Hôm nay,  

Cuộc Chiến Quảng Cáo

05/09/200000:00:00(Xem: 4775)
Trong mùa tranh cử, tất nhiên phải có chiến dịch quảng cáo kiểu “nhờ cậy đăng” phải trả tiền. Sau đại hội đảng, các chính đảng lớn nhỏ ở Mỹ đều phát động rầm rộ chiến dịch này khi có tiền trợ cấp của liên bang. Ứng viên hai đảng lớn nhất của Mỹ là Cộng Hòa và Dân Chủ đã được lãnh của liên bang mỗi người 67.6 triệu đô-la để xài trong 10 tuần tới, cuộc chiến quảng cáo đã nổ. Những số tiền khổng lồ này phần lớn được đổ vào các đài truyền hình để làm TV Ad. Đây cũng là một xu thế thời đại... cho đến nay.

Trong một dịp nói chuyện về truyền thông, tôi đã nói “nguyên lý” căn bản của thông tin trong thời đại điện tử này là “nhanh và gọn”, trong đó hình ảnh là phương tiện truyền cảm mau lẹ nhất, gọn gàng nhất và cũng xúc tích nhất. Trong khoảng khắc, nhiều khi chưa đến một phút, một bức hình, một “phụ đề” ngắn nhưng nhiều ý nghĩa, đã ghi khắc vào trí người nhìn, thấm vào lòng người xem mạnh hơn cả một bài báo hay một bài diễn văn tràng giang đại hải. Các đài truyền hình đáp ứng được nhu cầu này, nhất là vào thời đại “đi cầy” không ai muốn phí phạm thời giờ. Chính vì vậy hình ảnh đã trở thành “ông vua thông tin” nói chung, và trong các bản tin của các hãng thông tấn quốc tế phổ biến trên Internet, những bức hình đã bắt đầu chen vào đua tranh với những bản tin viết.

Từ mấy chục năm trước khi màn ảnh nhỏ xuất hiện, hình ảnh vẫn là lợi khí tuyên truyền, nó có thể làm xoay chuyển lòng người hay làm thay đổi thời thế. Số phận cuộc chiến tranh Việt Nam đã được quyết định không phải bằng súng đạn trên chiến trường mà cũng không phải bằng mồm mép tuyên truyền hay cãi vã trong hội nghị. Nó đã được quyết định trong các phòng khách của các gia đình Mỹ, bởi vì TV đã đem những hình ảnh ảnh sống vào tới đó. Dù vậy TV Ad, hay quảng cáo nói chung, cũng có những chỗ lủng. Khi có nhiều tiền, người ta mua quảng cáo hát đi hát lại quá nhiều lần băng thâu sẵn. Cái gì cũ cũng hóa nhàm để thành cái “dejà vu”, dân Việt Nam đã có lời than phiền rất bình dị “Biết rồi, khổ quá nói mãi”. Ở Việt Nam từ thời xưa, kiểu tuyên truyền nhồi sọ của mấy ông Cộng sản đã thất bại nặng. Ở Mỹ nó còn thất bại mau hơn nữa vì dân Mỹ không ai bắt buộc họ phải nghe. Bởi vậy mỗi khi thấy cái “dejà vu” họ chuyển sang đài khác hay tắt đài cho đỡ mệt.

Vậy các hãng TV Mỹ có chiêu số nào đặc biệt bắt buộc các khán giả phải dán mắt vào màn hình bất chấp cả “dejà vu” hay không" Tôi nghĩ là có vì truyền thông Mỹ hiện đại hóa cập thời mau nhất và tinh diệu nhất. Bằng cớ là show “Kẻ sống còn” của ông CBS. Ngón nghề tuyệt kỹ chỉ là bắt trúng một thị hiếu của người dân. Thị hiếu này cũng cổ như Trái Đất, người ta ham xem đánh vật ngay trước mắt, ham ăn thua đủ qua cá cược dù chỉ để mua vui và cũng phải nói thêm, dân Mỹ càng có tiền càng ham chuyện đỏ đen. Cứ nhìn mỗi khi số độc đắc lotto lên đến hàng trăm triệu, người ta nối đuôi dài trước các tiệm bán vé thì đủ hiểu. Đó là chưa kể các sở làm, các tổ chức cũng có những tổ hợp mua vé số vào những kỳ ăn thua lớn. Và không nên quên lý do các thành phố cờ bạc như Las Vegas, Reno phát triển với tốc độ kỷ lục. Cũng vì cái ham đó, những show “đố vui để...lãnh tiền” trên TV có lúc lên đến 1 triệu đô la, được rất nhiều người thích. Đến vụ tuyệt kỹ Survivor thì không có cách nào bứt khán giả ra khỏi màn hình TV dù có chêm vào vài vụ “dejà vu”, hàng trăm cặp mắt vẫn mở thao láo. Không phải ngẫu nhiên CBS chơi trò Survivor trong mùa thâu quảng cáo tranh cử.

Tuy nhiên thời đại phồn vinh của nghề TV quảng cáo cho mấy ông tranh cử có thể không kéo dài được bao lâu nữa, vì thời thế đã khác. Từ mấy năm nay ở Mỹ xuất hiện một loại người mới, ít khi liếc mắt nhìn đến TV. Báo chí Mỹ đã đúc ra một danh từ mới để gọi những người này là “wired workers”, tôi tạm dịch “công nhân mắc dây”. Đây không phải là người hành tinh xuống mà chỉ là những người thường như chúng ta, chỉ có khác là suốt ngày họ ngồi trước computer, mắc dây vào Interrnet trên trời. Họ không cần đọc báo, và cũng không thiết xem tin TV, bởi vì nơi họ mắc dây đem lại cho họ rất nhiều tin tức, đủ mọi loại, mọi khuynh hướng, không một chiều, thuận tiện cho việc phân tích và phán đoán. Họ là những đát-com, chủ website, những người làm việc trong những network của các hãng xưởng công sở hay những cá nhân phải sử dụng computer. Những dân nhà báo chúng tôi cố nhiên cũng là một thành phần nhỏ nhưng cốt cán của loại “mắc dây” này, tôi muốn gọi là “wired journalists” với sự dè dặt thường lệ: chớ có nói nhịu mà gọi là “ký giả mắc...dịch”. Thành ra TV Ad không còn hiệu quả với họ.

Họ có nhiều không vậy" Theo một bản khảo sát của hệ thống Penn, tổng số “mắc dây” chiếm gần 1 phần 4 số cử tri của nước Mỹ, họ có 35 triệu người đi bầu. Đây là một “giai cấp mới” không thuộc đảng nào, nhưng có học hơn, đa dạng hơn và rộng lượng hơn với các sắc dân thiểu số. Gọi họ là công nhân, nhưng trên thực tế họ là những công nhân trí óc chớ không phải là công nhân bắp thịt, bởi vậy những lời hăm tác chiến cổ lỗ đã vang bóng một thời như “chiến tranh giai cấp” giữa chủ nhân nhà giầu và công nhân nghèo vô sản chỉ làm họ phì cười. Họ là giai cấp trung lưu ngày nay của Mỹ, và họ đang lớn dần. Năm 1998, số cử tri đi bầu có lợi tức trên 75,000 đô-la một năm đã chiếm 24%. so với năm 1980 chỉ có 8%.

Tôi nghĩ bất luận chiến tranh quảng cáo của các ông dữ dội đến thế nào, sức nặng thường thường bậc trung “mắc dây” sẽ làm lệch cán cân bầu cử năm nay.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạp chí Văn Học Mới số 5 dày 336 trang, in trên giấy vàng ngà, bìa tranh nghệ thuật của Nguyễn Đình Thuần, sáng tác từ hơn 50 nhà văn, nhà thơ, nhà biên khảo và phê bình nghệ thuật.- Văn Học Mới số 6 sẽ ấn hành vào tháng 3/2020, có chủ đề về nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn
Một tuyệt phẩm thi ca gồm những bài thơ dị thường chưa bao giờ xuất hiện bất cứ đâu, viết bởi một thi sĩ dị thường. Tựa: Tuệ Sỹ Ba ngôn ngữ: Việt - Anh - Nhật Dịch sang tiếng Anh: Nguyễn Phước Nguyên Dịch sang tiếng Nhật: G/s Bùi Chí Trung Biên tập: Đào Nguyên Dạ Thảo
Mùa thu là cơ hội bước sang trang mới khi nhiệt độ bắt đầu dịu lại. Trong mùa này, người dân California không cần mở điều hòa không khí lớn hết cỡ và cũng còn quá sớm để lo chạy máy sưởi.
Garden Grove xin mời cộng đồng tham gia chương trình đóng góp tặng quà cuối năm nhằm mang lại niềm vui, hy vọng và giúp đỡ cho những trẻ em địa phương không có quà trong mùa lễ Noel.
Ngồi niệm Phật miên man, dù cố tâm vào Phật hiệu nhưng hôm nay vẫn không sao “ nhập” được, đầu óc nó cứ văng vẳng lời anh nó lúc sáng: - Tu hú chứ tu gì mầy!
Một đường dây buôn người bán qua TQ do một phụ nữ Việt là nạn nhân buôn người trước đây tổ chức vừa bị phát hiện và bắt 2 người tại tỉnh Nghệ An, miền Trung Việt Nam, theo bản tin hôm 5 tháng 12 của Báo Dân Trí cho biết.
Điều trần luận tội đầu tiên của Ủy Ban Tư Pháp Hạ Viện đã nhanh chóng nổ ra cuộc đấu đá nội bộ đảng phái hôm Thứ Tư, 4 tháng 12 năm 2019, khi các nhà Dân Chủ cáo buộc rằng Tổng Thống Donald Trump phải bị truất phế khỏi chức vụ vì tranh thủ sự can thiệp của nước ngoài vào cuộc bầu cử ở Hoa Kỳ và đảng Cộng Hòa giận dữ vặn lại không có căn cứ cho hành động quyết liệt như vậy.
Đó là cuộc khảo sát của công ty tài chánh WalletHub đối với 182 thành phố khắp Hoa Kỳ, để xếp thứ tự an toàn nhất cho tới bất an nhất. Cuộc nghiên cứu dựa trên 41 thước đo liên hệ tới an toàn
Cảnh sát đã bắn chết một người đàn ông cầm dao tại El Monte, Nam California hôm Thứ Hai.
Một phần thưởng 50,000 đô la được đưa ra để bắt một người đàn ông của thành phố Burnaby đã bị truy nã trước đây vì tội rửa tiền như một phần của nhóm tội phạm có tổ chức người Việt Nam hoạt động tại Canada và Hoa Kỳ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.