Hôm nay,  

Diễn Đàn Độc Giả

12/07/200400:00:00(Xem: 13459)
Vai trò lãnh đạo của trí thức VN hải ngoại

Việt Hải - Melbourne VIC

Nhìn vào cuộc biểu tình chống chương trình TV-4 của CS vào cuối năm 2003 vừa qua, cũng như những cuộc biểu tình chống văn công CS trong thời gian gần đây tại Sydney, Melbourne, Adelaide... tôi thấy hầu hết người Úc đều thừa nhận tinh thần chống CS của cộng đồng người Việt chúng ta rất cao. Và tôi nghĩ đó cũng là yếu tố quan trọng giúp cho hội đồng tái xét tư cách tỵ nạn của bộ di trú Úc đã đi đến quyết định công nhận tư cách tỵ nạn của 9 thuyền nhân tàu Hào Kiệt vừa rồi. Đây rõ ràng là những chiến thắng có sự liên đới chặt chẽ với nhau. Nhưng nếu như đại đa số người Việt thuộc giới lao động hoặc giới trung lưu đều tích cực dấn thân biểu tình chống CS, thì trái lại, tôi thấy thành phần trí thức, khoa bảng thuộc thế hệ cựu trào (giới có tuổi) của người Việt hải ngoại lại tỏ ra thụ động rụt rè. Thậm chí có một số vị lại có những lời tuyên bố rất trái tai. Tôi lấy thí dụ như có một số ông bà tiến sĩ, giáo sư người Việt mình ở đây dám trắng trợn nói, cuộc biểu tình chống VTV-4 của cộng đồng mình là chống cộng kiểu cực đoan, lỗi thời. Mà chẳng phải chỉ riêng ở Úc, nhìn rộng ra một chút ta thấy ngay ở Hoa Kỳ, một số thành phần trí thứa khoa bảng cũng rủ nhau viết báo bênh vực CS (như báo Sàigòn Times đã đề cập trong số báo tuần rồi 366, tr.20). Năm ngoái, khi anh em chúng tôi tổ chức xin chữ ký phản đối SBS chiếu VTV-4 của CS, những người Việt bình thường, hay người Úc, người di dân, họ rất tích cực ký tên hậu thuẫn cuộc đấu tranh của cộng đồng mình. Vậy mà có hai vị giáo sư người Việt mình lại từ chối không chịu ký. Đã vậy, họ còn nói (nguyên văn) "Chúng tôi đủ chín chắn và trình độ để làm những chuyện cần làm cho dân cho nước, chứ không thể để người khác xỏ mũi làm việc thiếu dân chủ đi chống lại quyền tự do ngôn luận của TV dù đó là TV của CS VN đi nữa!" Một trong 2 vị này tôi biết rất rõ xưa nay chuyên nhập cảng sách báo của VC sang bán tại Úc cách đây cả chục năm có lẻ. Như vậy có phải một số thành phần trí thức khoa bảng của người Việt hải ngoại đã hèn nhát cố ý xa lánh cuộc đấu tranh chung của chúng ta, hay họ "sáng suốt khôn ngoan" hơn chúng ta" Trả lời câu hỏi này, ta phải thừa nhận, thành phần trí thức khoa bảng bao giờ cũng có ăn có học, nên cái nhìn của họ bao giờ cũng xa xôi hơn người thường. Thêm vào đó, nhờ có học nên họ có khả năng kiếm công ăn việc làm ngon lành. Vì thế họ dễ trở thành đối tượng để CS tiếp xúc, móc nối, mua chuộc. Và nếu họ thiếu cái tâm, thiếu cái tinh thần của một bậc sĩ phu, thì họ rất dễ bị sa ngã và trở thành kẻ cơ hội chủ nghĩa.


Cụ thể nhất là gần đây ở Mỹ có ông giáo sư tiến sĩ nào đó tự dưng kêu gọi mọi người treo cờ máu CS song song với cờ quốc gia. Một số thành phần trí thức khoa bảng khác lại còn rêu rao chạy theo ông giáo sư đó, đòi dẹp cờ quốc gia để dễ dàng bắt tay với tụi cộng sản trong nước. Những người trí thức này quên mất một điều, khi họ đã là người tỵ nạn, thì cái chính nghĩa, cái hào quang của người tỵ nạn lúc nào cũng sáng ngời và là tiêu chí cho người Việt trong nước noi theo. Còn nếu như họ chỉ vì muốn bắt tay hòa hợp hòa giải với người CS trong nước mà buông lơi lý tưởng cùng chính nghĩa của mình mà lá cờ là một biểu tượng thiêng liêng, thì không những người Việt hải ngoại mình coi khinh, dư luận tại quốc gia cho mình tỵ nạn, họ coi thường, mà ngay cả tụi CS vô giáo, nan giáo, nó cũng khinh bỉ mình. Chỉ vì quyền lợi mà bỏ đại nghĩa thì thật đáng trách vô cùng.
Ở bên Úc này thành phần trí thức khoa bảng tự mệnh danh là cầm bút, viết báo, làm cơ quan ngôn luận, nhưng thiếu cái tâm cũng hệt như vậy. Họ không nhìn thấy chiến thắng và khí thế chống CS kiên quyết của cộng đồng người Việt yêu tự do. Họ chỉ lo lúi húi bới lông tìm vết, có bé xé ra to để bôi nhọ cuộc đấu tranh chung. Nhưng việc làm của họ chỉ là lấy thúng úp voi mà thôi. Các cụ vẫn thường nói là "Cha đời lấy thúng úp voi, úp qua, úp lại cũng lòi cái đuôi". Cái thúng, cho dầu là thúng giạ, úp con gà con vịt thì được, chớ làm sao úp nổi con voi, vốn to lớn quá chừng chừng. Thành ngữ "lấy thúng úp voi", là để ám chỉ những người nói láo, láo thiên láo địa, mà cứ tưởng không ai biết mình nói láo, cứ đinh ninh rằng những điều dối trá của mình lường gạt được, che mắt được hết thảy thiên hạ. Tưởng là tưởng vậy thôi chớ làm sao những điều dối trá giấu hoài cho được"

Bây giờ, tôi xin nói đến ba cái trò hề bầy đặt chất vấn, tranh cãi nhau tại quốc hội CS. Có một số vị độc giả đã phân tích rất đúng, cái trò hề tranh cãi tại quốc hội CS chỉ là trò tung hứng do CS giật dây mà thôi. Chúng giật dây như vậy để làm gì" Xin thưa có mấy mục đích. Cái thứ nhất là chúng tạo ra khuôn mặt dân chủ giả hiệu để mỵ dân, và đánh lừa dư luận thế giới. Cái thứ hai là chúng làm như vậy để cho dân bớt bất mãn. Những thằng bộ trưởng, thủ tướng bao giờ cũng tượng trưng cho giai cấp lãnh đạo, giầu có và độc tài. Bây giờ có người mang chúng ra chửi là là dân khoái mà quên mất tất cả những trò chửi bới, chất vấn, bất tín nhiệm, hay thậm chí cả cách chức, cũng đều nằm trong sự tính toán của bộ chính trị CS. Cái thứ ba là có bầy đặt ba cái trò dân chủ giả hiệu đó, CSVN mới nuốt trôi những số tiền viện trợ khổng lồ mà chúng nhận được từ các quốc gia tây phương, trong đó có Úc. Qúy vị độc giả chắc biết, trong thời gian mấy năm gần đây, chính phủ các nước tây phương viện trợ cho CS nhiều số tiền khổng lồ để giúp chúng "dân chủ hóa guồng máy hành chánh"... (Còn tiếp...)

Westminster (Bình Sa) Hưởng ứng lời kêu gọi của Liên Ủy Ban Chống Cộng Sản và Tay Sai, cuộc biểu tình lần Thứ 3 đã diễn ra vào lúc 3 giờ chiều thứ Bảy ngày 21 tháng 4, 2018 với sự tham gia của hàng trăm đồng hương trong đó có qúy vị đại diện các cộng đồng, hội đoàn, đoàn thể, các đảng phái chính trị, một số các hội đồng hương cùng các cơ quan truyền thông.
Tacoma/WA.(Bài: BUIPHU/VBMN; Hình ảnh: Vinh Nguyên và VBMN.)- Dưới bầu trời trong sáng, khô ráo, hơi se lạnh của tiết gần cuối Đông,lúc 6 giờ chiều Thứ Bẩy ngày 21 tháng 4 năm 2018, Hội Phật Học Từ Tâm Tacoma đã long trong tổ chức bữa cơm chay họp mặt mùa Xuân tại Trung Tâm Văn Hóa Á Châu Thái Bình Dương tại số 4851 S Tacoma Way,Tacoma WA 98409
(Viết theo lòi kể của một bạn tù, nhân chứng sống của sự kiện xẩy ra ở Trại tù An Dưỡng) Khoảng cuối năm 1976, nhằm trong sách lược âm mưu trả thù thâm độc, giết người một cách khoa học có tính toán, vô nhân tính của CS trong các lao tù CS rải rác nơi khỉ ho gà gáy, trong rừng sâu nước độc trên khắp nước VN Điển hình tại Trại tù An Dưỡng, CS đã âm mưu thiết lập khoảng 11, 12 toán, kéo dây kẽm gai, mỗi toán 3 người để làm sao có thể giải tỏa hết hàng rào kẽm gai trong Trại tù An Dưỡng đúng theo kế họạch của Trại tù đề ra.
Ngày 17 tháng 5 năm 2004, trưởng đoàn leo núi Craig Van Hoy, 46 tuổi và các đoàn viên, từ phía Nam, đã đặt chân lên nóc nhà thế giới: Đỉnh núi Everest, trên dãy Hi Mã Lạp Sơn.
Tôi và hai mươi lăm người theo thầy đi hành hương Phật tích Ấn Độ. Từ thành phố Patna miền nam Ấn Độ, xe chạy quanh co dưới dảy núi Hy Mả Lạp Sơn đến biên giới Nepal. Xe chạy vào bải đậu đối diện với văn phòng biên cảnh Nepal. Làm xong thủ tục nhập cảnh, xe chở chúng tôi vượt biên vào nội địa Nepal.
đầu từ Phi Trường SeaTac, tiểu bang Washington. Chúng tôi từ đây bay qua Phi trường Quốc Tế Incheong Nam Hàn, rồi đổi chuyến bay, tiếp tục bay đến phi trường quốc tế New Delhi, Ấn Độ lúc 12 giờ khuya giờ địa phương. Sau khi chờ mấy tiếng đồng hồ ở đây, chúng tôi đáp một chuyến bay nội địa, bay xuống thành phố Patna, miền nam.
Lại sóng gió Biển Đông. Lần này, Trung Quốc muốn vẽ bản đồ nghiên cứu tài nguyên... nghĩa là, đo lường trữ lượng dầu Biển Đông.
Với bài “Hành Trình Văn Hóa Việt tại UC Irvine”, tác giả đã nhận Giải Việt bút Trùng Quang 2016. Ông tốt nghiệp cử nhân về Ngôn Ngữ Học tiếng Tây-Ban-Nha tại UC Irvine. Sau 5 năm rời trường để theo học tại UCLA, tốt nghiệp với hai bằng cao học và tiến sĩ về ngành Ngôn Ngữ Học các thứ tiếng gốc La-Tinh, ông trở lại trường cũ và trở thành người đầu tiên giảng dạy chương trình tiếng Việt, văn hoá Việt tại UC Irvine từ năm 2000 cho tới nay. Sau khi nhận giải Việt Bút Trùng Quang 2016, tác giả vẫn tiếp tục góp thêm bài viết về nước Mỹ. Bài mới của ông, tuy không phải chuyện nước Mỹ nhưng là chuyện trong lòng người Việt tị nạn cộng sản tại Mỹ thường nghĩ tới, được viết về việc Saigon bị đổi tên với lời ghi trân trọng: Để kỷ niệm 30 năm ngày Quốc Hận 30 tháng Tư trên đất Mỹ.
Khi nhạc sĩ mù Nobuyuki Tsujii ngồi xuống, trình diễn ca khúc không lời để tưởng niệm nạn nhân sóng thần Tōhoku 2011, soạn cho đàn dương cầm ở Carnegie Hall tại New York, cả thính đường bất động
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.