Hôm nay,  

Bóng Trăng Theo

24/12/200500:00:00(Xem: 5926)
- Vách núi cheo leo, gập ghềnh bước chậm, nhưng bóng người vẫn lấp lánh với trăng thanh. Trước và sau, hun hút dặm dài sương lạnh, trong tay người, từng hạt Bồ Đề thầm lặng âm Kinh:

“Bằng những nguyện lực chân thật này, con mong đem lại an ổn cho vô lượng vô biên chúng sanh.

Do thiện căn ấy, tất cả mọi đời con đều có được Chánh pháp trí. Đây là đại nguyện thứ nhất.

Sau khi đã có Chánh pháp trí, bằng tâm không mệt mỏi, con sẽ giảng cho tất cả chúng sanh. Đây là đại nguyện thứ hai.

Đối với sự nhiếp thọ Chánh pháp, con xả bỏ thân, mạng và tài sản để hộ trì Chánh pháp. Đây là đại nguyện thứ ba” (*)

Khách lữ bước chậm hơn. Trăng sơ huyền lung linh bắt chước Thiên-nữ. Không có hoa, trăng thả rơi từng nốt nhạc, tán thán tâm từ và giải ngộ tâm sân:

Ta nhận chìm thời gian trong khóe mắt

Rồi thời gian ửng đỏ đêm thiêng

Đêm chợt thành mùa đông huyễn hoặc

Cánh chim bạt ngàn từ quãng vô biên

Từ đó ta trở về Thiên giới

Một mầu xanh mù tỏa vô biên

Bóng sao đêm dài vời vợi;

Thật hay hư, chiều nhỏ ưu phiền,

Chiều như thế, cung trầm khắc khoải

Rát đầu tay, nốt nhạc triền miên

Ôm dấu lặng, nhịp đàn đứt vội

Anh ở đâu, khói lụa ngoài hiên" (+)

Chuỗi hạt chầm chậm, chầm chậm di theo hai đầu ngón tay lần trên từng hạt tròn, mỗi hạt đang ôm một niềm đau. Lạ lùng thay, niềm đau nay như luôn hằn theo từng nhịp của tứ khổ Sinh, Lão, Bệnh, Tử với sự tiếp sức tận tình của Vô Minh. Quả thế, tự thân Sinh, Lão, Bệnh, Tử chưa đủ khổ mà Vô Minh còn phủ chụp dằng dặc oan khiên nên quê hương thành ngục tù, đồng bào thành nô lệ, rừng xanh thành bãi chiến, muông thú thành mồi ngon .... Bước chân khách lữ bỗng như vội vã, những hạt Bồ Đề lăn nhanh hơn. Và trăng nghe thấy lời Kinh thổn thức:

“Như Lai là Bậc Đại Bi không giới hạn; và an ủi thế gian cũng không giới hạn. Cho nên, đối với thế gian chưa được cứu độ, đối với thế gian không nới nương tựa mà làm nơi vô tận quy y, thường trụ quy y, cho đến suốt cùng hậu tế ...” (*)

Trăng lướt qua làn mây, cực kỳ rung động, tỏa sáng chân kinh. Âm ba cung đàn khổ lụy rơi xuống, bỡ ngỡ diệu thanh:

Trên đầu thăng

âm đàn chĩu nặng

Khóe môi in dấu hận nghìn trùng

Âm đàn đó,

chìm sâu ảo vọng

Nhịp tim ngừng, trống trải thời gian (+)

Khách lữ đã bước vào đồng bằng, núi sau lưng chỉ còn là bóng nhạt. Giữa phố thị im tiếng cười, khách lữ xoa đầu, cầm tay trẻ nhỏ. Tay chúng khô gầy như nhánh gẫy sầu đông; Nhưng kìa, mắt chúng sáng như sao mai vừa mọc. Ngôi sao này kỳ ảo quá, không chỉ biếc xanh mà rục rỡ quang minh, không chỉ soi sáng đồng bằng này mà kìa, núi cùng biển cũng đang long lanh ánh bạc.

Đó là ánh sao mai đã rực sáng khu rừng Bồ Đề ven sông Ni Liên Thuyền gần 2600 năm trước.

Không thể lầm được. Khách lữ không thể lầm được. Cùng với đám trẻ, khách lữ quỳ xuống khi tới trước cổng Thị Ngạn Am. Chuỗi hạt lần trong tay, từng hạt, từng lời Kinh rõ rệt:

“.... Như Lai tạng với tự tánh thanh tịnh, tuy bị nhiễm ô bởi phiền não khách trần và phiền não hiện khởi, nhưng vẫn là cảnh giới bất tư nghị của Như Lai. Vì sao" Thiện tâm sát-na không phải là bị nhiễm ô bởi phiền não. Bất thiện tâm sát-na cũng không phải là bị nhiễm ô bởi phiền não. Phiền não không xúc tâm; tâm không xúc phiền não, vậy đâu có thể pháp không xúc mà có thể nhiễm ô tâm được ...” (*)

Trăng sửng sốt gọi mây che nửa vầng nguyệt quế để nửa vầng kia như dáng cúi đầu. Phút giây thôi, đã ngát dậy mùi hương chiên-đàn. Ồ, thiên-nữ tới rồi đây. Cùng với hoa trời, trăng dịu dàng rải nhạc:

Ta bay theo đốm lửa lập lòe

Chập chờn trên hoang mạc mùa hè

Khung trời nghiêng xuống nữa

Bên rèm nhung đôi mắt đỏ hoe

Thăm thẳm chòm sao Chức nữ

Heo hút đường về (+)

Trăng mơ màng hát, không biết rằng đám trẻ đã quay vào thành phố, đang lục tìm trong bãi rác chút dư thừa phế bỏ. Với tâm không nhiễm ô, chúng nhai mẩu bánh vừa nhặt, và hát theo trăng.

Trăng cũng không biết bước chân người xuống núi vừa qua cổng trúc, qua hàng dừa, bụi chuối, qua những chậu hoa nhỏ, những khóm lan nương trên thân bách diệp và đang bước trên từng nấc thang hẹp.

Khi trăng ngưng hát, thiên-nữ đã về trời tự lúc nào, cửa trúc đã khép, chiếc võng bên hàng hiên đong đưa với gió.

Thị Ngạn Am chìm trong tĩnh lặng.

Thiền-sư vừa nhập thất.

Diệu Trân

(Kỳ nhập thất tháng 10 – 12, năm 2005)

(*) Thắng Man giảng luận, Thích Tuệ Sỹ

(+) Thơ Thị Ngạn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.