Hôm nay,  

Luật Pháp Phổ Thông

26/12/200500:00:00(Xem: 6038)
[LS Lê Đình Hồ là tác giả cuốn “Từ Điển Luật Pháp Anh Việt-Việt Anh” dày 1,920 trang vừa được xuất bản. Qúy độc giả có thể mua sách qua internet bằng cách lên Website Google (google.com) đánh máy chữ “ho ledinh”, rồi theo sự hướng dẫn của các websites.]

Hỏi (Ông Trần Phước T): Cách đây chừng 2 tháng, bạn cháu có gởi cho cháu một gói đồ, vì ngay tình và tin tưởng bạn nên cháu chẳng lưu ý đó là đồ gì, cháu chỉ biết để tạm trong xe. Sau đó chừng vài ngày người bạn đó gọi điện thoại và yêu cầu cháu mang gói đồ và trao giùm lại cho bạn của họ, và nhắn với cháu rằng nhớ lấy $4,800 khi trao gói đồ cho họ. Người bạn còn nhắn cho cháu biết rằng vì bận công chuyện nên không thể đến được, vì thế sau khi lấy tiền xong cháu chỉ cần đưa lại $4,500. Bạn cháu còn cho biết rằng đó là món đồ mà họ cầm nay muốn chuộc lại.
Qua điện thoại bạn của cháu cho biết ngày giờ và địa điểm. Thế là cháu bèn gọi điện thoại cho một người bạn khác để cùng đi với cháu.
Sau khi đến điểm hẹn, cháu đã yêu cầu người bạn cùng đi, đến gặp và hỏi xem hai người đang chờ cháu có đúng là người muốn chuộc lại đồ hay không"
Sau khi đến gặp 2 người đó, bạn cháu quay trở lại và cho biết rằng họ đã xác nhận là đúng và nói là có đem theo tiền để chuộc lại đồ. Cháu bèn bảo bạn cháu là đến gặp lại hai người đó và yêu cầu họ trao tiền trước khi cháu có thể trao đồ cho họ.
Thế là người bạn cùng đi với cháu đã làm đúng theo những gì cháu yêu cầu. Đến gặp hai người đó, nhận và kiểm đủ $4,800 rồi trở lại xe trao tiền cho cháu. Sau khi kiểm đủ tiền cháu bèn trao gói đồ cho người bạn cùng đi và để người này để trao lại cho hai người kia. Nhưng ngay sau khi cháu trao gói đồ cho người bạn cùng đi thì 3 nhân viên cảnh sát chìm đã ập đến tịch thâu gói đồ, khám xét và lục soát xe của cháu.
Cảnh sát không tìm thấy bất cứ tang chứng nào trong xe của cháu cả. Nhưng khi xét gói đồ thì cảnh sát đã phát hiện được rằng trong gói đồ phụ tùng điện tử đó có chứa bạch phiến. Thế là cháu cùng người bạn đã bị bắt, và cảnh sát đã đưa cháu và người bạn về đồn và buộc cháu về tội buôn bán bạch phiến. Mặc dầu cháu không chịu nhận tội nhưng đơn xin tại ngoại của cháu đã bị tòa bác bỏ. Hiện cháu cùng người bạn đang bị giam giữ chờ ngày xét xử.
Xin LS cho biết là với sự kiện vừa nêu cháu có bị kết tội hay không" Nếu bị kết tội thì cháu sẽ bị xử phạt như thế nào" Cháu cho biết là cháu ngay tình và hoàn toàn không hề hay biết rằng trong gói đồ đó có chứa bạch phiến.

*

Trả lời: Điều 25(1) của “Đạo Luật Tu Chính về Sự Lạm Dụng và Buôn Bán Ma Túy 1998” (Drug Misuse and Trafficking Act 1998), quy định rằng: “Người cung cấp, hoặc cố ý tham dự vào việc cung cấp ma túy sẽ bị tội cung cấp [ma túy]” (A person who supplies, or who knowingly takes part in the supply of, a prohibited drug is guilty of an offence [supply of prohibited drugs]).
Trong vụ R v Ahmadi [1999] NSWCCA 161. Trong vụ đó, bị cáo đã bị bắt vào đêm 13.1.1993 tại bãi đậu xe gần McDonald tại vùng Kensington.
Theo công tố viện thì ngay trước khi bị bắt, bị cáo đã dính líu đến việc cung cấp bạch phiến cho “cảnh sát chìm” (undercover police officer).
Người lái xe chở bị cáo trong vụ này là Malki. Theo hồ sơ của công tố viện thì Malki đậu xe lại và đến gặp nhân viên cảnh sát chìm đậu xe gần đó. Người cảnh sát chìm này trao tiền cho Malki đếm trước khi Malki trở lại xe mà trong đó bị cáo đang ngồi chờ.
Theo công tố viện thì bị cáo đã trao cho Malki một túi nhựa mà trắng, Malki đã để túi nhựa đó vào cốp xe. Sau đó Malki mở cốp xe lấy túi nhựa đó và trao cho nhân viên cảnh sát chìm. Trong túi nhựa đó 5 bao nhựa đựng bạch phiến, vì thế bị cáo và Malki đã bị bắt ngay sau đó.


Bị cáo và Malki đã bị đưa về đồn cảnh sát tại Surry Hills, tại đó bị cáo đã được thẩm vấn. Bị cáo thú nhận là số lượng bạch phiến đó do một người đàn bà An Độ trao cho bị cáo. Đồng thời bị cáo cũng thú nhận rằng bị cáo đã để bạch phiến trong xe mà Malki đã lái đến bãi đậu xe để bán.
Bị cáo cũng đã thú nhận những điều này với các nhân viên cảnh sát trước khi có cuộc thẩm vấn chính thức nầy. Các bằng chứng về sự thú nhận này đã được vị thẩm phán tọa xử chấp nhận sau khi tiến hành thủ tục về “voir dire” (sự thẩm vấn sơ bộ để xét năng lực của nhân chứng hoặc bồi thẩm viên).
Bị cáo sau đó đã bị kết án 2 năm 8 tháng, và bị buộc phải ở tù tối thiểu là 2 năm. Bị cáo bèn kháng án.
Vào lúc kháng án luật sư của bị cáo tranh cãi rằng bằng chứng mà bị cáo đã thú nhận cần phải được loại bỏ vì theo điều 85 và điểu 90 của “Đạo Luật về Bằng Chứng” (Evidence Act) thì Tòa cần phải lưu ý đến những điều kiện cũng như khả năng trí tuệ của cá nhân đưa ra lời thú nhận . . . Tòa cũng cần phải xét xem liệu có bất cứ sự đe dọa, hứa hẹn hoặc xúi giục nào được đưa ra cho người bị chất vấn hay không.
Luật sư của bị cáo cũng đưa vấn đề bị cáo không hiểu rõ Anh ngữ, cũng như không có thông dịch viên để giúp cho bị cáo. Hơn nữa bị cáo không hiểu rõ là bị cáo không bị buộc phải trả lời các câu hỏi khi bị thẩm vấn.
Bị cáo khai là cảnh sát đã nói rằng: “Chúng tôi sẽ không hại ông nếu ông báo cho chúng tôi mọi việc” (We won’t hurt you if you tell us everything).
Vị chánh án tọa xử cho rằng bị cáo đã hiểu được những gì cảnh sát cảnh giác đương sự.
“Hỏi: . . . có phải ông đang nói là ông đã biết những gì cảnh sát hỏi và ông đã khai với họ những gì ông nghĩ là họ muốn biết vì ông lo sợ, đó có phải là những gì ông muốn nói không"” (Q: . . . are you telling me you knew what the police officers were asking you and you told them what you thought they wanted to know because you were scared, is that what you are saying").
“Trả lời: Đúng thế, thưa Ngài Chánh Án. Tôi hoảng sợ. Tôi quá sợ và tôi đã không muốn họ gây bất cứ sự thiệt hại nào cho tôi” (A: Yes, your Honour. I was frightened. I was so scared and I did not want that they should put me any harm).
Tòa đã cho rằng mặc dầu bị cáo hiểu hơi chậm về các khái niệm chẳng hạn như sự cảnh báo về quyền không trả lời những câu hỏi thẩm vấn. Tuy nhiên Tòa cho rằng cảnh sát đã giải thích cho bị cáo một cách tường tận. Hơn nữa bị cáo đã không than phiền về bất cứ vấn đề nào liên hệ đến sự thẩm vấn.
Tòa cũng cho rằng việc bị cáo đã đồng ý tham dự và trả lời các câu hỏi vào lúc thẩm vấn một cách tự nguyện, và cuộc thẩm vấn đã được tiến hành đúng theo quy cách luật định. Cuối cùng Tòa đã bác bỏ việc kháng án chống lại sự kết tội.
Dựa vào luật pháp cũng như phán quyết vừa trưng dẫn ông có thể thấy được rằng ngoại trừ cháu có thể chứng minh được nguồn gốc xuất xứ của số lượng bạch phiến đó, bằng ngược lại thì chắc chắn rằng cháu sẽ bị kết buộc về tội cung cấp bạch phiến.
Việc chứng minh về nguồn gốc xuất xứ đòi hỏi cháu phải khai rõ cho cảnh sát biết được rằng ai là người đã nhờ cháu cất giữ gói đồ đó, và hiện người đó đang ở đâu" Đồng thời cháu phải chứng minh được sự ngay tình của cháu trong vụ việc này.
Riêng câu hỏi về hình phạt thì chúng tôi không thể trả lời cho ông được vì trong thư ông không nói rõ số lượng bạch phiếm mà cảnh sát đã tịch thâu là bao nhiêu.
Nếu ông còn thắc mắc xin điện thoại cho chúng tôi để được giải đáp thêm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Thế là chớm thu, lá lác đác vàng. Thời gian đi rồi đến nhưng thật có đến đi chăng? Năm xưa thi sĩ Bùi Giáng từng bảo:” Đếm là diệu tưởng đo là nghi tâm” kia mà! Làm gì có đến đi, đến đi là vọng tâm sanh ra.
Adem yoq – người Uyghur - nói: “Tất cả người chúng tôi bị đưa đi.”
Năm 1979, hai Phật tử Hồng Kông cúng dường đất và tịnh tài để xây một ngôi chùa Phật giáo Trung Quốc ở Bắc Mỹ. Năm 1981 Hòa thượng Cheng và năm vị hộ pháp thành lập hội Phật giáo quốc tế.
Bình thường có thể ai cũng hiểu sinh lão bệnh tử là điều không thể tránh, nhưng khi nó đến bất ngờ thì ai cũng sợ, giống như trường hợp 2 người tại Hà Nội đã chết do “vi khuẩn lạ” làm viêm cơ tim khiến cho nhiều người dân lo lắng.
Các báo quốc tế mấy ngày qua đăng tin 39 người vượt biên lậu bị chết ngạt và cóng trong thùng xe tải tại nước Anh gây xôn xao khắp nơi. Đặc biệt các tin nhắn của cô gái Phạm Thị Trà My gởi cho ba mẹ sống ở Hà Tĩnh càng gây xúc động nhiều người Việt Nam.
Khi còn ở nhà với mẹ, tôi hay bị bà cụ mắng: “Mày có cái tật cứ vung tay quá trán con ạ.” Lúc ra ở riêng, vợ mắng tiếp: “Sao anh cứ có đồng nào là xào liền đồng đó vậy!”
Việt Nam Cộng Hòa thành lập ngày 26/10/1955, đang lúc chiến tranh nên quốc sách bảo vệ tự do được ưu tiên, nhưng không phải vì thế mà quên lãng mục đích xây dựng một xã hội dựa trên triết lý nhân bản, khai phóng và dân tộc.
Thực vậy trong thời gian qua dư luận thế giới đã thấy rõ ràng cả 2 chính đảng Cộng Hoà và Dân Chủ của Mỹ đều có chung quan điểm ủng hộ Phong trào Dân chủ Hồng Kông (Phong trào DCHK).
Ngày 23-10-2019 vừa qua, cảnh sát Anh đã chận bắt một xe tải tại vùng Essex, trong đó phát hiện 39 thi thể nạn nhân bị chết cóng trong thùng xe, vì nhiệt độ xe đông lạnh xuống đến âm 25 độ C (tức âm 13 độ F), gồm 31 đàn ông và 8 phụ nữ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.