Hôm nay,  

Sinh Hoạt Cộng Đồng

08/05/200500:00:00(Xem: 5559)
Đêm tâm tình tuổi trẻ: "30 năm, Quá khứ, hiện tại và tương lai"

Phạm Thanh Phương

Theo truyền thống hàng năm, đêm 29-4, tuổi trẻ Úc Châu có một đêm tâm tình tại Canberra. Riêng năm nay, nhân dịp cuộc biểu tình kỷ niệm 30 năm Quốc Hận được tổ chức tại Sydney, tuổi trẻ Úc Châu tổ chức "Đêm tâm tình" đặc biệt tại TTVH &SHCĐ/NSW. Họ về với nhau để cùng nhau "ôn cố tri tân", tìm cho nhau một hướng đi thích hợp và hữu hiệu trước hiện tình của đất nước với tiêu đề "30 năm, quá khứ, hiện tại và tương lai".
Đêm tâm tình năm nay của tuổi trẻ Úc Châu cũng quy tụ được khoảng hơn 200 thành viên, bao gồm: Tổng Hội SVHS Việt Nam Úc Châu; Trường Âm Nhạc Dân Tộc; Nhóm Sóng Việt; Gia Đình Phật Tử; Hội Quán Vừng Đông và Mạng Lưới Tuổi Trẻ Lên Đường. Ngoài ra chúng tôi cũng thấy được một số những bậc cha, anh cùng đến để chia sẻ và yểm trợ con em như Chiến Sĩ Võ Đại Tôn (LMQPVN), Ks Phan Đông Bích (CT- CDNVTD/NSW), Ông Đặng Quốc Sủng (Việt Tân Úc Châu), Ông Ngyễn Văn Sang ( đại diện CQN/NSW), Ông Lê Công (CT -CĐNVTD/ACT), Bà Phạm Ngọc Trinh ( Hội Cao Niên Canterbury), Bà Phạm Minh Lan (Trường Âm Nhạc dân Tộc), anh Hoàng Nam (2VNR) và một số phụ huynh...
Khai mạc đêm tâm tình là lễ chào Quốc Kỳ và mặc niệm. Sau lễ chào Quốc Kỳ và mặc niệm là phần chiếu những đoạn phim vượt biển thương đau của một quá khứ cách đây 30 năm. Kế tiếp là lời phát biểu của Ks Phan Đông Bích (CT-CDNVTD/NSW). Trong lời phát biểu, ông Bích cũng nhắc nhở các em về hiện tình đất nước với những sự kiện khủng bố tôn giáo, đàn áp nhân quyền và tệ nạn buôn bán phụ nữ và trẻ em,v,v...
Kế đến là lời phát biểu của chiến sỹ Võ Đại Tôn. Trong tư thế một người cha, một chiến sỹ đấu tranh, ông Tôn đã gởi đến tuổi trẻ những kinh nghiệm và nhắc nhở các em tinh thần tự lực, tự cường và tự tin. Theo ông Tôn, Dân Chủ tự quyết phải do chính bàn tay và trái tim của dân tộc dựng lên, mà rường cột chính là tuổi trẻ. Điều này không có một thế lực ngoại quốc nào có thể ban phát hay giải quyết. Chỉ có mình mới thực sự thương dân tộc mình một cách chân thành để có sự dấn thân, hy sinh trong tự nguyện....
Kế tiếp là những trò chơi lành mạnh để tuổi trẻ làm quen với nhau trong tình tự dân tộc. Sau đó bước vào phần chính thắp nến và tâm tình.
Nhìn vào đêm tâm tình của tuổi trẻ, có lẽ không ai có thể ngăn được xúc cảm, như đang thấy được hình ảnh những cánh én đang tung tăng trên bầu trời chính nghĩa, báo hiệu cho một mùa xuân đích thực sẽ phải về trên đất nước, để thay thế cho tất cả những khô cằn sỏi đá, khốn khổ thương đau mà CSVN đã và đang tạo ra cho dân tộc....


Là con dân Viêt Nam, tuổi trẻ Hải Ngoại vốn dĩ đã sẵn mang trong người dòng máu kiêu hùng với trái tim nhân bản. Bởi thế, mặc dù rất bận bịu với công ăn việc làm hay bù đầu với sách vở, nhưng tuổi trẻ Việt nam hải ngoại vẫn biết đau cùng cái đau của dân tộc và biết nhục trong cái nhục của Quê hương để cùng chia sẻ những đau sót, khát khao của đất nước đang quằn quại, rên siết dưới gông cùm CSVN... Tuổi trẻ Việt Nam hải ngoại là những người được may mắn có cuộc sống no ấm, đầy đủ tự do và nhân quyền hơn những bạn đồng trang lứa tại Quốc nột rất nhiều, nhưng họ vẫn ý thức và tự khoác lên lứa tuổi thanh xuân của mình một mớ hành trang nặng chĩu ư tư, trăn trở đầy nước mắt để cố gắng tận dụng khả năng, góp phần vào công cuộc tranh đấu tìm tự do dân chủ và tẩy rửa những nhục nhằn của giống nòi... Trước ánh sáng huy hoàng của chính nghĩa , không ai có thể phủ nhận tuổi trẻ Việt Nam đang đóng một vai trò rất quan trọng trong tất cả mọi công cuộc đấu tranh chung cho toàn dân, đã và đang vươn lên trong sức mạnh Phù Đổng...
Hoa nở rồi tàn, trăng tròn lại khuyết, chúng ta từng hãnh diện với những kiên cường bất khuất của tuổi trẻ tiền nhân như Trần quốc Toản, Hai bà Trưng , bà Triệu, Nguyễn thái Học, Phạm hồng Thái,v,v, ...Ngày nay chúng ta cũng đang được hãnh diện vì con, cháu trong nghĩa vụ đối với Tổ quốc...
Trên con đường đấu tranh đầy cam go, lực lượng tuổi trẻ rất cần đến sự ủng hộ và yểm trợ của toàn thể đồng hương trên thế giới để các em có thể kiện toàn trách vụ trên con đường lịch sử....
Tóm lại, sự kiện dấn thân của tuổi trẻ Việt Nam tại Úc rõ ràng đãø thể hiện tinh thần "Uy vũ bất năng khuất" và nâng cao chính nghĩa bằng những tiếng nói của lương tri. Dùng chính nghĩa và lương tri làm sáng tỏ cho thế giới biết được nỗi ghê tởm của người dân Việt Nam đối với chế độ CS... Và như vậy, tuổi trẻ Việt Nam hải ngoại hôm nay mới chính tinh hoa của con Hồng, cháu Lạc và là niềm tự hào của đất nước....

Tuổi Trẻ Việt Nam

Tuổi trẻ Việt Nam
Ngàn năm ngạo nghễ
Dẫu dòng đời xuôi ngược đến nơi đâu
Dù thăng trầm bão táp, cõi vực sâu
Vẫn bất khuất tràn dâng đầy nhiệt huyết
Tuổi trẻ Việt Nam
Muôn đời bất diệt
Trái tim hồng tràn ngập ánh quê hương
Vai chen vai hun đúc giấc mộng trường
Dẫu vạn lý cũng chỉ là một bước
Tuổi trẻ Việt Nam
Buồn đau vận nước
Chí hào hùng đang nối gót cha anh
Yêu non sông thắp sáng lửa đấu tranh
Đem xương máu sát vai cùng dân tọâc
Tuổi trẻ Việt Nam
Hồn trong như ngọc
Giống Tiên Rồng bất khuất tự ngàn xưa
Trong máu xương dệt lại những vần thơ
Vang tiếng hát khúc tình ca sông núi
Tuổi trẻ Việt Nam
Tạo luồng gió mới
Nặng tình nhà nợ nước chĩu đôi vai
Quyết dấn thân xây đắp một ngày mai
Đem tươi sáng ấm no cho tổ quốc.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Truyện thơ Nôm Bạch Viên Tôn Các bắt đầu bằng chuyện thầy Huyền Trang tìm được ngôi chùa ưng ý trong rừng để ẩn tu. Một con vượn bạch đến giúp thầy chuyện quét tước nhang đèn trong chùa. Ngày kia vượn bạch cởi lớp thành một cô gái đẹp
trích từ tuyển tập Mê Cung của nhà văn Đào Văn Bình. Mê Cung là một tuyển tập truyện ngắn hoàn toàn hư cấu nhưng mang tính tư tưởng và triết lý. Nói “hư cấu” nhưng đều dựa vào những sự kiện có thật trong cuộc sống
Những dấu chỉ chế độ cộng sản Hà Nội đến hồi cáo chung, qua hình ảnh không một lãnh tụ cộng sản nào trước đại hội XII, không bêu xấu nhau và nay đến đại hội XIII, họ đào huyệt chôn sống đồng chí mình cho bất đắc kỳ tử về các tội danh tham nhũng, dâm ô... quả thật, trong khi đào mồ chôn chủ nghĩa tư bản những người cộng sản tự chôn chính mình. Cộng sản Trung Quốc đang nuốt chửng Cộng sản Việt Nam!
Phật Giáo như một con khổng tượng đang ngủ và khi nó thức giấc, sẽ đem lại hòa bình vĩnh cửu cho nhân loại và chúng sinh Tam Giới. Nêu trên là thiển ý của một Phật tử tuy đã quy y Tam Bảo nhưng không hiểu biết nhiều về Phật Pháp. Dĩ nhiên có điều đúng và có điều sai. Hoặc có điều chưa thi hành được trong thời điểm này, nhưng trong tương lai có thể. Nếu có điều mạo phạm mong Chư Tôn Đức niệm tình tha thứ.
Chủ đề của ĐHTC lần thứ 7 năm 2019 là “Tinh Thần CVA Qua Các Thời Đại” nhằm nói lên lòng yêu nước thiết tha, tinh thần bất khuất trước bạo lực, ý chí sắt đá chống ngoại xâm phương Bắc, cùng sự hy sinh vô bờ bến của bao thế hệ Bưởi-CVA từ ngoài Bắc vào trong Nam để bảo vệ quê hương Việt chống lại giặc cộng
Tháng 9 năm 2019, là tháng Mỹ thách thức tối đa Trung Cộng ở Biển Đông bằng tàu chiến súng ống, hoả tiễn, hải quân sẵn sàng tác chiến. Còn TC thì tỏ ra tức giận, phản đối chiếu lệ, đánh võ mồm, chớ không dám có hành động quân sự ngăn chận, xung đột nào.
không có một thái độ nào thuộc về tinh thần dân tộc có thể thay đổi sự thật là sự sụp đổ của Đảng hiện ra gần hơn bất cứ lúc nào kể từ khi thời đại Mao kết thúc
Người Việt tiếp tục bỏ nước ra đi, đảng viên cộng sản muốn diễn biến hòa bình, dân thì nghèo, xã hội khủng hoảng, đất nước đối mặt với chiến tranh, nếu có một cuộc trưng cầu dân ý chắc có tới 99,99% người Việt muốn thay đổi thể chế. Nhưng tại sao đến 99,99% muốn có tự do mà tình trạng chính trị tại Việt Nam vẫn như cũ.
Chỉ cẫn giữ lại “700 KG ma túy bắt được tại Nghệ An” cũng dư sức cho người dân địa phương “xoá đói giảm nghèo” rồi. Thiệt là ơn Bác. Nếu không nhờ Người tìm đường qua nước bạn để nhận chỉ thị từ Mao Chủ Tịch, hồi giữa thế kỷ trước, nay làm sao có lối khiến cả tấn ma túy lọt vô được quê choa
Trận Chiến của Đặng Tiểu Bình, hay Cuộc Chiến Tranh Tàu Việt 1979-1991 - Bộ chỉ huy tiền phương Quân khu Quảng Châu ban hành một chỉ thị rất chi tiết yêu cầu các binh sĩ phải thật chú ý đến 5 vấn đề khi họ chuẩn bị cho cuộc xâm lăng Việt Nam


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.