để tiêu sầu
Nhạc xuân rổn rảng ca vài bản
Thơ Tết ồn ào đọc mấy câu
Bia rượu đến chiều thì cạn sạch
Nỗi buồn xa xứ có vui đâu"
Ngoài kia chợ Tết vừa khai mạc
Pháo nổ đì đùng họ chúc nhau.

Phạm Tùng - Brisbane

*

Xuân Ly Biệt

Chiều ba mươi phố đìu hiu nắng nhạt
Bóng hoàng hôn chầm chậm phủ muôn nơi
Bên thềm xuân xao xuyến dạ bồi hồi
Cuốn theo gió cành Mai vàng nghiêng ngả

Giây phút cuối rưng rưng lời từ tạ
Cội mai già nhật ký nét buồn ghi
Giữ riêng em kỷ niệm buổi phân kỳ
Hồn thổn thức lắng nghe lời xuân gọi

Trong đêm xuân khi biển tràn bóng tối
Sóng vỗ thuyền gọi mãi tiếng quê hương
Nghe buồn thương thêm u uất dặm trường
Em thầm lặng ôm niềm đau ly biệt

Để giờ đây viễn xứ sầu da diết
Én lạc bầy nên chết cả hồn mơ
Hướng về xa mây nước bóng mịt mờ
Mùa xuân đến bơ vơ miền đất lạ

Rượu chưa vơi, niềm vui chưa buông thả
Mà giọt sầu cay mặn xé lòng rơi
Trong mênh mông văng vẳng tiếng nói cười
Hồn em lại chơi vơi miền quê cũ

Ở nơi đây mai còn chưa hé nụ
Tuyết về ngang cây ủ rũ trơ cành
Đón xuân sang dòng lệ bỗng tuôn nhanh
Đêm hoang vắng dâng đầy thêm nhung nhớ

Xuân đất Mẹ nồng nàn chan hơi thở
Từng nhịp tim thao thức vỡ đêm chờ
Gởi cố hương men rượu ấm tình thơ
Niềm vương vấn người đi chưa trở lại...

HuongXuan

*

Hẹn Rồi Sao Không Đến

Sao đã hẹn nhưng rồi em không đến"
Để anh chờ bên lối nhỏ thân quen
Hàng cây khô nghe gió thoảng êm đềm
Niềm khao khát trông chờ từng giây phút

Anh đứng đó, nghe tim lòng thổn thức
Nhớ thương thầm hình bóng Nhỏ anh yêu
Cho lòng vơi niềm khao khát thật nhiều
Nhưng mơ ước vẫn hoài trong ảo mộng

Dòng thời gian lững lờ trôi vô vọng
Cơn bão lòng như dầy xéo tim anh
Từng phút giây theo gió cuốn tàn nhanh
Nhưng em vẫn miệt mài nơi xa vắng

Cơn mưa nhỏ, giọt mưa buồn lạnh vắng
Chạnh nỗi lòng quạnh vắng phút cô đơn
Em nơi đâu, cho giọt nắng tủi hờn
Trời mây xám giăng sầu trên lối nhỏ

Ngồi nơi đây mượn dòng thơ bày tỏ
Mưa đã tàn rét lạnh thấm thịt da
Lời thơ yêu từng nét chữ phôi pha
Em có biết nơi này anh vẫn đợi

Nguyễn Vạn Thắng

*

Như Là Gia Vị

Trao về ND để đáp lại bài “Chút dỗi hờn”
Một chút dỗi hờn rất dễ thương
Như là gia vị muối, tiêu, đường
Cho duyên bắt mắt, tình ngon miệng
Và thấm tận cùng máu thịt, xương.

Một chút dỗi hờn mang ý nghĩa
Rằng ai đã chấp nhận thương đau
Bởi tình như mặt hồ yên lặng
Có lúc lao xao sóng bạc đầu.

Một chút dỗi hờn, em thổ lộ
Nên ta viết lại chữ “Y” hoa
Nét thêm bay bướm, màu thêm đậm
Khi kỷ niệm xưa quá nhạt nhòa.

Một chút dỗi hờn, em bạch hóa
Cho ta nhận diện rõ tình xưa
Tình người anh lớn, anh tình nghĩa
Tình đẹp như hoa nở đúng mùa.

Ta tạ lỗi vì em trách ta
Đọc tình sử mãi, hóa mù lòa
Đang chờ đợi, bảo sao hờ hững
Đành ngửa tay gầy hứng xót xa.

Ta tiếc đã khơi mạch dỗi hờn
Nên đơn côi tiếp nối cô đơn
Xe đời lăn bánh vào buồn khổ
Ta sẻ chia nhau những khổ buồn.

Lưu Thái Dzo

*

Tôi Muốn

Tôi muốn hồn tôi như hạt cát
Trôi qua tay như bóng của thời gian
Khi biển động hồn tôi nằm hốc kín
Nghe chuyển xô cả một biển không gian.

Tôi muốn hồn tôi mảnh như tơ
Tan trong gió lộng thoáng như mơ
Không đọng chút nhớ trên võng mạc
Tan đi như chẳng có bao giờ.

Tôi muốn thành đám mây nhỏ bé
Trôi mãi lửng lơ trên quê hương
Soi bóng trên núi xưa sông cũ
Để rồi gió thổi tan như sương.

Tôi muốn tan thành những hạt mưa
Đầu mùa phủ trên cảnh vật xưa
Tưới đượm cỏ cây bằng niềm nhớ
Hương xa của một kiếp sống thừa.

Tôi muốn làm một cánh hải âu
Sải cánh bay qua cả biển sầu
Để đến đậu trên bờ cát trắng
Trầm mình trong nương cũ biển dâu.

Tôi muốn tất cả trời và đất
Âm u để nhớ và để thương
Tôi muốn trăng sao mỗi buổi tối
Phải mờ trong hệ lụy vấn vương.
Tôi muốn là sóng rung của trời đất
Lan mãi qua lòng trái địa cầu
Để rồi phun phún thạch thương nhớ
Làm nóng quê tôi chóng đổi màu.

Trời ơi! Tôi muốn nhiều nhiều quá
Chỉ mơ để bớt nhớ bớt thương
Để sống cho hết đời hờn tủi
Xa quê kéo mãi kiếp đoạn trường!

Duy Lam

*

Mấy Chục Năm

Tặng THN và một người bạn đã ra đi
Thấm thoát vèo qua mấy chục năm
Hoa tàn trăng lặn thuở xa xăm
Vết xe lối cũ người tri kỷ
Dâu bể đổi thay lệ khó cầm

Những chuyến đi về là giấc mộng
Ly bôi cạn chén có như không
Bọt bèo chiếc lá cơn giông tố
Người ở chân trời kẻ cuối sông

Cái kiếp nhân sinh là định mệnh
Bức tranh vân cẩu phủ màu xanh
Chuyến xe khập khễnh còn rong ruổi
Rỉ máu vết thương cũng khó lành.

Bữa tiệc đã tàn người đã khuất
Tìm nhau là để bớt phân vân
Mỗi người một mảnh đời xuôi ngược
Chén rượu đoàn viên đã nhạt dần

Dạo ấy năm người nay vắng ba
Hai người lưu lạc tận phương xa
Một người đã ngủ trong lòng đất
Để lại thế gian những ngọc ngà.

Gặp lại cố nhân như bỗng thấy
Những hình ảnh cũ tưởng tàn phai
Nhạt nhòa phảng phất như sương khói
Cố nén trong tim tiếng thở dài

Song Anh

*

Tóc Trắng

Ngày tháng qua cho tóc trắng thêm
Cám ơn phượng vĩ rụng bên thềm
Cho lối đi về bao ước mộng
Cho lòng sống lại tuổi hồn nhiên.

Ngày tháng qua cho tóc trắng nhanh
Cám ơn mây trắng lộng trời xanh
Và ngàn hoa nắng lung linh ánh
Trong gió ru ta giấc mộng lành.

Ngày tháng qua cho tóc trắng phơ
Cám ơn diễm tuyệt những vần thơ
Cho ta phiêu lãng cùng sương khói
Trên những sông hồ đẹp giấc mơ.
Ngày tháng qua cho tóc trắng bay
Cám ơn hương sắc cánh hoa gầy
Cho ta say đắm ngày xưa ấy
Giờ buổi hoàng hôn vẫn đắm say.

Nguyên Khoa

*

Rồi Mai

Rồi mai anh sẽ ra đi
Bước chân khuấy động xuân thì cỏ non
Đêm nằm giấc ngủ hao mòn
Soi gương vẫn thấy mình còn quẩn quanh.
Nhặt tia nắng rụng trên cành
Hỏi sao nắng cũng mỏng manh như tình
Lắng nghe gió thoảng lung linh
Giữa xôn xao đó chỉ mình bơ vơ.

Rồi mai tôi phải hững hờ
Dù trong tôi vẫn từng giờ đợi mong
Tìm đâu ra sợi tơ hồng
Để se cho mối tình nồng trăm năm.

Về trong bóng tối âm thầm
Chăn đơn lạnh lẽo mù tăm tháng ngày
Trong hơi sương buổi sớm mai
Ngẩn ngơ chiếc bóng, lê dài gót chân

Rồi mai mình sẽ xa dần,
Nhớ nhung bao nỗi, ngại ngần hé môi
Ai giờ quên kỷ niệm rồi
Tôi còn nhớ mãi nên tôi vẫn buồn.

Hồng Hoàng

*

Nếu Đã Thực Tâm

Cô Gia tôi viết bài này để kính tặng những vị xả thân vì nước, lo giải trừ Cộng Sản, giải phóng quê hương.

Xả thân vì tổ quốc giang san,
Chịu khổ như dùng lửa thử vàng.
Gặp cảnh nguy nan lòng chẳng quản,
Lâm cơn khốn đốn dạ không màng.
Nghèo nàn chấp nhận, không phiền trách,
Túng quẫn cam đành, chẳng oán than.
Nếu đã thực tâm lo phục quốc,
Thì không lo nghĩ việc bần hàn!

Cô Gia

*

Bạng Duật Tương Trì Ngư Ông Đắc Lợi!

Đầu năm Tết Con Gà, kẻ này cùng mấy ông bạn già mượn rượu để giải cơn sầu. Đâu ngờ rượu vào lời ra, khiến mấy ông bạn một phen hơn thua, tranh luận... Thật ra cái chuyện riêng tư của người ta nó chìm ẩn bên trong... Thấy vậy mà không phải vậy. Nên Việt Lão tui có bài thơ để khuyên mấy ông bạn già gân này.

Năm nay, năm tuổi của con gà,
Tớ có lời khuyên quý bác nha:
Thôi chớ bày trò tranh luận mãi
Cũng đừng đặt chuyện kéo co mà
Tìm sâu, vạch lá sâu lòi cả,
Moi rác, quét nhà rác ló ra.
Bạng Duật tương trì thua thiệt cả,
Ngư ông đắc lợi biết không cà"

Việt Lão - Victoria

*

Tiếng lòng

Buồn biết mấy, khi dòng đời vẩn đục
Thế gian đau trong sương khói mập mờ
Cõi loạn ngữ văn chương thêm tủi nhục
Văn hóa buồn, than thở giữa bùn nhơ

Kết bè đảng toàn đám người dung tục
Bôi nhọ lòng chân chính, hiếp văn chương
Bằng cuồng ngữ , lộng ngôn, loài ma đạo
Đời đảo điên, trong loạn thế, đoạn trường

Cơn Quốc loạn, vạch trần Hồ Cẩu Tặc
Là thương dân, chung thủy với Sơn Hà
Có gì sợ, bọn mạt, hèn, "Bức xúc"
Vẫn kiêu hùng, oai dũng giữa quần ma

Ta chẳng oán, chẳng thù chi lũ ngợm
Nhưng lòng đau, bên chính nghĩa giống nòi
Dòng huyết lệ, xót xa đời Tỵ Nạn
Đáy tâm hồn vết máu hãy còn tươi

Ta lên tiếng, khuyên răn loài "bất mục"
Đừng đa mang giấy mực, nhục kiếp người
Để nghiên bút phải gục đầu tức tưởi
Biết bao giờ Sông Núi mới thảnh thơi

Phạm thanh Phương

*

Vui Xuân Vẫn Nhớ Đồng Bào

Chùa Linh Sơn mở Hội Xuân đông
Người vào viếng bái nhiều ước mong
Chức sắc dâng hương cầu suông sẻ
Quan viên cúng Phật khấn hạnh thông
Dạo tết, nhiều cô môi son đỏ
Du xuân, lắm chị má phấn hồng
Cộng Đồng lễ Tổ đồng tâm vái
Xin ngài phù trợ cứu non sông.

Xin ngài phù trợ cứu non sông
Ngư phủ Việt, Tàu giết cùm gông
Dân lành đói trưa, chiều vất vả
Cán bộ no, sáng tối thong dong
Lãnh đạo thản nhiên không thương cảm
Trung ương vô ý chẳng chạnh lòng
Hồn thiêng sông núi hiển linh, giúp
Xua đi “Quỷ đỏ”, rạng Tổ Tông.

Tư Tà Lỏn

*

Bài Thơ Viết Riêng Cho Ngày Quốc Hận

(Thương mến về Quê Hương và Đồng Bào Việt Nam, riêng tặng tuổi trẻ trong và ngoài nước.)

Ba Mươi Tháng Tư: Độc tài cướp nước
Ba Mươi Tháng Tư: Dân tộc đau buồn
Ba Mươi Tháng Tư: Máu đỏ quê hương
Mà ai bảo "Ngày Tự Do"" Lạ nhỉ!!!

Ngày Tự Do ư""" Hỡi đâu, công lý"""
Ngày Tự Do ư""" Tráo trở ngôn từ!!!
Ngày Tự Do sao bốn cõi âm u"""
Sao rúng động, bàng hoàng người thế giới"""

Ngày Tự Do sao có bầy lang sói
Đêm đến nhà gõ cửa, bắt dân đi"""
Sao có giết người ác độc tinh vi
Như học tập, như khoan hồng, cải tạo"""

Ngày Tự Do sao dối lừa, gian xảo"""
Súng đã buông, người vẫn trả thù người!
Cũi sắt thê lương lạnh tiếng ma cười
Bao cái chết trong oan khiên, sầu muộn!!

Ngày Tự Do sao đất, nhà, vườn, ruộng
Của dân đen, ai cướp rất vô tình!
Sao triệu con người đẵn gỗ, đào kinh
Không khác cảnh xa xưa: thời nô lệ!

Ngày Tự Do sao người lìa quê mẹ
Tan tác anh em, chia biệt vợ chồng"
Bất chấp sóng cuồng, hải tặc, biển Đông
Để tìm nghĩa nhân quyền vùng đất lạ!

Ngày Tự Do sao tình đời nghiệt ngã
Người nhìn người e ngại, dối lừa nhau!
Bức vách có tai, điên đảo, cơ cầu
Tên tuổi sổ đen, chuyên hồng, báo cáo.

Ngày Tự Do sao độc tài chỉ đạo
Dân chẳng có quyền cay đắng, than van"
Nuốt lệ căm hờn, mộng vỡ, mơ tan
Thương xã hội đang tận cùng băng hoại!!!

Ngày Tự Do sao muôn lòng tê tái"
Đắng miệng khoai sùng, gạo mốc, bo bo
Sách giáo khoa sao rèn luyện học trò
Những thù hận, những dối gian lịch sử!"

Biển Việt Nam xanh tóc dài thiếu nữ
Bản Giốc, Nam Quan, sao cắt dâng Tàu"""
Cúi mặt, cong lưng, ai kiếp chư hầu
Mà lừa mị: Đây, tự do, tự chủ!!!

Ba mươi năm với tham tàn dã thú
Ai thành tên tư bản đỏ sang giàu"""
Ai muốn tiền tài, ngôi vị dài lâu
Dùng nghị quyết làm đấu tranh suy nhược"

Ba Mươi Tháng Tư: Tự Do đất nước!
Sao triền miên dân tù ngục tội tình"""
Ra điêu ngoa, miệng lưỡi giống hồ tinh!
Không!!! Ngày đó, với ta: NGÀY QUỐC HẬN!!!

Tuổi trẻ Việt Nam! Hỡi giòng bất khuất!
Nào, đứng lên, vì dân tộc, sơn hà!!
Độc ác lụn tàn, chính nghĩa khai hoa
Mau, hãy dựng một MUÀ XUÂN HUYỀN DIỆU!!!

Ngô Minh Hằng

*

Cái Tật Ba Hoa Của Lão Kỳ

Kính họa vận bài “Việt Cộng đá xừ Kỳ” của Cô Gia đại gia và bài “Vịnh con rối” của Trạng Phét đại gia ở mục “Thơ Thẩn Mà Chơi” trong SGT số 399.

Cái tật ba hoa của lão Kỳ,
Quả là thành chứng bệnh nan y.
Muốn phòng ngừa phải tìm nùi giẻ,
Cần chữa trị nên kiếm ổi bi.
Để nhét vô mồm va đúng lúc,
Rồi thồn ngập họng hắn ngay khi.
Hắn vừa hả miệng ra toan nói,
“Chí ít” cũng mần hắn ngọng đi.

Va giờ sống được cũng là may,
Chớ chết lúc nào va đéo hay.
Bởi uống lầm bùa mê bác đảng,
Vì ăn phải thuốc lú quan thầy.
Thêm bà vợ mọn thường vô nước,
Với đứa con riêng cứ giựt giây.
Chẳng để cho va lành lỗ miệng,
Thế nào va cũng sẽ ăn mày.

*

Ông Tư Son Nhận Xét

Bài này đứa Nam Man ghi lại lời của ông Tư Son, một Việt kiều ở Úc về Việt Nam, khi trở lại Úc, ông nói với đứa Nam Man như sau:

Đây là lần thứ nhứt tao về,
Gặp lại bà con ở dưới quê.
Thấy cảnh đời sao thê thảm quá,
Nhìn dân chúng cũng não nùng ghê.
Ai giàu ai có, ai dư giả,
Họ sống họ xài, họ phủ phê.
Chỉ đám dân thì nghèo mạt hạng,
Ba mươi năm... vẫn khổ tư bề.

Nam Man

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Từ mùa xuân năm rồi tới nay, Paris hãy còn sôi nổi vụ Tộc kinh ở Bussy Saint Georges, thành phố ngoại ô phía Đông, cách Paris lối 45 km. Một nhóm người Việt nam cùng với vài người Tàu gốc Chợ lớn, Miên và Lèo, tất cả đều bỏ chạy bán mạng tìm đường qua Pháp xin tỵ nạn cộng sản sau khi 3 xứ Đông dương cũ bị cộng sản cưỡng chiếm, nay họ rước một nhóm Tàu qua Pháp, giới thiệu mua đất vừa kinh doanh, vừa tổ chức hoạt động văn hóa chánh trị phục chỉ nhằm vụ quyền lợi của Tàu.
Đúng là Việt Nam hưởng lợi từ hội nghị thượng đỉnh Mỹ-Triều... nhưng có đúng là Trump về Mỹ và cảm ơn cũng như ca ngợi chính phủ Việt Nam. Không than phiền gì chăng?
Trang Thời Trang & Thẩm Mỹ Việt Báo xin mời các bạn đọc đóng góp thêm hình ảnh các loại: Hình học nghề, hành nghề, tự trang điểm, diện quần áo đẹp, v.v… Hình, bài, thắc mắc thẩm mỹ xin vui lòng gởi về địa chỉ tòa soạn VB: [email protected], hay email [email protected]
Ở Hoa Kỳ, phụ nữ có chiều cao từ 5”4 trở xuống được coi là “nhỏ con”. Có rất nhiều quần áo may kích cỡ “petite” dành cho người nhỏ con. Tuy nhiên, khi bạn chọn chiếc quần có cỡ thật nhỏ để mặc vừa vặn thì có thể chiếc áo khoác ngoài, hay áo may cắt kiểu “taylor” có thể mặc không vừa. Vì vậy, hãy mặc thử quần áo cỡ nhỏ thật cẩn thận.
Em hỏi hơi “ngu” tí chị ơi, mình dùng má hồng trước, hay sau khi dùng phấn ướt (foundation) vậy chị?.
Chị Diệu có nhóm bạn thân trên một diễn đàn. Thư này là họ liên lạc với nhau. “Hổm nay quận Cam (Orange County) được mấy trận mưa dầm, cả đêm cả ngày luôn. Dự báo thời tiết cho hay sẽ mưa cho tới thứ sáu, ngưng một hai ngày rồi lại mưa tiếp, dẫn luôn cho gần hết tháng hai, mừng quá. Tiểu bang California luôn cần nước mờ. Cầu cho ao hồ sông gì cũng đầy lên cho dân nhờ. Cây cối khỏi cần tưới nước, sẽ đâm chồi nảy lộc, bãi cỏ trước nhà sẽ xanh tươi cho mà coi.”
Tác giả quê gốc Kinh 5 Rạch Giá, hiện là cư dân Seattle, dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2010. Ba bài đã viết là chuyện 30 năm của gia đình bà: Vượt biển tới đảo tị nạn, sau 7 năm chờ đợi, bị buộc phải hồi hương. Nhờ chương trình ROV, gia đình vẫn tới được nước Mỹ, và với sức phấn đấu chung, tất cả đã đứng vững.
Viết, nhân đọc một tin… tức mình -- Huế là xứ thơ. Có lẽ do các yếu tố lịch sử, phong cảnh và nếp sống, vùng đất sông Hương núi Ngự là nơi sản sinh ra nhiều nhà thơ – cả nổi tiếng lẫn khét tiếng. Nếu kể hết tên, chắc chắn sẽ thiếu sót.
Hôm nay là ngày giỗ mẹ tôi, tính theo ngày âm lịch. Hai mươi ba năm trước từ California bay về Tuy Hòa, ngồi bên cạnh chứng kiến người thân yêu nhất từ từ ra đi; cảm tưởng mất mát đó không bao giờ quên.
Có những bao tải nặng cả tạ, vai chưa đủ khỏe, các chị phải dùng tay chống ở hông cho đủ lực. Nhiều người đàn ông nhìn thấy cũng phải nể phục. Hầu hết các chị em ở đây đến từ các tỉnh Nam Định, Yên Bái, Phú Thọ, Hưng Yên...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.