Hôm nay,  

Ngày Tựu Trường

05/07/200100:00:00(Xem: 4296)
Đến dự Đại hội kỳ 14 của Hội Ái hữu Viện Đại học Vạn Hạnh Hải ngoại năm nay, những hình ảnh của quá khứ lại dến với tôi, và lạ lùng thay đã gợi ra trong trí nhớ của tôi về một thời rất xa, xa lắm từ 75 năm trước khi tôi còn là một cậu bé để chỏm, lần đầu tiên được mẹ tôi mặc cho chiếc áo dài thâm và chiếc quần chúc bâu còn cứng nhắc, bước đi nghe sột soạt, chiếc quần mà các vị Nho học chuyển sang Tây học vẫn châm biếm gọi là quần “pằng-tà-lồng-ộp”. Xum họp với các vị giáo sư bè bạn cách biệt lâu ngày và rất đông sinh viên mà hầu hết tôi đã quên cả tên và diện mạo từng người, tôi bùi ngùi nhớ lại mái trường Vạn Hạnh xưa trên đường Trương Minh Giảng và hình ảnh những buổi tựu trường. Tôi nhớ đến những vị thầy và những học trò vắng mặt vì nhiều lý do khác nhau, nhất là nhớ lại những người đã vĩnh viễn ra đi mà gần đây nhất là Giáo sư Lê Thái Bằng, một trong những người bạn chí thiết của tôi.

Nhưng tại sao tôi còn nhớ lại cả một ngày tựu trường của một thời có lẽ đã phai mờ nhiều trong ký ức" Nếu quá khứ cứ đeo đuổi con người, đó là chuyện tự nhiên và cũng là điều bắt buộc. Quá khứ nằm trong chiều thời gian của khối “không-thời gian” đan xen và hòa quyện của thuyết Einstein. Không có quá khứ là không có hiện tại, và không có hiện tại làm sao có tương lai. Một người không chấp nhận quá khứ chỉ là người máy, nếu không phải là những người bị bắt tội phải mang mặt nạ bằng sắt như Du Thản Chi trong truyện “Thiên Long Bát Bộ” của Kim Dung hay người tù suốt đời đeo mặt sắt vì đã chót sinh ra là anh em sinh đôi của vua Lô-y Thập tứ trong tiểu thuyết dã sử của Alexandre Dumas. Từ ngày tôi trưởng thành, những hình ảnh gợi cảm cho tôi nhất vẫn là những buổi tựu trường, không phải vì tôi ham vui, ưa náo nhiệt mà chỉ vì một lý do đơn giản. Tôi có óc tò mò từ lúc chưa đến tuổi cắp sách đến trường, ngay từ buổi tựu trường đầu tiên tôi đã tự hỏi đến trường làm cái gì vậy.

Tôi không phải là giáo sư cơ hữu của Vạn Hạnh, phần đóng góp của tôi so với các thầy khác chỉ là quá nhỏ trong phạm vi môn báo chí học. Tôi là một ký giả đã lâu năm, nên thường có những người hỏi tôi nghề làm báo có gì mà đam mê đeo đuổi lâu như vậy" Câu trả lời đã có sẵn trước ngày tôi cắp sách đến trường khi còn là một cậu bé. Tôi tò mò thích tìm hiểu, và tìm hiểu là gì nếu không phải là trau dồi kiến thức. Nghề làm báo là nghề bắt buộc phải trau dồi kiến thức, ngày ngày phải học, mỗi ngày phải học cho đến già. Hiện nay tôi vẫn phải học. Thí dụ khi đọc một bản tin trên Internet để chuyển ngữ hay khi phải phân tích bình luận về bất cứ một biến chuyển nào trên thế giới, dù muốn dù không tôi đã được học và càng học càng ham.

Một câu nói dân gian của chúng ta là “càng học càng thấy đốt”. Đó không phải là câu nói mỉa mai mà là một chân lý. Khoa học là một trong nhũng mũi dùi xuyên phá của tư duy nhân loại, nhưng khi các nhà khoa học khám phá ra những bí mật của vũ trụ, họ chẳng giải quyết được gì mà chỉ thấy có thêm nhiều câu khỏi. Đó không phải là thất bại mà là tiến bộ. Bởi vì khoa học chính là nghệ thuật đặt câu hỏi. Có biết đặt câu hỏi, có óc tò mò mới tiến được. Tôi có một kinh nghiệm cá nhân về thói quen tò mò tìm hiểu. Có một số các ông bạn già của tôi thường nói những bộ óc già lú lẫn hay quên, chẳng còn học được gì cả. Có lẽ chỉ có những bộ óc sáng suốt đến tuổi già còn trí nhớ nên mới học được. Tôi không nghĩ như vậy. Không có vấn đề óc sáng suốt hay không sáng suốt chỉ có vấn đề rèn luyện nó mà thôi. Rèn luỵên bằng cách tự tập cho có tính tò mò vì khi còn năng nổ tìm hiểu là còn yêu đời dù tuổi đã xế chiều. Tôi nghĩ có lẽ sự tò mò có khả năng tăng cường cho bộ nhớ của khối óc.

Tôi có một anh bạn trẻ mới quen tốt nghiệp Đại học Berkely về 1 ngành kỹ thuật khoa học, nhưng hiện trong nhóm phụ trách các màn phỏng vấn trên một đài TV Việt Nam ở San Francisco. Biết tôi đã từng dạy nghề làm báo ở cấp đại học, anh hỏi phải có chứng chỉ gì mới ra làm báo được" Tôi mỉm cười bảo anh: Nghề làm báo có lẽ là một nghề duy nhất trên đời này không khó tính. Nó không đòi hỏi bằng cấp, chứng chỉ học nghề, kể cả giấy phép viết báo cũng không hỏi. Nghề làm báo là nghề tự do, nó dễ tính, nhưng nó cũng có một điểm khó thông thường như mọi ngành nghề khác là đòi một sự tối ưu. Về kiến thức, không phải chỉ cần có bằng đại học là có. Sự thật, học là cái gì nếu không phải là tích lũy kinh nghiệm. Khi thầy giáo giảng cho chúng ta một bài, đó là ta đã tích lũy được một kinh nghiệm. Bởi vậy những người học được ở trường đời có khi còn nhiều kiến thức hơn các bậc khoa bảng. Nghề làm báo tuy không đặt điều kiện, nhưng lại đòi hỏi một thứ khó khăn hơn vì đó là một thứ bất thành văn và cũng không được dạy ở một trường đại học nào. Đó là bộ luật đạo đức của người cầm bút và tư cách của con người.

Trong ngày Đại hội Vạn Hạnh đầu thế kỷ, các vị giáo sư lòng rạng rỡ niềm vui nhìn những người học trò cũ từ nhiều nơi trên thế giới đổ về họp mặt. Có người nay đã ngoài 50, tất cả đều đã có sự nghiệp vững chắc, một cuộc sống an vui. Những người thầy cảm thấy mãn nguyện. Từ mái trường xưa tương đối nhỏ bé và thô sơ của buổi đầu, họ đã rải được những phấn hoa bay đi khắp phương trời và giờ đây những phấn hoa đó đã thành những cây tươi tốt. Có người hỏi tôi điểm nào là điểm thành công nhất trong cộng đồng người Việt hải ngoại" Tôi đáp ngay đó là nỗ lực bất chấp gian khổ lo cho con em có một nền giáo dục tốt. Đầu tư vào giáo dục là cách đầu tư khôn ngoan và sáng suốt nhất cho tương lai cộng đồng, tương lai đất nước Việt Nam trong thời đại hội nhập.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạp chí Văn Học Mới số 5 dày 336 trang, in trên giấy vàng ngà, bìa tranh nghệ thuật của Nguyễn Đình Thuần, sáng tác từ hơn 50 nhà văn, nhà thơ, nhà biên khảo và phê bình nghệ thuật.- Văn Học Mới số 6 sẽ ấn hành vào tháng 3/2020, có chủ đề về nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn
Một tuyệt phẩm thi ca gồm những bài thơ dị thường chưa bao giờ xuất hiện bất cứ đâu, viết bởi một thi sĩ dị thường. Tựa: Tuệ Sỹ Ba ngôn ngữ: Việt - Anh - Nhật Dịch sang tiếng Anh: Nguyễn Phước Nguyên Dịch sang tiếng Nhật: G/s Bùi Chí Trung Biên tập: Đào Nguyên Dạ Thảo
Mùa thu là cơ hội bước sang trang mới khi nhiệt độ bắt đầu dịu lại. Trong mùa này, người dân California không cần mở điều hòa không khí lớn hết cỡ và cũng còn quá sớm để lo chạy máy sưởi.
Garden Grove xin mời cộng đồng tham gia chương trình đóng góp tặng quà cuối năm nhằm mang lại niềm vui, hy vọng và giúp đỡ cho những trẻ em địa phương không có quà trong mùa lễ Noel.
Ngồi niệm Phật miên man, dù cố tâm vào Phật hiệu nhưng hôm nay vẫn không sao “ nhập” được, đầu óc nó cứ văng vẳng lời anh nó lúc sáng: - Tu hú chứ tu gì mầy!
Một đường dây buôn người bán qua TQ do một phụ nữ Việt là nạn nhân buôn người trước đây tổ chức vừa bị phát hiện và bắt 2 người tại tỉnh Nghệ An, miền Trung Việt Nam, theo bản tin hôm 5 tháng 12 của Báo Dân Trí cho biết.
Điều trần luận tội đầu tiên của Ủy Ban Tư Pháp Hạ Viện đã nhanh chóng nổ ra cuộc đấu đá nội bộ đảng phái hôm Thứ Tư, 4 tháng 12 năm 2019, khi các nhà Dân Chủ cáo buộc rằng Tổng Thống Donald Trump phải bị truất phế khỏi chức vụ vì tranh thủ sự can thiệp của nước ngoài vào cuộc bầu cử ở Hoa Kỳ và đảng Cộng Hòa giận dữ vặn lại không có căn cứ cho hành động quyết liệt như vậy.
Đó là cuộc khảo sát của công ty tài chánh WalletHub đối với 182 thành phố khắp Hoa Kỳ, để xếp thứ tự an toàn nhất cho tới bất an nhất. Cuộc nghiên cứu dựa trên 41 thước đo liên hệ tới an toàn
Cảnh sát đã bắn chết một người đàn ông cầm dao tại El Monte, Nam California hôm Thứ Hai.
Một phần thưởng 50,000 đô la được đưa ra để bắt một người đàn ông của thành phố Burnaby đã bị truy nã trước đây vì tội rửa tiền như một phần của nhóm tội phạm có tổ chức người Việt Nam hoạt động tại Canada và Hoa Kỳ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.