Hôm nay,  

Chiến Lược Hạt Nhân

16/02/200600:00:00(Xem: 6177)
- Chiến lược hạt nhân có thể được gọi là chiến lược "hù". Từ khi Mỹ ném bom nguyên tử ở Nhật Bản năm 1945 kết thúc Thế chiến II, trên thế giới không có nước nào sử dụng loại vũ khí này trong chiến tranh. Thời chiến tranh lạnh, Liên Xô cũng có bom và thêm cả Anh Pháp cũng có, vậy mà bom nguyên tử cũng không được sử dụng dù trong lúc tình thế căng thẳng nhất. Đó là vì khi hai bên đối thủ đã phát triển được phi đạn liên lục địa mang đầu đạn hạt nhân, phát động chiến tranh nguyên tử chỉ có nghĩa là đôi bên cùng tự sát. Cộng chung kho bom và phi đạn hạt nhân của hai bên đã có lúc đủ mạnh để tiêu diệt cả thế giới. Bất luận anh nào đánh trước, chiến tranh nguyên tử chỉ có nghĩa là đôi ta cùng chết.

Như vậy bom nguyên tử là bom "gián chỉ", nôm na dùng để hù dọa, tránh được chiến tranh, chẳng phải tốt hay sao" Nhưng nếu hù quá hóa thật thì sao" Hoặc giả có khi hù dọa hơi lâu, rút cuộc tiến thoái lưỡng nạn, đâm vô thì kẹt mà rút ra thì mất mặt. Các chiến lược gia quốc tế đã có giải pháp. Năm 1968, duới sự bảo trợ của LHQ, Hiệp ước Chống Lan tràn Hạt nhân (Nuclear Non-Profilation) được thành hình, chỉ cho phép 5 nước được có vũ khí hạt nhân là Mỹ, Liên Xô, Trung Quốc, Anh và Pháp. Có 3 nước không chịu ký Hiệp ước này. Đó là Ấn Độ và Pakistan, cả hai đã tự tuyên bố là cường quốc nguyên tử, kế đó là Israel có khoảng 200 đầu đạn nguyên tử. Ngoài ra Bắc Hàn cũng có thể đã có vài ba quả. LHQ có Cơ quan Nguyên tử năng quốc tế có nhiệm vụ theo dõi tình hình năng lượng nguyên tử trên thế giới.

Chiến lược hạt nhân quốc tế được công khai hóa như vậy thật tài tình. Năm anh lớn được quyền có bom cũng là 5 nước thường trực tại Hội đồng Bảo an, có quyền phủ quyết. Riêng Trung Cộng sau khi bẫy được Đài Loan ra khỏi LHQ, đã trở thành ông lớn Trung Quốc thừa hưởng luôn quyền có bom và quyền phủ quyết. Còn nước Nga hậu cộng sản thế chỗ của Liên Xô với đầy đủ quyền hành. Thành ra 5 ông lớn này vừa có bom vừa có quyền, nhưng lại có chỗ "đi đêm" với nhau khi có tranh chấp gay cấn để tìm thỏa hiệp dung hòa, khỏi phải công khai giơ bom hù dọa lẫn nhau và thoát được nạn ôm bom tự sát.

Trên đây là chuyện hôm qua, còn chuyện ngày nay thì sao" Chúng đã bước vào thiên niên kỷ thứ ba, thời thế hoàn toàn khác. Không có ai giơ quả trùy nguyên tử ra hùa dọa nhau nữa, chỉ có hai ông láng giềng Ấn-Hồi thỉnh thoảng lại cho nổ thử một quả bom gọi là để nhắc nhở nhau cho khỏi quên. Thế nhưng nếu những ông đã có bom không ham hùa dọa, ngược lại kẻ ưa hùa dọa và làm người ta sợ nhất lại là những đấng chưa hề có bom. Đó mới là chỗ quái gở của thời thế mới. Đầu tuần này, nước Cộng hòa Hồi giáo Iran loan báo đã bắt đầu cho các máy thanh lọc uranium làm việc trở lại sau khi Nguyên tử năng quốc tế rút hết máy móc theo dõi ra ngoài. Thanh lọc - thuật ngữ là phong phú hóa - nghĩa là làm quặng uranium trở thành nguyên chất, để có thể sử dụng trong các lò nguyên tử, và nếu tinh lọc nó có thể dùng để chế tạo bom hạt nhân.

Quyết định này cũng giống như quẹt một tia lửa trong một vùng đã sặc mùi thuốc súng như Trung Đông. Trước đây Iran đã từng hăm dọa sẽ tiếp tục việc thanh lọc trở lại để trả đũa vụ Nguyên tử năng quốc tế ra trước Hội đồng Bảo an LHQ. Iran vẫn nói thanh lọc uranium để chạy lò nguyên tử (thường dùng để tạo ra điện năng) chớ không phải chủ yếu làm bom nguyên tử. Nhưng Mỹ và các nước đồng minh vẫn nghi Iran có chương trình làm bom, vì từ việc chạy máy đến việc làm bom chỉ cách có vài bước. Vậy tại sao Iran không nhờ Nga thanh lọc giùm để khỏi bị nghi ngờ" Nếu nhờ Nga làm giùm thì làm sao hù dọa được Mỹ và các đồng minh Tây Âu"

Nhưng Iran đùa dai như vậy, không sợ đòn đánh quả tạ của Mỹ hay sao" Một cuộc tấn công quân sự của Mỹ không thể xẩy ra, vì Iran đã có bom đâu mà đánh" Một vụ "tiên hạ thủ vi cường" thứ hai lại càng không thể xẩy ra sau vụ đánh Saddam Hussein ở Iraq, vì làm như vậy hàng ngũ đồng minh của Mỹ sẽ tan rã trong khi dư luận thế giới chống đối, rút cuộc Mỹ sẽ phải đơn thương độc mã trong trận đánh này. Dùng Không quân oanh tạc các cơ sở nguyên tử của Iran cũng vô ích vì các cơ sở này nằm chìm dưới đất hay trong lòng núi, bom đạn chỉ làm hư hại phía ngoài, "bộ óc hạt nhân" vẫn nguyên vẹn. Còn nếu dùng cách bao vây kinh tế, bế môn tỏa cảng, không cho Iran xuất cảng dầu lửa để nó chết đói, hậu quả trước hết giá dầu lửa sẽ tăng vọt, thế giới tiêu thụ dầu lửa Trung Đông sẽ bị ảnh hưởng mạnh, kinh tế toàn cầu lâm khủng hoảng.

Iran thấy rõ những khó khăn của Mỹ, nên càng làm tàng. Để làm gì vậy" Để trở thành một nước có bom nguyên tử đầu tiên ở Trung Đông chăng" Sự thật bom chỉ là "diện", việc làm chủ tình hình Trung Đông mới là "điểm". Trước đây kẻ thù đáng sợ nhất cho Iran là Saddam Hussein, nay Mỹ đã hạ Saddam giùm rồi, Iran có thể tự do hoành hành, đúng là thời thế tạo anh hùng. Tại Iraq đa số dân là Hồi giáo Shi-a, cũng như dân Iran là Shi-a. Trong cuộc bầu cử Quốc hội vừa qua, Shi-a thắng lớn và đã lưu nhiệm Thủ tướng Ibrahim al-Jaafari (người Shi-a) làm thủ tướng chính thức. Hồi năm ngoái Iran đã ký hiệp ước đồng minh với Syria. Thành ra Iran và Syria cũng giống như hai gọng kìm kẹp Iraq vào giữa.

Nước Iran thời xưa vẫn được các nước Âu châu gọi là Persia, ta dịch là Ba Tư. Trước Công nguyên, Đế Quốc Ba Tư đã từng cai trị phần lớn Trung Đông của người Ả rập. Dân tộc Ba Tư có nguồn gốc khác với người Ả rập. Nay Iran dòm ngó cả vùng Trung Đông cũng không phải là điều đáng ngạc nhiên. Nếu Iran có bom nguyên tử trong tay, một cuộc chạy đua vũ trang hạt nhân tất phải xẩy ra ở một vùng có kho dự trữ dầu lửa lớn nhất thế giới với những hậu quả thật khủng khiếp.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hai tháng nữa mới tới Tết nguyên đán Canh Tý (2020) nhưng hàng hóa “ăn Tết, chơi Tết” nhập cảng đã rộn rịp xuất hiện trên thị trường, trong đó hàng Trung Quốc chiếm số lượng lớn
Chùa Hang, còn gọi là Phước Điền tự, là một di tích lịch sử văn hóa cấp quốc gia nằm trên núi Sam (cách cụm di tích chùa Tây An, lăng Thoại Ngọc Hầu, miếu Bà Chúa Xứ khoảng 1km), xưa nay vẫn được xem là điểm đến du lịch tâm linh không thể bỏ qua của du khách khi đến vùng Châu Đốc, theo PetroTimes.vn.
Vụ thu hoạch ốc hương năm nay, người nuôi ở thị xã Sông Cầu (Phú Yên) mừng vì sản lượng cao, thế nhưng giá lại thấp hơn năm trước, thời gian nuôi lại kéo dài nên lãi không là bao, theo Tin24H.
Westminster (Bình Sa)- - Đài Pháp Âm Phật Giáo Toàn Cầu, do Hòa Thượng Thích Thông Hải, Viện Chủ Tu Viện Chơn Không tại Hawaii và Tu Viện An Lạc tại Ventura, California, Phó Chủ Tịch Ngoại Vụ Hội Đồng Điều Hành Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ sáng lập.
Westminster (Bình Sa)- - Tại hội trường Viện Việt Học 15355 Brookhurst St., Ste. 222. Thành phố Westminster, CA 92683 vào lúc 2 giờ chiều Chủ Nhật ngày 24 tháng 11 năm 2019, một buổi ra mắt tác phẩm “Người Lính Và Quê Hương” của nhà văn Nhã Giang Thu Tâm đến từ San Jose.
Thành phố Garden Grove xin giới thiệu đến cộng đồng chương trình ‘Black Friday Goes BiGG" nhân dịp những ngày lễ cuối năm sắp đến.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Lấy phương châm “hòa bình, tự vệ” chỉ đạo, chính sách Quốc phòng mới của Việt Nam đã tăng từ 3 lên 4 “không”, đó là: không tham gia liên minh quân sự; không liên kết với nước này để chống nước kia; không cho nước ngoài đặt căn cứ quân sự hoặc sử dụng lãnh thổ Việt Nam để chống lại nước khác; không sử dụng vũ lực hoặc đe doạ sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc tế” .
Buổi cơm tối sum họp cả nhà rất vui vẻ, sau ngày làm việc mệt mỏi nhưng khi cả nhà quây quần bên mân cơm thì tự nhiên khoẻ hẳn laị. Tài lanh miệng khen:
Vân Đồn chỉ là một địa danh nhỏ bé nằm trong vịnh Bái Tử Long, ấy vậy mà xưa nay sử sách nhắc đến còn nhiều hơn cả những vùng rộng lớn trong đất liền, bởi vì nó là một nơi hết sức trọng yếu trong việc giữ gìn lãnh thổ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.