Hôm nay,  

Diễn Đàn Độc Giả

07/03/200600:00:00(Xem: 9284)
Tại sao phải xác định lại tên gọi tiếng Anh của TTVH & SHCĐ"

Trung Tỉnh Cư Sĩ - Sydney NSW

Kính thưa ông Hoàng Tuấn (Sàigòn Times), tôi vừa có chuyện đi xa nhân dịp tết nguyên đán mới về, nên đọc báo thấy ông có viết là những ý kiến đóng góp của độc giả chúng tôi quanh việc bỏ chữ "Refugees", ông đã không cho đăng nữa, vì ông đã nhận được Thông báo của Bác sĩ Tiến có nội dung hứa hẹn một triển vọng rất tốt đẹp cho Trung tâm Văn hóa Cộng đồng chúng ta. Thôi thì những đóng góp trước của chúng tôi về chuyện này, ông đã bỏ qua không đăng nghĩ cũng phải. Nhưng vì nhân tiện ông đã mời độc giả đọc nguyên văn bản Thông báo của Bác sĩ Tiến trong phần Sinh Hoạt CĐ, (Sàigòn Times, số 447 trang 61), nên vâng lời ông, tôi cũng đã đọc kỹ Thông báo đó và thấy có mấy điều mạo muội xin được thưa hơi dài dòng một chút thế này. Cái việc Bác sĩ Tiến ra Thông báo đó tôi thấy quả thiệt là mang đến cho cộng đồng mình ở NSW một tương lai tốt đẹp và ổn định thật. Trung tâm đó là của bà con trong cộng đồng xây đắp tài bồi từ bao lâu nay thì mãi mãi sau này nó cũng thuộc về cộng đồng mình mà thôi. Còn cái chuyện pháp lý có một vài trục trặc nhỏ, thì tôi nghĩ là các ông luật sư trong cộng đồng sẽ giải quyết rốt ráo và dễ dàng. Nhưng đọc cái Thông báo ở trang 30 thì tôi phải thành thật xin thưa trước là với Bác sĩ Tiến, sau là với quý vị trong Ban Quản trị Trung tâm mấy điều mà tôi thấy không có được xuông xẻ lắm thế này.
Quý vị là những người lãnh đạo cộng đồng có uy tín, biết cầm cân nảy mực, thì cũng giống như vua một tiểu quốc. Còn chúng tôi là những phường dân giả, áo vải thì thời nào cũng thế, ở đâu thì cũng vậy, dân vẫn là dân, nhưng bậc minh quân bao giờ cũng phải biết lắng nghe nguyện vọng của dân. Ngày xưa ông Vương Tăng ở bên Tàu đã dậy, ngay cả đến vua Thái tổ ngự thuyền đi chơi Tây đô, ông Trương Tề Hiền chỉ là một ngư phủ áo vải đến dâng lời ngay ý thẳng, vậy mà vua Thái tổ cũng dẹp cuộc chơi đuổi cung tần mỹ nữ đi chỗ khác, rồi cho Tề Hiền ngồi bàn việc ngay ở trước mặt. Ngày xưa, minh quân đã biết rửa tai nghe lời ngay của dân như vậy, thì ngày nay, tôi cũng mong quý vị bỏ chút thì giờ vàng ngọc nghe những lời ngay thẳng từ trong đáy lòng của tôi.

Bác sĩ Tiến viết trong Thông báo tôi xin được chép nguyên văn thế này: "Ban Quản trị Trung tâm xin xác định rằng vấn đề danh xưng Anh ngữ của Trung tâm đã được đặt ra vào thời điểm ấy là vì cổng ra vào của Trung tâm sắp sửa làm xong và cần xác định tên gọi của Trung tâm để thực hiện bảng tên bằng tiếng Anh gắn trên cổng. Vì không thể tự ý quyết định mà cần phải có sự đồng thuận của tất cả các Hội viên trước khi tiến hành làm bảng tên nên chúng tôi đã đưa vấn đề này ra bàn thảo công khai trong Đại Hội với thiện ý và thành tâm, không hề có ý 'chối bỏ nguồn gốc tị nạn'". Đọc cái đoạn đó, thì tôi trộm nghĩ thế này. Cái tên của một người được cha mẹ đặt ra, hay cái danh xưng của một công ty, một tổ chức, được tập thể hao tâm tốn sức chọn lựa thì dù là tiếng Anh hay tiếng Việt, đều là chuyện quan trọng lắm, thiêng liêng lắm. Vì vậy, nếu cần thay đổi thì phải có lý do chính đáng. Nhất là cái danh xưng đó đã ghi vào trong hồ sơ trước bạ trong máy điện tử của chính phủ rồi lại còn phổ biến khắp nơi trên internet toàn cầu, thì mỗi khi thay đổi là lôi thôi nhiêu khê lắm nên cái lý do để thay đổi nó lại càng phải chính đáng và cần thiết lắm. Đằng này cứ theo như cái Thông báo đã đăng trên báo thì cái lý do khiến Bác sĩ Tiến muốn đổi cái danh xưng tiếng Anh của Trung tâm mình lại là cái lý do lãng xẹt, chỉ vì cái cổng ra vào của Trung tâm sắp sửa làm xong. Chẳng lẽ lý do chỉ có vậy thôi ư" Chỉ có vậy mà phải xác định lại tên gọi của Trung tâm hay sao" Vậy tôi xin hỏi là cái tên của Trung tâm mình đã được xác định trên giấy trắng mực đen cả mấy chục năm nay, tại sao bỗng dưng khi làm xong cổng, quý vị lại phải đem cái tên đó ra để xác định lại" Bộ như vậy, mỗi khi công ty hay hãng xưởng nào xây xong cổng, phải làm bảng hiệu là lại đem tên của công ty ra bàn bạc, xác định lại hay sao"
Đó là cái góp ý thứ nhất. Cái góp ý thứ hai là giả dụ như cái chuyện thay đổi tên họ của Trung tâm là chuyện quý vị bắt buộc phải làm đi nữa thì trong ngần đó chữ tiếng Anh [Vietnamese Refugees Community and Cultural Centre] chữ nào quan trọng hơn, cần phải giữ hơn, thưa quý vị" Theo tôi trộm nghĩ, thì rõ ràng trong ngần đó chữ, chữ "Cultural" không quan trọng bằng chữ REFUGEES. Vậy thì tại sao không Ban Quản trị Trung tâm không đề nghị bỏ chữ CULTURAL, mà lại đi đề nghị bỏ chữ REFUGEES" Nói tóm lại, cái lý do bảo phải làm bảng tên Trung tâm, nên phải đem cái tên của Trung tâm ra để xác định lại, tôi thấy nó không thông. Nếu quý vị làm sai, thì quý vị chỉ cần xin lỗi thôi là đủ. Như vậy là sáng suốt là quý hóa lắm rồi, chúng tôi không dám đòi hỏi gì hơn. Nhưng nếu quý vị muốn biện minh cho việc làm sai của mình, thì xin quý vị nên chân thành. Còn NẾU không thể chân thành NÓI HẾT, NÓI THẬT được cái NGUYÊN UỶ BÊN TRONG, thì chí ít ra cũng phải đưa những lý do HỢP TÌNH, HỢP LÝ. Chứ quý vị đã xin lỗi mà nêu lý do không thông như vậy thì tôi xin lỗi, quý vị đã coi thường trình độ của đồng hương và cũng là coi thường chính quý vị.
Điểm cuối cùng cũng xin thưa là trước việc làm đòi bỏ chữ "Refugees" của quý vị chúng tôi không hề bao giờ có ý nói quý vị "chối bỏ nguồn gốc tỵ nạn", mà cái ý "chối bỏ nguồn gốc tỵ nạn" đó nó nằm tênh hênh ngay trong lá thư quý vị trong Ban Quản trị Trung tâm gửi cho hội viên... tôi xin chép ra đây: ".....Cộng đồng chúng ta đã hội nhập vào xã hội Úc 30 năm rồi, và chữ regugees không còn thích hợp nữa. Mặc dù tị nạn là gốc của chúng ta, nhưng đến nay, chúng ta đã là công dân Úc, không cần và không nên tiếp tục mang cái danh hiệu tị nạn đó nữa vì nó ngầm mang mặc cảm thua kém, xin xỏ. Chúng ta bây giờ là những công dân Úc hiên ngang và hãnh diện như bất cứ người công dân Úc nào khác."... Đó, xin quý vị chịu khó đọc kỹ lại những gì đã viết và sáng suốt khách quan, mỗi đêm trước khi đi ngủ, xin hãy vắt tay lên trán tự vấn lương tâm xem những dòng chữ đó có đúng là có cái ý chối bỏ nguồn gốc tỵ nạn hay không"""

Trong tình hình nhiều kẻ bất lương, trong đó có nhiều quan chức từng giữ cấp cao như Viện Phó Viện Kiểm Sát TP Đà Nẵng, cứ sờ mó cả các bé gái nhỏ, dư luận lại kêu gọi dạy võ cho tất cả các học sinh, và dạy kỹ năng đối phó các tình huống như khi vào thang máy... đồng thời sửa luật để tăng án trừng phạt bọn dâm tặc. Hình trên là một lớp võ tại một sân chùa tại Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ khi tuổi ngoài bát tuần. Bà tên thật là Nguyễn thị Ngọc Hạnh, cùng gia đình tới Mỹ từ 1979, hiện là cư dân hưu trí tại miền Đông. Bài viết đầu tiên là thư kể về mùa đông băng giá khác thường tại vùng Thủ Đô Hoa Kỳ. Sau đây, bài viết thứ ba là chuyện về mùa xuân và hoa đào.
Mời Tham Dự Kể Chuyện Tình, Chuyện Gia Đình, hay Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Xẻ Kể Chuyện tình, Chuyện Gia Đình, Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Sẻ… là mảnh sân chung dành cho tất cả quí vị độc giả. Các bạn có thể kể chuyện tình, đời sống hôn nhân, hay chuyện gia đình, chuyện nuôi dạy con, kỷ niệm thời đi học, thời tuổi trẻ, tuổi thơ, những hồi ức, tâm sự …. của bạn, hay chia sẻ những bài viết hữu ích nói về tình yêu và đời sống gia đình, quê hương đất nước, … cho tất cả bạn đọc Việt Báo và Việt Báo Online cùng thưởng thức hay học hỏi từ chuyện tình/chuyện gia đình, bài viết của bạn.
Món tôm kho tàu ăn với cơm trắng, nấu thêm tô canh khoai mỡ nữa là hợp vị.
Ta thường có ý nghỉ là: “Nếu mình có được thứ người đó có thì mình sẽ có hạnh phúc.” Thí dụ như tôi (Steven) đây, khi tôi còn sống ở apartment và có ít tiền tôi ganh tỵ với ai có nhà riêng và nhiều tiền hơn tôi. Khi tôi có được căn nhà đầu tiên, tôi ganh tỵ với những người có nhà đẹp và lớn hơn tôi. Khi tôi lái chiếc xe đời cũ, tôi ganh tỵ với người lái xe mới hơn và đẹp hơn xe tôi. Khi tôi có gia đình, tôi ganh tỵ với những bạn có gia đình hạnh púc. Hình như là cho dù tôi có được thứ gì thì luôn luôn tôi có thứ khác để ganh tỵ. Giờ tôi trở nên giàu có với công việc mình yêu thích và một gia đình êm ấm nhưng cũng có lúc tôi thấy mình ganh tỵ với một anh bạn hồi trung học giờ trở nên danh tiếng và có bạc tỷ!
Năm 1998 tôi lấy vài lớp học về Tài Chánh và Quản Trị Kinh Doanh, cái bài học nằm lòng là những phương cách bỏ tiền ra đầu tư để sinh lợi, mà cái câu ông thầy nói đi nói lại, nói đến lủng lỗ tai, nói đến khùng đầu luôn là:
âm thanh NĐT vang lên như tiếng thở dài trong nảo nề tuyệt vọng của một chứng nhân cho cuộc đổi đời có một không hai này. Nhạc NĐT xoay quanh Tình Yêu và Thân Phận, cái đẹp của tình yêu trong xáo trộn của thời cuộc và nỗi chán chường bi đát của thân phận lưu đày trên chính quê hương mình
chúng ta phải dấn thân tạo điều kiện, LM này thất bại, rồi phải cố gắng LM khác nữa cho đến khi thành công. Không hề sợ kẻ khác chê cười. Thành quả cuối cùng mới là quan trọng cho đất nước và dân tộc Việt Nam.
Đây là một chương trình giáo dục của Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ dành cho các học sinh lớp 5, đặc biệt là các em từ các gia đình có thu nhập thấp và chương trình này đặt trọng tâm vào các môn khoa học, công nghệ, kỹ thuật, và toán, thường được gọi tắt là STEM (Science, Technology, Engineering and Math)
Con số trên bao gồm 221 người đã bị kết án, đa số bị kết tội với những tội danh nguỵ tạo như tuyên truyền chống lại nhà nước, lật đổ chế độ và phá hoại việc thực thi các chính sách đoàn kếtdân tộc; và 30 người khác đang bị giam giữ trước khi xét xử.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.