Hôm nay,  

Thơ: Bão Rớt

16/08/200500:00:00(Xem: 15717)
  • Tác giả :
Cứ ngỡ như là cơn bão xưa
Cả tuần mưa ướt khói sương mờ
Những con phố cũ buồn da diết
Ngồi trong khung cửa đợi mưa thưa

Có những người đi giữa lạnh lùng
Ga đời xuôi ngược chuyến tàu chung
Nụ cười lạnh giá trên môi xám
Tay vẫy chào nhau thoáng ngại ngùng

Có người quanh quẩn với cô đơn
Ngày tháng hằn lên nét tủi hờn
Soi gương thầm trách bao hình bóng
Chẳng giữ cho mình một chút hương

Có người lặng lẽ giữa bao la
Biển vắng buồm xưa cũng nhạt nhoà

Chờ con sóng vỗ lên ghềnh đá
Tiếng nhạc trong lòng vẫn thiết tha

Có người mở cửa đón hư vô
Quá khứ tương lai thảy hững hờ
Lời kinh quán niệm êm đềm chảy
Một dòng hiện tại cũng cằn khô

Có người thinh lặng bước quay lưng
Ranh giới trăm năm chẳng muốn dừng
Rồi sẽ tan dần trong kỷ niệm
Tiếng lòng nghe thoáng nỗi rưng rưng

Lưng trời hửng nắng hết mưa chưa "
Cầu vòng phai sắc mắt hoen mờ
Một thời để sống và thương nhớ
Và giữ cho mình một chút thơ

pnt

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thầy đi, con ở lại, cùng với anh Như Hùng, Vĩnh Hảo, Tâm Huy và bao người bạn khác nữa sẽ tiếp tục bước theo dấu chân, con đường mà Ôn đã mở ra trong cùng tâm nguyện “làm đẹp Đạo, đẹp Đời”, làm sáng danh những giá trị của Chân,Thiện, Mỹ
Trong sinh hoạt văn học nghệ thuật Việt Nam ở hải ngoại, và nhất là trong giới tu sĩ đạo hữu Phật Giáo, tên tuổi Thượng Tọa Thích Quảng Thanh, hay nhà thơ, nhà nghệ sĩ tài hoa đa diện Thanh Trí Cao quả thật không còn xa lạ.
Ngày 15/11/2018, bế mạc Thượng đỉnh ASEAN thường niên tại Singapore, Thủ tướng Lý Hiển Long chia sẻ đã đến lúc ASEAN phải chọn giữa Mỹ-Trung.
Hình ảnh đó còn theo đuổi tôi cho đến ngày nay, các cậu biết không ? Các cậu là chiến sĩ lại chết trước cả ngày Quân Lực ra đời. Cũng lạ đấy chứ. Nhưng riêng tôi, ngày Quân Lực năm nay tôi dành riêng để tưởng nhớ đến các cậu đã đền nợ nước ở trận Đồng Xoài.
Mới đầu nghe ba em gọi, tôi tưởng tên em là Muỗi. Tôi ghẹo em: “Muỗi này!Đừng chích anh, đau lắm”. Em trề môi, vẻ không bằng lòng: “Tên em là Muội. Muội là em. Em là Muội”. À ra thế!
Cháu sanh ra trên đất nước nầy Hưởng đầy đủ mọi thứ Tự Do, tiện nghi thừa mứa
Tôi chọn sự giản dị nhưng không được sơ sài, chân thật nhưng không thô thiển và với cách vẽ này tôi kể được câu chuyện thật cuộc sống mới hiện nay của tôi và gia đình riêng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.