Hôm nay,  

Luật Pháp Phổ Thông

26/12/200500:00:00(Xem: 6508)
[LS Lê Đình Hồ là tác giả cuốn “Từ Điển Luật Pháp Anh Việt-Việt Anh” dày 1,920 trang vừa được xuất bản. Qúy độc giả có thể mua sách qua internet bằng cách lên Website Google (google.com) đánh máy chữ “ho ledinh”, rồi theo sự hướng dẫn của các websites.]

Hỏi (Ông Trần Phước T): Cách đây chừng 2 tháng, bạn cháu có gởi cho cháu một gói đồ, vì ngay tình và tin tưởng bạn nên cháu chẳng lưu ý đó là đồ gì, cháu chỉ biết để tạm trong xe. Sau đó chừng vài ngày người bạn đó gọi điện thoại và yêu cầu cháu mang gói đồ và trao giùm lại cho bạn của họ, và nhắn với cháu rằng nhớ lấy $4,800 khi trao gói đồ cho họ. Người bạn còn nhắn cho cháu biết rằng vì bận công chuyện nên không thể đến được, vì thế sau khi lấy tiền xong cháu chỉ cần đưa lại $4,500. Bạn cháu còn cho biết rằng đó là món đồ mà họ cầm nay muốn chuộc lại.
Qua điện thoại bạn của cháu cho biết ngày giờ và địa điểm. Thế là cháu bèn gọi điện thoại cho một người bạn khác để cùng đi với cháu.
Sau khi đến điểm hẹn, cháu đã yêu cầu người bạn cùng đi, đến gặp và hỏi xem hai người đang chờ cháu có đúng là người muốn chuộc lại đồ hay không"
Sau khi đến gặp 2 người đó, bạn cháu quay trở lại và cho biết rằng họ đã xác nhận là đúng và nói là có đem theo tiền để chuộc lại đồ. Cháu bèn bảo bạn cháu là đến gặp lại hai người đó và yêu cầu họ trao tiền trước khi cháu có thể trao đồ cho họ.
Thế là người bạn cùng đi với cháu đã làm đúng theo những gì cháu yêu cầu. Đến gặp hai người đó, nhận và kiểm đủ $4,800 rồi trở lại xe trao tiền cho cháu. Sau khi kiểm đủ tiền cháu bèn trao gói đồ cho người bạn cùng đi và để người này để trao lại cho hai người kia. Nhưng ngay sau khi cháu trao gói đồ cho người bạn cùng đi thì 3 nhân viên cảnh sát chìm đã ập đến tịch thâu gói đồ, khám xét và lục soát xe của cháu.
Cảnh sát không tìm thấy bất cứ tang chứng nào trong xe của cháu cả. Nhưng khi xét gói đồ thì cảnh sát đã phát hiện được rằng trong gói đồ phụ tùng điện tử đó có chứa bạch phiến. Thế là cháu cùng người bạn đã bị bắt, và cảnh sát đã đưa cháu và người bạn về đồn và buộc cháu về tội buôn bán bạch phiến. Mặc dầu cháu không chịu nhận tội nhưng đơn xin tại ngoại của cháu đã bị tòa bác bỏ. Hiện cháu cùng người bạn đang bị giam giữ chờ ngày xét xử.
Xin LS cho biết là với sự kiện vừa nêu cháu có bị kết tội hay không" Nếu bị kết tội thì cháu sẽ bị xử phạt như thế nào" Cháu cho biết là cháu ngay tình và hoàn toàn không hề hay biết rằng trong gói đồ đó có chứa bạch phiến.

*

Trả lời: Điều 25(1) của “Đạo Luật Tu Chính về Sự Lạm Dụng và Buôn Bán Ma Túy 1998” (Drug Misuse and Trafficking Act 1998), quy định rằng: “Người cung cấp, hoặc cố ý tham dự vào việc cung cấp ma túy sẽ bị tội cung cấp [ma túy]” (A person who supplies, or who knowingly takes part in the supply of, a prohibited drug is guilty of an offence [supply of prohibited drugs]).
Trong vụ R v Ahmadi [1999] NSWCCA 161. Trong vụ đó, bị cáo đã bị bắt vào đêm 13.1.1993 tại bãi đậu xe gần McDonald tại vùng Kensington.
Theo công tố viện thì ngay trước khi bị bắt, bị cáo đã dính líu đến việc cung cấp bạch phiến cho “cảnh sát chìm” (undercover police officer).
Người lái xe chở bị cáo trong vụ này là Malki. Theo hồ sơ của công tố viện thì Malki đậu xe lại và đến gặp nhân viên cảnh sát chìm đậu xe gần đó. Người cảnh sát chìm này trao tiền cho Malki đếm trước khi Malki trở lại xe mà trong đó bị cáo đang ngồi chờ.
Theo công tố viện thì bị cáo đã trao cho Malki một túi nhựa mà trắng, Malki đã để túi nhựa đó vào cốp xe. Sau đó Malki mở cốp xe lấy túi nhựa đó và trao cho nhân viên cảnh sát chìm. Trong túi nhựa đó 5 bao nhựa đựng bạch phiến, vì thế bị cáo và Malki đã bị bắt ngay sau đó.


Bị cáo và Malki đã bị đưa về đồn cảnh sát tại Surry Hills, tại đó bị cáo đã được thẩm vấn. Bị cáo thú nhận là số lượng bạch phiến đó do một người đàn bà An Độ trao cho bị cáo. Đồng thời bị cáo cũng thú nhận rằng bị cáo đã để bạch phiến trong xe mà Malki đã lái đến bãi đậu xe để bán.
Bị cáo cũng đã thú nhận những điều này với các nhân viên cảnh sát trước khi có cuộc thẩm vấn chính thức nầy. Các bằng chứng về sự thú nhận này đã được vị thẩm phán tọa xử chấp nhận sau khi tiến hành thủ tục về “voir dire” (sự thẩm vấn sơ bộ để xét năng lực của nhân chứng hoặc bồi thẩm viên).
Bị cáo sau đó đã bị kết án 2 năm 8 tháng, và bị buộc phải ở tù tối thiểu là 2 năm. Bị cáo bèn kháng án.
Vào lúc kháng án luật sư của bị cáo tranh cãi rằng bằng chứng mà bị cáo đã thú nhận cần phải được loại bỏ vì theo điều 85 và điểu 90 của “Đạo Luật về Bằng Chứng” (Evidence Act) thì Tòa cần phải lưu ý đến những điều kiện cũng như khả năng trí tuệ của cá nhân đưa ra lời thú nhận . . . Tòa cũng cần phải xét xem liệu có bất cứ sự đe dọa, hứa hẹn hoặc xúi giục nào được đưa ra cho người bị chất vấn hay không.
Luật sư của bị cáo cũng đưa vấn đề bị cáo không hiểu rõ Anh ngữ, cũng như không có thông dịch viên để giúp cho bị cáo. Hơn nữa bị cáo không hiểu rõ là bị cáo không bị buộc phải trả lời các câu hỏi khi bị thẩm vấn.
Bị cáo khai là cảnh sát đã nói rằng: “Chúng tôi sẽ không hại ông nếu ông báo cho chúng tôi mọi việc” (We won’t hurt you if you tell us everything).
Vị chánh án tọa xử cho rằng bị cáo đã hiểu được những gì cảnh sát cảnh giác đương sự.
“Hỏi: . . . có phải ông đang nói là ông đã biết những gì cảnh sát hỏi và ông đã khai với họ những gì ông nghĩ là họ muốn biết vì ông lo sợ, đó có phải là những gì ông muốn nói không"” (Q: . . . are you telling me you knew what the police officers were asking you and you told them what you thought they wanted to know because you were scared, is that what you are saying").
“Trả lời: Đúng thế, thưa Ngài Chánh Án. Tôi hoảng sợ. Tôi quá sợ và tôi đã không muốn họ gây bất cứ sự thiệt hại nào cho tôi” (A: Yes, your Honour. I was frightened. I was so scared and I did not want that they should put me any harm).
Tòa đã cho rằng mặc dầu bị cáo hiểu hơi chậm về các khái niệm chẳng hạn như sự cảnh báo về quyền không trả lời những câu hỏi thẩm vấn. Tuy nhiên Tòa cho rằng cảnh sát đã giải thích cho bị cáo một cách tường tận. Hơn nữa bị cáo đã không than phiền về bất cứ vấn đề nào liên hệ đến sự thẩm vấn.
Tòa cũng cho rằng việc bị cáo đã đồng ý tham dự và trả lời các câu hỏi vào lúc thẩm vấn một cách tự nguyện, và cuộc thẩm vấn đã được tiến hành đúng theo quy cách luật định. Cuối cùng Tòa đã bác bỏ việc kháng án chống lại sự kết tội.
Dựa vào luật pháp cũng như phán quyết vừa trưng dẫn ông có thể thấy được rằng ngoại trừ cháu có thể chứng minh được nguồn gốc xuất xứ của số lượng bạch phiến đó, bằng ngược lại thì chắc chắn rằng cháu sẽ bị kết buộc về tội cung cấp bạch phiến.
Việc chứng minh về nguồn gốc xuất xứ đòi hỏi cháu phải khai rõ cho cảnh sát biết được rằng ai là người đã nhờ cháu cất giữ gói đồ đó, và hiện người đó đang ở đâu" Đồng thời cháu phải chứng minh được sự ngay tình của cháu trong vụ việc này.
Riêng câu hỏi về hình phạt thì chúng tôi không thể trả lời cho ông được vì trong thư ông không nói rõ số lượng bạch phiếm mà cảnh sát đã tịch thâu là bao nhiêu.
Nếu ông còn thắc mắc xin điện thoại cho chúng tôi để được giải đáp thêm.

HANOI -- Việt Nam dự kiến sẽ nghiên cứu làm đường sắt nối Hải Phòng - Trung Quốc... theo bản tin từ Sputnik và VietnamNet. Nhưng than ôi, công ty làm dự án lại là của Trung Quốc...
Tọa lạc ngay trung tâm Sài Gòn và cũng là biểu tượng của thành phố này, lâu nay chợ Bến Thành luôn có giá cho thuê sạp cao ngất ngưởng. Đặc biệt, dù giá cao nhưng vẫn luôn đắt hàng, các sạp cho thuê vẫn kín chỗ, theo Thanh Niên (TNO).
Lâu nay, nước yến chiếm một thị phần lớn trong các loại nước giải khát, được bày bán khắp từ các siêu thị, cửa hiệu tạp hóa, cho đến nhà hàng, quán nước. Đáng nói, thực chất thành phần chủ yếu của đa số các loại nước yến này đều là nước đường và hóa chất yến chỉ chiếm tỉ lệ 1 phần ngàn đến một phần triệu, tức gần như không đáng kể. Thế nhưng các nhà sản xuất vẫn ngang nhiên quảng cáo và ghi trên bao bì là “nước yến”, có khác gì lừa gạt người tiêu dùng, theo Tieudung.vn.
Garden Grove (VB)- - Chùa Phước Quang (Phước Quang Buddhist Temple) tọa lạc tại số 12471 Euclid Street, Thành phố Garden Grove, CA 92840, điện thoại số (714) 360-3938, (714) 213-5692, do quý Sư Cô Thích Nữ Như Quang và Thích Nữ Như Minh trụ trì sẽ tổ chức Khóa Tu Học, Lễ Tiểu Tường Ni Trưởng Như Thủy vào các ngày 6-7 tháng 4 năm 2019,
Vậy là tròn 145 năm ký kết Hiệp ước Giáp Tuất -- một bản văn ký năm 1874 và là bản hiệp định thứ hai giữa triều Nguyễn và Pháp, cắt nhiều tỉnh Nam Bộ cho quân Pháp.
Các bạn thân mến, Tuần này, chị Tường Chinh lại tiếp tục bài của chị, mời các bạn cùng đọc: Các em thân mến,
Em đi học tiếng Việt được hai năm, bắt đầu từ lớp một, vì em đã được bà ngoại dạy tiếng việt ở nhà và nói được nhưn (nhưng) không biết viếc (viết), biết đọc.
Hết tháng ba, mùa Xuân đến Em biết Vì trong vườn, cành khô Đã sống lại với những chồi nụ Xanh mơn mởn Và những con chim Quen thuộc Đã trở về đậu trên cành Hót rất vui
Tóm tắt: Ngày xưa có một hoàng tử bị mụ phù thủy nhốt vào trong chiếc hộp sắt đem bỏ giữa rừng. Một ngày nọ có vị công chúa đi lạc, nhìn thấy chiếc hộp, nghe tiếng nói từ trong hộp phát ra. Nàng hứa sẽ lấy người trong hộp để được chỉ dẫn về nhà. Nhưng vua cha lại tráo hai thiếu nữ khác đi thay để giải cứu người trong hộp. Cả hai đều bị phát giác là giả nên cuối cùng công chúa phải đi, nếu không hoàng cung sẽ sụp đổ. Khi phá được hộp, nhìn thấy hoàng tử, công chúa bằng lòng kết hôn, nhưng xin hoàng tử cho trở về thăm gia đình. Hoàng tử dặn về nhà chỉ nói ba câu rồi trở lại ngay, nhưng công chúa quên lời dặn, và thời gian sau khi trở lại thì hoàng tử và chiếc hộp biến mất, Công chúa nguyện đi kiếm tìm chàng dù chân trời góc biển và nàng gặp mẹ con rùa giúp đỡ qua được núi thủy tinh, đến hoàng cung gặp chàng. Nhưng hoàng tử lúc đó đang chuẩn bị cưới vợ. Công chúa xin làm người hầu và lấy một trong ba hạt dẽ ra ăn, nhưng bên trong là một bộ áo cưới rất đẹp, công chúa bèn ngã giá với người
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.