Hôm nay,  

Chịu Chơi

03/02/200200:00:00(Xem: 6747)
Bài diễn văn trước Lưỡng Viện Quốc Hội Mỹ, ngày Thứ Ba 19 tháng 1 năm 2002, khiến phần đông người Việt tại Mỹ, nhứt là anh chị em HO, tỵ nạn CS nhà ta, từ lâu còn chờ và xem, đi đến một khẳng định về Tổng Thống Bush. " Thật là chịu chơi, dám nói, dám làm, và dám chịu."

Về hình thức, nói là diễn văn truyền thống long trọng về Tình Trạng Liên Bang, nhưng ông diễn đạt, diễn cảm, dùng chữ, dùng câu, người có trình độ ESL trung bình là hiểu.

Còn nội dung thì bộc trực, quả cảm, và đầy trách nhiệm khác với cách nói của một số nhà chánh trị, ngoại giao "thủ kỹ", nói luôn chừa đường rút lui, lắm chữ nếu, nhiều thành ngữ có lẽ, chắc là, với điều kiện.

Tính dám nói, dám làm, dám chịu bộc lộ rõ trong nội dung cuộc nói chuyện 48 phút của TT Bush, được Báo Le Monde ( Pháp ) sơ lược. "Nước chúng ta đang chiến tranh, kinh tế chúng ta đang suy thoái, thế giới văn minh đang đương đầu với những hiểm nguy chưa từng có. Tuy nhiên, tình hình Liên Bang chúng ta chưa bao giờ hùng mạnh như bây giơ.ø"(…) Những gì chúng ta phát giác được ở A phú hãn đã chứng minh cho lý do lo sợ của chúng ta và qui mô của công tác sắp tới. Bản đồ lò nguyên tử, hồ chứa nước, thành phố, đền đài Mỹ và thế giới và kế hoạch làm ra vũ khí hoá học; quân khủng bố đều có cả.

Chiến tranh chống khủng bố chưa chấm dứt, chỉ mới bắt đầu. Hàng ngàn kẻ sát nhân được huấn luyện giết người bằng mọi cách, được phân phối khắp thế giới, với bom nổ chậm trong tay, sẵn sàng cho nổ, được một số nước ngoài vòng luật pháp nâng đỡ. Hàng chục ngàn quân khủng bố được huấn luyện đang còn sống tự do. Những kẻ thù đó xem thế giới là bãi chiến trường, chúng ta phải truy tầm dù bất cứ ở đâu. Bao lâu các trại huấn luyện còn hoạt động, các nước còn chưa chấp, tự do bị đe dọa, chúng ta không dung tha.

Chúng ta không hề lay chuyển thực hiện hai mục tiêu Đầu tiên tiêu diệt phá vở kế hoạch của quân khủng bố và lôi họ ra trước công lý. Kế đến sẽ cản trở quân khủng bố và các chế độ đang chế vũ khí hóa học, sinh học hay nguyên tử để đe dọa Mỹ và thế giới. Căn cứ huấn luyện hiện còn trên 12 nước. Nhiều tổ chức khủng bố ngầm đang hoạt động trá hình ở rừng rậm, sa mạc và trốn tránh ở thành phố. Các nước e dè không làm, Mỹ sẽ làm. Điều gì thấy tốt thì thực hiện.

Cái trục quái ác, một là Bắc Hàn với hoả tiển và vũ khi giết người hàng loạt; hai là Iran với quyết tâm mưu tìm vũ khí ấy và xuất cảng khủng bố, và ba là Iraq với căm thù liên tục Mỹ và nâng đỡ khủng bố. Những nước như thế là mối nguy gày càng lớn, đe doạ hoà bình thế giới và trang bi vũ khí cho quân khủng bố. Mọi sự thờ ơ đối với họ là đại họa.

Với lời gãy gọn, quả cảm, TT Bush đã đi vào lòng người bình dân Mỹ, là thành phần trung lưu chiếm đa số trong xã hội . Trong lịch sử Mỹ ít có vị tổng thống nào trong thời chiến được lòng dân nhiều như TT Bush. Trước khi đọc diễn văn, thăm dò dân ý cho biết tỷ lệ dân số ủng hộ Oâng là 80%. Sau diễn văn, nhiều dấu chỉ cho thấy tỷ số sẽ tăng lên nữa.

Vì rằng Oâng là người dám nói, dám làm, và dám chịu. Nói thẳng, nói thật, không quanh co, hậu ý. Khi ứng cử nói giảm thuế, tăng lương lính, cấp tiền sai biệt thuốc cho người già. Khó khăn gì Oâng cũng cố gắng thoả hiệp với Quốc Hội để làm tròn lời hứa. Lúc chiến tranh, thẳng thừng nói các nước phải chọn, đứng về "phe chúng tôi", hay về phía quân khủng bố. Phải vào tận hang ổ khủng bố, xông khói chúng, đem về chết hay sống. Chiến tranh chống khủng bố sẽ lâu dài, và tốn kém - mỗi ngày 30 triệu, mỗi tháng cả tỷ đô la - nhân dân phải chịu đựng. Không ngần ngại chỉ mặt kêu tên những tổ chức khủng bố trá hình, những nước trợ trưởng khủng bố, thẳng thừng gọi ho trục quái ác.

Giới khoa bảng, kinh điển, có người như Giáo sư Larry Sabato, Đại Học Virginia, lo ngại bài diễn văn có vẻ "hiếu chiến", giọng điệu "hành quân", lẽ ra một tổng thống Mỹ không nên có trong thời kỳ hậu Chiến tranh Lạnh.

Nhưng người bình dân thì thích vô cùng, nói và làm đi đôi, dám làm, dám chịu, là những điều mà người cử trị mong muốn người đại diện dân phải có. Như việc cắt giảm thuế, Oâng tin rằng giảm thuế, người dân Mỹ sẽ có tiền nhiều và mãi lực sẽ tăng kích thích sản xuất. Oâng cho điều đó đúng. Oâng đưa ra chủ trương và hoàn toàn chịu trách nhiệm trước nhân dân.

Chẳng những người Mỹ bình dân khoái, những chánh khách chuyên nghiệp, lão luyện trên chánh trường nhưng sát với quần chúng, sát với đơn vị bầu cử, cũng thích TT. Bush. Hầu như đa số Dân biểu, Nghị sĩ đều xem bài diễn văn của Oâng không mang tính đảng phái. Hai đảng cùng chung lưng đâu cật, tay trong tay, chiến đấu chống kẻ thù khủng bố và dật dậy nền kinh tế đang bị khựng lại do ảnh hưởng của cuộc khủng bố gây ra.

Riêng người Việt gốc Mỹ, thuộc nhóm cử tri thiểu số khuynh hướng đầu phiếu cho Dân Chủ từ lâu, thấy TT Bush chịu chơi, dám nói, dám làm và dám chịu như người anh hùng Á đông nên thích. Ý thích đó được tăng cường bởi lập trường chánh trị chống Cộng nữa. Là những người sanh ra trong chiến tranh, trưởng thành trong khói lửa, có người đã bỏ một phần thân thể cho chiến tranh, thừa biết còn lâu CS Bắc Hàn mới dám bắn hoả tiễn vào Mỹ, mới dám khủng bố Mỹ bằng vi trùng, đang đói trơ xương kia mà. Nhưng TT Bush liệt Hàn Cộng vào bộ ba quái ác là vì biết CS là nguy hiễm cho Mỹ, cho tự do dân chủ. Nói Hàn Cộng dự mưu khủng bố là nhắn CS Bắc Kinh, Hà nội. Mỹ chống khủng bố, kể cả việc nhà cầm quyền khủng bố nhân dân. Không phải nói thôi mà làm rồi. Đã gởi quân Mỹ trở lại Đông Nam Á với lý do tập trận và cố vấn cho Phi chống khủng bố. TT Bush còn dám nói, dám làm với CS thì VN sẽ không bị quên, công cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ nước nhà không đến nổi tệ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Westminster (Bình Sa)- - Tại hội trường Việt Báo vào chiều Chủ Nhật ngày 3 tháng 11 năm 2019 vừa qua, Dân Biểu Liên Bang Alan Lowenthal, đã tổ chức cuộc triển lãm pho tượng Thương Tiếc, nhân dịp nầy ông Nguyễn Đạc Thành, Chủ Tịch Hội VAF cũng có mặt để tường trình một số tin tức chi tiết về việc trùng tu nghĩa trang Biên Hòa.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Sự phát triển của kỹ thuật điện toán và công nghệ thông tin đã và đang làm thay đổi một cách sâu sắc mọi mặt của xã hội hôm nay, đạo pháp cũng không nằm ngoại lệ.
Lãnh đạo Đảng và Nhà nước CSVN biết sợ Tầu là nhục, nhưng còn hơn nghe dân để mất Đảng. Tư duy này đã rõ như ban ngày trong cách hành xử ngoại giao và bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, cả trên đất liền và biển đảo, trước áp lực của Trung Cộng, của các thế hệ lãnh đạo Việt Nam từ sau 1975.
Tại sao phải đợi đến 3 tiếng đồng hồ và phải có thỏa thuận bằng giấy tờ chứ không được nói miệng thì các cơ quan truyền thông mạng mới được đăng lại tin của báo giấy?
Xưa kia, việc đi ăn ở ngoài phạm vi gia đình là chuyện ít khi xảy ra. Món ăn được nấu nướng ở nhà với bàn tay khéo léo của người đàn bà quán xuyến. Lâu lâu, khi có việc gì đáng ghi nhớ như kỷ niệm ngày cưới, hoặc có chuyện vui muốn ăn mừng, thết đãi khách quý, đi chơi xa... thì gia đình mới rủ nhau đi ăn nhà hàng một lần để cùng chung vui.
Đã trở lại do sự yêu cầu của nhiều người, lễ hội 2019 sẽ lớn hơn và nhiều ánh sáng hơn
Tôi nhặt được cụm từ “Kho Trời đã khoá” trong truyện ngắn (Chân Dung Một Cô Gái Việt Nam) của Tâm Thanh. Người kể chuyện tên Diễm, sinh ra tại Na Uy, và làm việc như một thông dịch viên (on call) cho sở cảnh sát di trú tại thủ đô Oslo. Nhân vật chính tên Vân, bị bắt giữ về tội ăn cắp và nhập cư bấ́t hợp pháp.
Ngôi chùa đầu tiên mình thăm hôm Thứ Năm có tên là Takayama Betsuin Temple Trasure House.
Cách nay đúng 30 năm, Bức Tường Berlin "sụp đỗ" vào ngày thứ năm mùng 9 tháng 11 năm 1989. Biến cố này đã được nhiều nhân vật lãnh đạo Tây Phương - chẳng hạn như Cố Thủ Tướng Đức Kohl, Cựu Tổng Thống Ba Lan Walesa, Cựu Ngoại Trưởng Mỹ Clinton .... - đánh giá xem như biến cố quan trọng nhứt trong thế kỷ 20.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.